Chương 5
Hoàng hậu băng hà vào một đêm giữa tháng Năm.
Không có dấu hiệu báo trước. Hoàng hậu Vũ thị vốn không khỏe từ nhiều năm nay — đau đầu kinh niên, hay mệt mỏi, ít khi xuất hiện trong các buổi lễ lớn. Nhưng bệnh tình không đến mức nguy kịch, thái y vẫn lui tới đều đặn, thuốc vẫn sắc mỗi ngày. Không ai nghĩ đêm đó sẽ là đêm cuối.
Tin truyền ra từ Khôn Ninh Cung lúc canh ba, khi cả cung thành còn đang ngủ.
Ngọc Minh nghe thấy tiếng chân người chạy rầm rập ngoài hành lang và tỉnh dậy ngay — nàng vốn ngủ nhẹ từ khi vào cung, thói quen của người luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Nàng ngồi dậy, kéo áo choàng vào người, ngồi im trong bóng tối lắng nghe.
Tiếng khóc bắt đầu nổi lên từ xa, lan dần theo những hành lang dài của hoàng cung như nước thấm qua vải.
Hồng Lan gõ cửa phòng, bước vào, thắp nến, nhìn Ngọc Minh với ánh mắt của người đã sống đủ lâu để biết ý nghĩa của những tiếng động đêm khuya trong cung.
“Hoàng hậu băng hà,” bà nói.
Ngọc Minh gật đầu. Không nói gì.
Bà già ngồi xuống ghế bên cạnh, hai tay đan vào nhau trên đùi. Bên ngoài, tiếng người chạy không dứt. Tiếng ra lệnh, tiếng đáp dạ, tiếng chuông tang bắt đầu điểm từng hồi chậm rãi vang khắp cung thành.
“Bắt đầu rồi,” Hồng Lan nói khẽ.
Ngọc Minh nhìn ngọn nến vừa thắp lên, lửa còn bập bùng chưa ổn định.
“Dạ,” nàng đáp. “Bắt đầu rồi.”
—
## Phần I — Tang Lễ Và Bàn Cờ Mới
Ba ngày tang lễ, toàn bộ hậu cung mặc áo trắng.
Trắng xóa từ đầu đến chân, không son phấn, không trâm ngọc. Các phi tần xếp hàng trước linh cữu Hoàng hậu khóc theo thứ bậc — ai khóc to hơn, ai quỳ lâu hơn, ai có vẻ đau buồn thật hơn. Tất cả đều được ghi nhận, tất cả đều có ý nghĩa.
Ngọc Minh quỳ đúng vị trí của mình — hàng cuối, cấp bậc thấp nhất — và khóc vừa đủ. Không nhiều, không ít. Nàng chưa bao giờ nói chuyện với Hoàng hậu Vũ thị lần nào, không có lý do để đau buồn thật sự, và giả vờ đau buồn thái quá sẽ chỉ khiến người ta chú ý đến nàng theo cách không cần thiết.
Điều nàng thật sự làm trong ba ngày tang lễ là quan sát.
Lệ Phi khóc nhiều, có vẻ thật. Nàng và Hoàng hậu Vũ thị — theo những gì Ngọc Minh thu thập được — có mối quan hệ phức tạp nhưng không thù địch. Hoàng hậu không có con, Lệ Phi có Nhị hoàng tử. Trong nhiều năm hai người cùng tồn tại theo kiểu hai thế lực không dẫm chân nhau.
Bây giờ một người đã không còn. Và thế cân bằng đó vỡ ra.
Đức Tần cũng khóc, kín đáo và đúng mực. Nhưng trong mắt nàng ta, dưới lớp nước mắt tang lễ, Ngọc Minh bắt gặp thứ gì đó khác — không phải vui mừng, mà là sự tập trung của người đang tính toán cực kỳ nhanh.
Thiên Tư đứng cạnh Ngọc Minh trong hàng, cứng như gỗ, mắt khô. Nàng không giỏi giả vờ và không thèm cố gắng.
Nguyệt Dao thì khóc thật — nàng hay khóc, đó là bản chất, không liên quan đến chính trị.
—
Ngày thứ ba, sau khi linh cữu được đưa đi, Ngọc Minh về phòng và ngồi xuống với tờ giấy trước mặt.
Nàng viết ra những gì sẽ xảy ra tiếp theo, theo logic của chốn này.
Ngai Hoàng hậu trống — đây không phải chỉ là vị trí nghi lễ. Hoàng hậu là người đứng đầu hậu cung, có quyền lực thật sự trong việc quản lý toàn bộ hệ thống phi tần, cung nữ, thái giám. Ngai đó trống một ngày là một ngày hậu cung thiếu người cầm trịch — và trong khoảng trống quyền lực đó, ai đủ mạnh nhất sẽ lấp vào.
