Chương 9

  1. Home
  2. Hoa Tàn Trong Cấm Thành
  3. Chương 9
Prev
Next


Bằng chứng về Trình Khải đến từ hướng không ai ngờ đến.

Không phải từ Tiểu Thành với cuốn sổ nhỏ. Không phải từ Hồng Lan với ba mươi năm ký ức. Không phải từ Lý Công Công với bốn chữ nói xong rồi bỏ đi.

Mà từ Đại hoàng tử — đứa trẻ mười bốn tuổi mà Ngọc Minh chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp, chưa bao giờ thực sự nhìn thấy gần hơn khoảng cách của các buổi lễ chung.

Cậu ta tìm đến nàng.

—

Buổi sáng đó Ngọc Minh đang ở thư viện — một mình, Tiểu Thành chưa đến, nàng ngồi đọc sách trong ánh sáng mùa đông lọc qua cửa sổ mờ đục vì tuyết bám ngoài kính. Tiếng bước chân nhỏ vào cửa khiến nàng ngẩng đầu.

Đại hoàng tử Lê Tuấn Minh — mười bốn tuổi, cao gầy theo kiểu của người đang lớn nhanh hơn cơ thể kịp quen, khuôn mặt còn nhiều nét trẻ con nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt đó nhìn Ngọc Minh với thứ gì đó mà nàng mất một giây mới nhận ra — không phải sợ hãi, không phải thách thức. Là sự tính toán của người đã học cách tính toán từ quá sớm.

Cậu ta đứng ở cửa, nhìn nàng, không nói gì.

Ngọc Minh đặt sách xuống.

“Đại hoàng tử,” nàng nói, đứng dậy hành lễ.

“Thôi.” Giọng cậu ta chưa vỡ hẳn, vẫn còn những nốt cao của trẻ con lẫn với những nốt trầm của người lớn đang hình thành. “Tài Nhân ngồi xuống đi.”

Nàng ngồi xuống. Cậu ta bước vào, ngồi đối diện với nàng qua bàn sách, nhìn nàng như người đang cân nhắc lần cuối trước một quyết định không thể lấy lại.

“Tài Nhân biết về Trình tiên sinh,” cậu ta nói. Không phải câu hỏi.

“Sao Đại hoàng tử biết thần thiếp biết?”

“Vì Trình tiên sinh biết.” Cậu ta nhìn xuống mặt bàn. “Ông ấy nói với ta rằng có người đang điều tra. Ông ấy không biết đích xác là ai — nhưng ta đoán được.”

Ngọc Minh ngồi im, chờ.

“Ta muốn nói chuyện với Tài Nhân trước khi mọi thứ đi quá xa,” cậu ta tiếp tục.

“Quá xa là đến đâu?”

Đại hoàng tử nhìn lên, nhìn thẳng vào mắt nàng — và trong ánh mắt đó Ngọc Minh thấy thứ gì đó khiến lòng nàng siết lại một chút: một đứa trẻ đang sợ hãi nhưng không biết cách sợ theo đúng nghĩa của một đứa trẻ. Sợ theo kiểu người lớn — lạnh, tính toán, không để lộ ra ngoài.

Cậu ta học được điều đó từ ai, trong môi trường nào, và bắt đầu từ bao giờ?

“Trình tiên sinh nói với ta những điều từ khi ta mười tuổi,” cậu ta nói. “Nói về ngai vị, về quyền lực, về việc ta xứng đáng hơn Nhị hoàng đệ vì ta lớn hơn.” Cậu ta ngừng lại. “Ta tin ông ấy. Ông ấy là người duy nhất quan tâm đến ta sau khi mẹ ta mất.”

Ngọc Minh không nói gì.

“Nhưng ta không biết ông ấy làm những gì ông ấy đã làm.” Giọng cậu ta thay đổi — không còn bình tĩnh tính toán mà có thứ gì đó run rẩy ở dưới, như mặt hồ đóng băng bên trên nhưng nước vẫn chảy bên dưới. “Ta không biết về Hoàng hậu Vũ thị. Ta không biết về những người chết. Ta chỉ biết ông ấy dạy ta đọc sách và nói ta phải mạnh.”