Ứng viên rõ ràng nhất: Lệ Phi. Sủng hạnh nhất, có con trai, được lòng Hoàng thượng lâu năm nhất.
Ứng viên nguy hiểm nhất: Đức Tần. Ở lâu nhất, mạng lưới rộng nhất, không ai thật sự hiểu nàng ta muốn gì.
Và trong cuộc chiến giữa hai người đó, những quân cờ nhỏ hơn — như Ngọc Minh — sẽ bị kéo vào dù muốn hay không.
*Vậy thì làm gì?*
Nàng gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn, suy nghĩ.
Câu trả lời, nàng nhận ra sau một lúc, không phải là chọn bên. Cả hai phía đều nguy hiểm, và trung thành với bất kỳ ai trong số đó sẽ khiến nàng trở thành cờ thế, không phải người chơi.
Câu trả lời là: không để ai thấy nàng đang nghĩ gì.
—
## Phần II — Người Đến Trước
Lệ Phi triệu Ngọc Minh vào Vĩnh Hoa Cung vào buổi sáng ngày thứ tư sau tang lễ.
Tang phục vẫn còn trên người, nhưng lần này khi Ngọc Minh bước vào, nàng thấy Lệ Phi đã thay áo thường — không phải mất tôn trọng Hoàng hậu quá cố, chỉ là tín hiệu rõ ràng rằng giai đoạn tang lễ đã khép lại và Lệ Phi đang bước sang giai đoạn tiếp theo.
Xuân Hạnh lui ra ngoài ngay khi Ngọc Minh vừa ngồi xuống. Chỉ còn hai người trong phòng.
“Ta cần nói thẳng với Tài Nhân,” Lệ Phi mở đầu, không có màn trà nước lần này.
“Thần thiếp lắng nghe.”
“Cuộc chiến sẽ bắt đầu.” Lệ Phi nhìn thẳng vào mắt Ngọc Minh. “Không phải cuộc chiến nào đó trong tương lai — là ngay bây giờ, ngay hôm nay, từng giờ từng phút. Ngai Hoàng hậu trống — tất cả mọi người trong cung này đều đang tính toán.”
“Thần thiếp hiểu.”
“Ta cần biết Tài Nhân đứng ở đâu.”
Câu nói thẳng nhất Lệ Phi từng nói với nàng. Không vòng vo, không che giấu bằng lời hoa mỹ.
Ngọc Minh ngồi yên một nhịp — đủ lâu để suy nghĩ, không đủ lâu để lộ ra sự do dự.
“Thần thiếp là Tài Nhân hèn mọn,” nàng nói, “không đủ tư cách đứng về bên nào trong chuyện này.”
“Đừng nói kiểu đó với ta.” Lệ Phi không tức giận, chỉ là thẳng thắn không chịu được sự giả vờ. “Ta biết Tài Nhân không phải người không có lập trường. Nói thật đi.”
Ngọc Minh nhìn Lệ Phi — người phụ nữ đã ở cung mười năm, đã sinh con cho Hoàng thượng, đã xây dựng vị thế bằng sự thông minh và sự khéo léo không thua kém ai — đang ngồi đây và yêu cầu một Tài Nhân mới vào cung vài tháng chọn bên.
Điều đó có nghĩa là Lệ Phi cần đồng minh hơn nàng muốn lộ ra.
“Lệ Phi muốn thần thiếp làm gì?” Ngọc Minh hỏi thay vì trả lời.
Lệ Phi im lặng một nhịp, đánh giá lại. Rồi nàng nói, giọng nhỏ hơn: “Ta cần người có thể đến gần thư phòng Hoàng thượng.”
Đây rồi. Đây là lý do thật sự.
Ngọc Minh là người duy nhất trong hậu cung được phép vào thư phòng — không phải vì quyền lực, mà vì Hoàng thượng cho phép. Và Lệ Phi, dù sủng hạnh bao nhiêu năm, chưa bao giờ được vào đó.
“Lệ Phi muốn thần thiếp làm tai mắt,” Ngọc Minh nói thẳng.
“Ta muốn Tài Nhân là người ta tin được.”
“Hai thứ đó không giống nhau.”
Lệ Phi nhìn nàng một lúc. Rồi cười khẽ — nụ cười thật, không phải nụ cười xã giao. “Đúng. Không giống nhau.” Nàng đứng dậy, bước đến cửa sổ. “Ta không yêu cầu Tài Nhân làm gián điệp. Ta chỉ muốn biết — nếu có lúc ta cần giúp đỡ, Tài Nhân có đứng sang một bên không?”
Câu hỏi khéo hơn câu trước. Không yêu cầu trung thành, chỉ yêu cầu không chống lại.