“Đại hoàng tử đến đây để nói điều này với thần thiếp,” Ngọc Minh nói khẽ, “vì sao?”

Cậu ta nhìn nàng lâu.

“Vì ta cần người nói lại với Phụ hoàng,” cậu ta nói. “Rằng ta không biết. Rằng ta không chọn những gì Trình tiên sinh làm.” Giọng cậu ta vỡ ra một chút ở cuối câu — vẫn là giọng trẻ con, dù cậu ta đã cố không để lộ. “Ta biết Phụ hoàng sẽ nghe Tài Nhân.”

—

## Phần I — Cái Giá

Ngọc Minh về phòng và ngồi với lựa chọn trước mặt.

Một bên: mang tất cả những gì Đại hoàng tử vừa nói đến thư phòng, đủ để Hoàng thượng có bằng chứng xử lý Trình Khải. Đây là con đường bảo vệ Hoàng hậu và đứa trẻ chưa chào đời. Đây là điều đúng đắn theo logic của bàn cờ.

Bên kia: một đứa trẻ mười bốn tuổi không có ai, vừa nhìn nàng với đôi mắt của người lần đầu tiên dám tin tưởng ai đó sau nhiều năm không có ai để tin.

Nàng ngồi với hai bên đó và nhận ra chúng không mâu thuẫn nhau theo cách nàng nghĩ ban đầu.

Bảo vệ đứa trẻ chưa chào đời không có nghĩa là hủy diệt đứa trẻ đã bị bỏ lại một mình từ năm mười tuổi.

Câu hỏi là làm thế nào để làm cả hai.

—

Nàng tìm Thiên Tư.

“Ta cần ngươi đóng vai người ngốc một lần,” Ngọc Minh nói khi vừa ngồi xuống.

Thiên Tư nhìn nàng với ánh mắt của người không bao giờ vui vẻ với lời mở đầu kiểu đó. “Tiếp tục.”

“Ta cần ngươi đến gặp Trình Khải — với tư cách con gái của một vị tướng, người có thể quan tâm đến tương lai chính trị của mình — và để ông ta nói chuyện với ngươi.”

“Để ông ta dụ dỗ ta vào phe của ông ta.”

“Dụ dỗ ngươi, hoặc đánh giá ngươi là mối nguy và để lộ ra những gì ông ta định làm tiếp theo.” Ngọc Minh nhìn thẳng vào mắt Thiên Tư. “Cả hai đều có ích.”

Thiên Tư im lặng một lúc dài. “Nguy hiểm.”

“Ta biết.”

“Nếu ông ta nhận ra ta đang thăm dò—”

“Ngươi là con gái tướng quân,” Ngọc Minh nói. “Ngươi lớn lên biết cách giữ mặt. Ông ta không nhận ra đâu.”

Thiên Tư nhìn nàng lâu hơn bình thường. “Chị không bao giờ nhờ vả người khác trừ khi thật sự cần.”

“Ta thật sự cần.”

“Được.” Thiên Tư đứng dậy. “Nhưng sau chuyện này chị nợ ta.”

“Ta biết.”

—

## Phần II — Trình Khải

Thiên Tư gặp Trình Khải vào buổi chiều hôm sau, trong khu vực học tập của các hoàng tử — một địa điểm bình thường cho con gái của tướng quân muốn hỏi thăm về việc học của các hoàng tử dưới danh nghĩa quan tâm đến lễ nghi.

Trình Khải là người đàn ông ngoài năm mươi, khuôn mặt học giả — mắt sắc sau cặp kính mỏng, râu cằm dài được chải tỉ mỉ, tay cầm sách như người không bao giờ rời sách. Nhìn vào ông ta, người ta thấy học vấn và sự điềm tĩnh — không thấy thứ gì bên dưới.

Thiên Tư kể lại cho Ngọc Minh nghe buổi tối hôm đó, giọng phẳng và tỉ mỉ như người đọc báo cáo:

“Ông ta thăm dò ta trước. Hỏi về cha ta, về quan hệ của cha ta trong triều, về quan điểm của cha ta đối với hai hoàng tử.” Nàng dừng lại. “Ta trả lời mơ hồ theo kiểu người đang tìm chỗ đứng. Ông ta bắt đầu nói nhiều hơn sau đó.”

“Nói gì?”

“Nói rằng Đại hoàng tử có học vấn và tư chất hơn Nhị hoàng tử. Nói rằng người có nhãn quan xa trông rộng thấy nên sớm tính toán cho tương lai.” Thiên Tư nhìn thẳng vào Ngọc Minh. “Rồi ông ta nói một câu mà ta nghĩ chị cần nghe nguyên văn.”

“Câu gì?”

“*Hoàng hậu mang thai chưa chắc đã sinh được. Cung đình nhiều bất trắc lắm.*”

Không khí trong phòng lạnh xuống.

*Cung đình nhiều bất trắc lắm.*

Không phải ngụ ý. Không phải ám chỉ xa xôi. Đây là người đang nói thẳng với người mà ông ta nghĩ là đồng minh tiềm năng — nói đủ để người ta hiểu mà không đủ để buộc tội ông ta bằng lời nói đơn thuần.

“Ông ta dự định làm gì với Hoàng hậu,” Ngọc Minh nói, không phải câu hỏi.

“Ta nghĩ vậy.” Thiên Tư nhìn nàng. “Chị có đủ chưa?”

“Chưa đủ để xử lý ông ta trước triều đình. Nhưng đủ để Hoàng thượng hành động bảo vệ Hoàng hậu ngay lập tức.” Ngọc Minh đứng dậy. “Ngươi làm tốt lắm.”

Thiên Tư gật đầu ngắn. “Chị nợ ta.”

—

## Phần III — Thư Phòng Lần Cuối Của Mùa Đông

Ngọc Minh vào thư phòng khi trời vừa tối, không phải giờ thường.

Lý Công Công đứng ở cửa nhìn thấy nàng, đứng sang một bên không nói gì — cử chỉ đó thay cho tất cả những gì cần được nói giữa hai người đã hiểu nhau qua những điều không được nói.

Hoàng thượng đang đọc sách. Ngài ngẩng đầu khi nàng bước vào, nhìn bộ mặt của nàng, đặt sách xuống ngay.

“Chuyện gì?”

Ngọc Minh ngồi xuống. Kể lại tất cả — Đại hoàng tử đến thư viện, những gì cậu ta nói, cuộc gặp của Thiên Tư với Trình Khải, câu nói *cung đình nhiều bất trắc lắm.*

Và cuối cùng, điều nàng đã quyết định trong đêm qua:

“Thần thiếp muốn xin Hoàng thượng một điều trước khi xử lý Trình Khải.”

“Gì vậy?”

“Đại hoàng tử không biết Trình Khải làm những gì ông ta đã làm.” Nàng nhìn thẳng vào Hoàng thượng. “Cậu ta là đứa trẻ mười tuổi mất mẹ, được người thầy duy nhất quan tâm đến dạy dỗ — dù sự quan tâm đó không trong sáng. Cậu ta đến tìm thần thiếp không phải vì muốn bảo vệ Trình Khải mà vì sợ bị xem là đồng lõa.” Nàng dừng lại. “Thần thiếp muốn Hoàng thượng gặp Đại hoàng tử trước. Nghe cậu ta nói. Trước khi bất cứ điều gì khác xảy ra.”

Phòng im lặng.

Hoàng thượng nhìn nàng với ánh mắt mà nàng không thể đọc hết — có quá nhiều thứ ở đó cùng một lúc.

“Ngươi đang xin trẫm thương xót con trai trẫm,” Ngài nói khẽ.

“Thần thiếp đang xin Hoàng thượng nhìn thấy con trai Hoàng thượng,” nàng sửa lại, giọng không thay đổi. “Trước khi mọi thứ khác xảy ra và không còn khoảng trống nào cho điều đó nữa.”