Ngọc Minh đứng dậy, hành lễ nhẹ.
“Thần thiếp không chống lại ai khi không có lý do để chống,” nàng nói cẩn thận. “Và thần thiếp không bảo vệ ai khi làm vậy gây hại cho người khác vô tội.”
Lệ Phi quay lại nhìn nàng. Không hoàn toàn hài lòng — nhưng cũng không phủ nhận rằng đây là câu trả lời trung thực nhất nàng có thể nhận được.
“Được rồi,” Lệ Phi nói. “Ta hiểu.”
—
## Phần III — Người Đến Sau
Đức Tần không mời nàng uống trà lần này.
Nàng ta sai người mang đến phòng Ngọc Minh một hộp thuốc bổ — loại đắt tiền, bào chế tỉ mỉ, kèm theo mảnh giấy nhỏ: *”Mùa hè dễ mệt mỏi. Tài Nhân giữ sức khỏe.”*
Bốn chữ cuối gạch dưới nhẹ.
Ngọc Minh nhìn hộp thuốc một lúc. Không mở ra. Đặt sang một góc.
Hồng Lan đứng ở cửa nhìn, không nói gì nhưng ánh mắt hỏi.
“Không dùng,” Ngọc Minh nói.
“Tại sao không trả lại?”
“Trả lại là lộ ra mình nghi ngờ. Không dùng thì chỉ là quên.” Nàng nhìn hộp thuốc. “Đức Tần không ra đòn thô vào lúc này. Đây chỉ là tín hiệu — nàng ta muốn ta biết rằng nàng ta đang chú ý đến ta.”
Hồng Lan gật đầu chậm. Bà đã ở trong cung ba mươi năm và chưa bao giờ thấy một người mới vào cung phân tích tình thế nhanh và lạnh như người này.
—
Thiên Tư đến vào buổi chiều, không gõ cửa như thường lệ.
“Có chuyện,” nàng nói, ngồi xuống không mời.
“Gì vậy?”
“Đại hoàng tử.”
Ngọc Minh dừng tay. “Sao?”
Đại hoàng tử — con trai của một phi tần đã mất từ nhiều năm trước, hiện đang ở trong cung học tập. Năm nay mười bốn tuổi, ít khi được nhắc đến vì mẹ không còn ai bảo vệ, không có phe cánh đứng sau. Hoàng thượng đối xử công bằng với cả hai hoàng tử nhưng rõ ràng Nhị hoàng tử — con của Lệ Phi — được gần gũi hơn.
“Sáng nay Đại hoàng tử vào thư phòng gặp Hoàng thượng,” Thiên Tư nói. “Ở trong đó hơn hai canh giờ.”
“Ngươi biết từ đâu?”
“Tiểu Thành.” Khóe miệng Thiên Tư nhích lên. “Cậu ta ghi chép mọi thứ, chị không nhớ sao?”
Ngọc Minh gật đầu. Đúng rồi — Tiểu Thành với cuốn sổ nhỏ của cậu ta. “Hai hoàng tử gặp cha lâu như vậy không phải lạ.”
“Không lạ. Nhưng sau đó Lý Công Công được triệu vào. Và sau khi Đại hoàng tử ra về, Hoàng thượng không xử lý thêm công văn nào trong buổi chiều.”
Ngọc Minh im lặng, suy nghĩ.
Hoàng hậu Vũ thị không có con. Trong luật lệ triều đình, khi Hoàng hậu băng hà và chưa có người kế vị, vấn đề lập Thái tử trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết — vì Thái tử và Hoàng hậu mới là hai thứ gắn liền nhau, ảnh hưởng lẫn nhau không thể tách rời.
Nếu Lệ Phi trở thành Hoàng hậu — Nhị hoàng tử gần như chắc chắn là Thái tử.
Nếu Đức Tần hoặc ai khác lên — mọi thứ có thể thay đổi.
Và bây giờ Đại hoàng tử — đứa trẻ không có ai — đột nhiên vào gặp cha hai canh giờ ngay sau khi Hoàng hậu băng hà.
*Ai đứng sau Đại hoàng tử?*
“Thiên Tư,” Ngọc Minh nói, “ngươi có biết ai thường hay lui tới chỗ Đại hoàng tử học không?”
Thiên Tư suy nghĩ. “Có một thầy dạy chữ — Hàn lâm viện học sĩ tên Trình Khải. Nghe nói thân thiết với Đại hoàng tử từ khi ông ta vào cung dạy học ba năm trước.”
“Trình Khải.” Ngọc Minh nhắc lại tên đó. “Hàn lâm viện. Ngươi biết ông ta thuộc phe nào trong triều không?”
Thiên Tư nhìn nàng. “Chị hỏi chuyện triều đình?”