Hoàng thượng ngồi yên rất lâu.

Nàng không thúc ép. Không thêm lời. Cứ để câu nói đó nằm đó và chờ.

Cuối cùng Ngài đứng dậy, bước đến cửa sổ — thói quen quen thuộc đó — nhìn ra bầu trời đêm đông tối đen không trăng không sao.

“Trẫm đã không gặp Tuấn Minh đủ,” Ngài nói, giọng thấp. Không phải nói với nàng — nói với chính mình, hay nói với bầu trời bên ngoài cửa sổ, hay nói với người mẹ của đứa trẻ đã mất từ lâu. “Sau khi Lệ Nương mất — mẹ cậu ấy — trẫm không biết phải… trẫm không biết.”

Ngọc Minh ngồi im nghe.

“Cậu ấy trông giống mẹ nhiều,” Ngài tiếp tục. “Mỗi lần nhìn vào mặt cậu ấy trẫm lại nhớ đến người đã mất. Nên trẫm…” Ngài dừng lại. “Nên trẫm tránh nhìn.”

Đây là lần đầu tiên Ngọc Minh nghe Hoàng thượng nói về điều này — về người đàn bà trước Lệ Phi, về Lê Lệ Nương chết sớm để lại một đứa trẻ và một người đàn ông không biết cách đối mặt với mất mát theo cách người đàn ông đó không cho phép mình học.

Nàng không nói gì. Đây không phải lúc cần nói gì.

Hoàng thượng quay lại, nhìn nàng với khuôn mặt của người vừa nói ra điều đã giấu quá lâu và vừa nhẹ vừa nặng.

“Trẫm sẽ gặp Tuấn Minh,” Ngài nói. “Sáng mai.”

Ngọc Minh thở ra nhẹ. “Dạ.”

“Và Trình Khải—” Ngài dừng lại, giọng trở lại lạnh và quyết đoán. “Trình Khải trẫm sẽ xử lý. Nhưng không phải kiểu xử lý làm cậu bé nghĩ người ta đang trừng phạt cha nó.”

“Hoàng thượng xử lý được như vậy không?”

“Trẫm sẽ cố.” Khóe miệng Ngài nhích lên rất nhẹ — không phải nụ cười hoàn chỉnh nhưng là thứ gì đó gần với nó. “Ngươi dạy trẫm cố.”

—

## Phần IV — Những Gì Được Nói Ra

Sau đó là khoảng lặng.

Không phải khoảng lặng gượng gạo hay khoảng lặng của hai người hết chuyện để nói. Mà là khoảng lặng của hai người đã nói xong tất cả những gì cần nói về chuyện bên ngoài và đang đứng ở ranh giới của thứ họ chưa nói.

Lửa trong lò sưởi của thư phòng tỏa ấm. Tuyết bên ngoài đã ngừng rơi, bầu trời đêm lặng yên.

Hoàng thượng quay từ cửa sổ lại, không ngồi xuống sau bàn làm việc — đứng ở giữa phòng, nhìn Ngọc Minh đang ngồi trên ghế quen thuộc của nàng.

“Tài Nhân,” Ngài nói.

“Dạ.”

“Ta—” Ngài dừng lại theo kiểu người không quen bắt đầu câu theo cách này. “Trẫm muốn hỏi ngươi một điều.”

“Hoàng thượng hỏi đi.”

“Hôm tuyết rơi,” Ngài nói, “ngươi nói *thần thiếp cũng vậy.* Ngươi muốn nói điều gì?”

Câu hỏi thẳng. Đúng kiểu của Ngài khi Ngài quyết định không vòng vo.

Ngọc Minh nhìn lên. Nhìn người đàn ông đứng giữa phòng, trong ánh lửa vàng của lò sưởi, hỏi nàng câu hỏi mà cả hai đều đã biết câu trả lời từ lâu nhưng chưa ai dám nói thành lời.

Nàng có thể tiếp tục không nói. Có thể đáp bằng câu gì đó an toàn, mơ hồ, có thể hiểu theo nhiều cách. Đó là điều người khôn ngoan trong hoàn cảnh của nàng sẽ làm.

Nhưng nàng nghĩ đến Hồng Lan — *chỉ hối hận vì đã không nói thật khi còn có thể.*

Nàng đứng dậy.

“Hoàng thượng muốn nghe thật không?”

“Muốn.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt Ngài — không phải nhìn kiểu thần thiếp nhìn Hoàng thượng, mà là nhìn kiểu người nhìn người.

“Thần thiếp vào cung để sống lâu,” nàng nói, giọng bình tĩnh và thẳng như tất cả những câu thật nhất nàng đã nói trong đời. “Thần thiếp không dự định quan tâm đến ai hơn mức cần thiết. Thần thiếp không dự định để ai trở nên quan trọng đến mức có thể làm thần thiếp mất phương hướng.” Nàng dừng lại. “Hoàng thượng trở nên quan trọng. Thần thiếp không dự định điều đó. Nhưng nó xảy ra rồi và thần thiếp không còn biết cách giả vờ là không.”

Phòng im lặng.

Hoàng thượng nhìn nàng không nói gì — nhưng trong ánh mắt Ngài có thứ gì đó thay đổi, như thứ gì đó đã căng thẳng từ lâu vừa được phép buông xuống.

“Trẫm cũng vậy,” Ngài nói.

Ba chữ. Chính xác ba chữ nàng đã nói hôm tuyết rơi, được trả lại đầy đủ và rõ ràng.

Ngọc Minh đứng im, tim làm thứ gì đó nàng đã không cho phép nó làm từ tháng thứ ba.

“Nhưng—” Ngài tiếp tục, giọng không thay đổi sắc sảo của người biết rõ thực tế, “chúng ta đang ở đâu. Ngươi là Tài Nhân. Trẫm là Hoàng thượng. Hoàng hậu đang mang thai. Hậu cung đang nhìn vào ngươi.” Một nhịp. “Những thứ đó không biến mất vì chúng ta nói thật với nhau.”

“Thần thiếp biết.” Ngọc Minh không nhìn đi. “Thần thiếp không xin thứ gì. Thần thiếp chỉ trả lời câu hỏi của Hoàng thượng.”

Hoàng thượng nhìn nàng lâu — lâu hơn bình thường, lâu đến mức ánh lửa trong lò sưởi nhảy múa và đổ bóng lên tường theo những hình dạng không có tên gọi.

“Ngươi không bao giờ xin thứ gì,” Ngài nói khẽ. “Đó là điều trẫm…” Ngài dừng lại. “Đó là một trong nhiều thứ.”

Không hoàn chỉnh. Không cần hoàn chỉnh.

Ngọc Minh cúi đầu nhẹ — không phải hành lễ mà là cử chỉ của người đang ghi nhận điều vừa xảy ra và chọn không làm nó to hơn mức nó cần.

“Thần thiếp xin phép lui,” nàng nói.

“Đi đi.” Giọng Ngài bình thường trở lại — nhưng là kiểu bình thường sau khi thứ gì đó đã thay đổi, không phải bình thường như trước. “Cẩn thận.”

Nàng bước ra.

Lý Công Công đứng ở hành lang. Ông ta nhìn nàng — và lần này trong mắt ông ta không phải chỉ là sự thừa nhận lạnh lùng của hôm trước. Có gì đó khác. Thứ gì đó gần với lo lắng.

“Công Công,” nàng nói khẽ khi đi ngang.

“Tài Nhân,” ông ta đáp, cũng khẽ.

Hai người đi qua nhau. Không cần nói thêm gì.

—

## Phần V — Sáng Hôm Sau

Hoàng thượng gặp Đại hoàng tử vào sáng sớm, trước giờ thiết triều.

Ngọc Minh không biết cuộc gặp đó diễn ra thế nào — nàng không được biết, không nên biết, đây là chuyện của cha và con và không có chỗ cho người ngoài.

Nhưng Tiểu Thành — người ghi chép mọi thứ — nhìn thấy Đại hoàng tử Tuấn Minh đi ra khỏi Kiền Thanh Cung hai canh giờ sau đó, và cậu ta ghi vào sổ ba chữ mô tả vẻ mặt cậu hoàng tử lúc đó:

*Trông nhẹ hơn.*

—

Trình Khải bị triệu lên gặp Hoàng thượng vào buổi chiều cùng ngày.

Không ai biết cuộc gặp đó nói gì — nó diễn ra trong thư phòng, không có nhân chứng ngoài Lý Công Công đứng ngoài cửa. Nhưng kết quả thì rõ ràng: Trình Khải được cho về quê dưỡng già, chức vị Hàn lâm viện học sĩ được bàn giao lại, không có màn bắt giữ công khai, không có tuyên bố tội trạng.

Người ngoài nhìn vào thấy một học sĩ lớn tuổi xin nghỉ hưu. Không ai biết gì khác.

Đó là cách Hoàng thượng xử lý — không ồn ào, không để lại vết thương không cần thiết, nhưng hoàn toàn và không thể đảo ngược.

Ngọc Minh nghe tin qua Hồng Lan, ngồi im một lúc, rồi gật đầu.

*Biết và làm được là hai chuyện khác nhau — Ngài đã làm được lần này.*

—

## Phần VI — Hoàng Hậu

Ba ngày sau khi Trình Khải rời kinh thành, Hoàng hậu Trần thị triệu Ngọc Minh vào Khôn Ninh Cung.

Lần này không có các phi tần khác. Chỉ có Ngọc Minh, Hoàng hậu, và Xuân Hạnh đứng hầu ở góc phòng đủ xa để không nghe rõ.

Hoàng hậu ngồi ở ghế, bụng đã to hơn tuần trước, tay đặt nhẹ lên bụng theo cách của người đang quen với sự hiện diện của sinh linh bên trong. Trông nàng mệt — mệt của người mang thai tháng thứ tư, và mệt của người vừa trải qua mùa đông đầy biến cố.

Nhưng mắt Trần Uyển Như vẫn sắc như cũ.

“Ngồi xuống,” bà nói.

Ngọc Minh ngồi.

Hai người nhìn nhau im lặng một lúc — không phải khoảng lặng thù địch, không phải khoảng lặng thân thiện. Là khoảng lặng của hai người đang đánh giá lại nhau sau tất cả những gì đã xảy ra.

“Ta biết ngươi làm gì,” Hoàng hậu nói cuối cùng. Không phải cáo buộc. Chỉ là xác nhận.

“Thần thiếp chỉ làm những gì cần thiết.”

“Bảo vệ ta.” Hoàng hậu nhìn nàng thẳng. “Và đứa trẻ này.” Tay nàng nhẹ nhàng trên bụng. “Ta biết. Xuân Hạnh biết. Và ta muốn nói thẳng với ngươi một lần.”

“Thần thiếp lắng nghe.”

Hoàng hậu im lặng một nhịp — dài hơn bình thường, kiểu im lặng của người đang chọn cẩn thận từng chữ vì biết những chữ này quan trọng.

“Ta từng nói với ngươi rằng khi ta lên ngôi, ta sẽ nhìn xuống những người có thể leo lên.” Trần Uyển Như nói. “Ta vẫn giữ lời đó. Ngươi cần hiểu điều đó.”

“Thần thiếp hiểu.”

“Nhưng—” Hoàng hậu dừng lại, và trong tiếng *nhưng* đó có thứ gì đó nàng hiếm khi để lộ ra — không phải yếu đuối, chỉ là con người. “Ta cũng biết trả ơn. Và ta biết phân biệt kẻ thù với người không phải kẻ thù.” Nàng nhìn thẳng vào mắt Ngọc Minh. “Ngươi không phải kẻ thù của ta. Dù ngươi và ta không bao giờ là bạn.”

Đây là tuyên bố quan trọng nhất Trần Uyển Như từng nói với Ngọc Minh. Không phải lời cảm ơn — Hoàng hậu không nói cảm ơn, đó không phải tính cách của bà. Mà là sự xác nhận rõ ràng về vị trí của Ngọc Minh trong bàn cờ của bà: không phải kẻ thù, không phải bạn, nhưng được nhìn nhận.

Trong cung cấm, đó là thứ đáng giá hơn nhiều so với vẻ ngoài của nó.

“Thần thiếp hiểu,” Ngọc Minh nói. “Và thần thiếp cảm ơn Hoàng hậu đã nói thẳng.”

Hoàng hậu gật đầu. Cuộc gặp kết thúc không cần thêm lời.

—

## Phần VII — Cuối Mùa Đông

Ngọc Minh về phòng khi trời đã tối, ngồi xuống bàn, thắp nến.

Một năm.

Gần đúng một năm kể từ khi nàng bước qua cổng Ngọ Môn với câu trả lời *thần nữ muốn sống lâu* và tâm thế của người sẽ đứng ngoài mọi thứ.

Nàng lấy ra tờ giấy viết dở từ đêm tuyết rơi — lá thư cho cha mà nàng đã bắt đầu và chưa kết thúc.

*Cha ơi, con sắp kể cho cha nghe một điều mà con chưa bao giờ dám viết ra trước đây…*

Nàng tiếp tục:

*Con không biết gọi nó là gì. Con chỉ biết rằng con vào đây với kế hoạch rõ ràng và kế hoạch đó đã đúng với tất cả mọi thứ — ngoại trừ thứ này.*

*Con không hối hận. Con chỉ… chưa biết chuyện này kết thúc thế nào. Chưa ai biết.*

*Nhưng con biết một điều: con vẫn muốn sống lâu. Chỉ là bây giờ con muốn sống lâu vì nhiều lý do hơn so với khi con bước vào.*

*Con nhớ cha rất nhiều.*

Nàng gấp thư lại.

Bên ngoài, mùa đông cuối cùng cũng đang kết thúc — không phải vì tuyết đã ngừng hoàn toàn, mà vì trong không khí đêm nay có thứ gì đó khác, một hơi ấm nhỏ ở dưới cái lạnh, mầm của thứ gì đó sắp bắt đầu.

Mùa xuân năm thứ hai.

Ngọc Minh ngồi với ngọn nến và nghĩ về chương cuối đang đến — chương mười, chương kết, thứ mà nàng không biết nội dung nhưng cảm thấy đang hình thành ở đâu đó trong những ngày sắp tới.

Hồng Lan gõ cửa, bước vào, đặt chén trà xuống bàn.

Nhìn thấy nàng và nụ cười nhỏ — thật, không phải nụ cười xã giao — bà già dừng lại.

“Tài Nhân trông khác.”

“Khác thế nào?”

Hồng Lan suy nghĩ một lúc, tìm chữ theo kiểu người không hay nói những điều này.

“Trông như người đã quyết định xong rồi,” bà nói cuối cùng. “Không còn đang cân nhắc nữa.”

Ngọc Minh nhìn ngọn nến.

“Bà nói đúng,” nàng thừa nhận.

Hồng Lan gật đầu, không hỏi thêm, quay ra.

Ngọc Minh cầm chén trà, uống một ngụm — trà còn nóng, ấm lan xuống theo đường cổ họng.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm cuối đông không trăng không sao nhưng không tối hoàn toàn — có thứ ánh sáng mờ nhạt của tuyết phản chiếu, đủ để nhìn thấy những đường nét quen thuộc của sân cung, những cành cây trúc cong dưới tuyết, mái ngói trắng xóa kéo dài về phía cuối tầm mắt.

Nàng ngồi đó cho đến khi nến tắt.

Không thắp lại.

Bóng tối không đáng sợ khi người ta đã biết mình đang ở đâu.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 9"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

  • THỂ LOẠI
  • ĐỀ CỬ
  • MỚI NHẤT
  • XEM NHIỀU
  • TRUYỆN FULL

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com