“Triều đình và hậu cung không bao giờ tách rời nhau trong chuyện lập vị,” Ngọc Minh nói. “Ngươi biết điều đó.”
Thiên Tư im lặng một lúc. Cha nàng là tướng — nàng lớn lên trong môi trường hiểu rõ hơn hầu hết mọi người rằng chính trị trong cung và ngoài triều đan cài vào nhau thế nào. “Trình Khải,” nàng nói chậm, “nếu ta nhớ không nhầm, xuất thân từ họ Trình ở Giang Bắc. Họ Trình là gia tộc lâu đời, không hẳn theo phe nào trong triều — nhưng nổi tiếng là trung thành với ngai vàng hơn là trung thành với người ngồi trên ngai.”
“Nghĩa là họ sẽ ủng hộ người được chỉ định, không phải người có quyền lực nhất.”
“Đúng vậy.”
Ngọc Minh gật đầu chậm. Mảnh ghép đang hiện ra dần — chưa đủ để thấy toàn bộ bức tranh, nhưng đủ để thấy nó phức tạp hơn cuộc chiến giữa Lệ Phi và Đức Tần mà mọi người đang tập trung vào.
—
## Phần IV — Thư Phòng Lần Thứ Ba
Ngọc Minh vào thư phòng lần thứ ba vào cuối tuần đó, mang theo cuốn sách mới trả và một câu hỏi đã nghĩ kỹ.
Hoàng thượng trông mệt hơn lần trước — không lộ rõ, chỉ là góc mắt sâu hơn một chút, cách Ngài cầm bút chặt hơn bình thường. Gánh nặng của tang lễ và những gì đến sau nó đang ở trên vai Ngài theo cách không ai nhìn thấy ngoài người chú ý.
“Tài Nhân.” Ngài gật đầu khi nàng bước vào.
“Thần thiếp trả sách.” Nàng đặt cuốn sách xuống. “Và thần thiếp có câu hỏi, nếu Hoàng thượng cho phép.”
“Hỏi đi.”
“Bản thảo của Hoàng thượng — phần viết về thuế điền, có một đoạn đề cập đến việc cử quan địa phương thay vì dùng người kinh thành để thu thuế.” Nàng nhìn thẳng vào Ngài. “Đó là giải pháp thông minh. Tại sao chưa thực hiện?”
Hoàng thượng đặt bút xuống. Nhìn nàng.
“Ngươi hỏi câu đó mà không sợ à?”
“Sợ thì không hỏi được.” Ngọc Minh giữ giọng bình tĩnh. “Thần thiếp tò mò thật sự. Không phải để thăm dò.”
Ngài im lặng một lúc. Rồi đứng dậy, bước đến giá sách, lấy ra một tập văn kiện đặt lên bàn trước mặt nàng.
“Đọc đi.”
Ngọc Minh nhìn xuống. Đây là bản phản đối từ Hội đồng Thượng thư — viết ba năm trước, khi Hoàng thượng đề xuất cải cách thuế điền. Mười bảy chữ ký. Lý do đưa ra đầy đủ, logic, nghe có vẻ hợp lý. Và đằng sau mười bảy chữ ký đó là mười bảy gia tộc đang hưởng lợi từ hệ thống cũ.
“Mười bảy người,” nàng nói khẽ.
“Mười bảy người đủ quyền lực để làm chậm bất kỳ thứ gì ta muốn làm trong mười năm.” Hoàng thượng ngồi xuống, giọng không có cảm xúc — kiểu giọng của người đã qua giai đoạn tức giận từ lâu và giờ chỉ còn lại sự mệt mỏi lạnh lùng. “Trẫm ở trên ngai vàng, nhưng đất nước không chạy bằng ý chí của một người.”
Ngọc Minh nhìn tập văn kiện, rồi nhìn lên Ngài.
“Thần thiếp hiểu tại sao Hoàng thượng viết bản thảo đó rồi không cho ai đọc,” nàng nói.
Ngài nhìn nàng. “Tại sao?”
“Vì đọc mà không làm được còn đau hơn là không biết.”
Căn phòng im lặng dài — không phải khoảng lặng gượng gạo, mà là khoảng lặng của hai người vừa nói thật với nhau và không biết phải làm gì tiếp theo.
Hoàng thượng nhìn nàng với ánh mắt mà Ngọc Minh không đọc được hoàn toàn — có thứ gì đó ở đó mà nàng chưa có từ để gọi tên, thứ gì đó khiến nàng muốn nhìn đi chỗ khác nhưng lại không nhìn đi được.
“Tài Nhân,” Ngài nói sau một lúc, giọng khác một chút so với bình thường — nhẹ hơn, và chính vì vậy mà nặng hơn, “ngươi là người kỳ lạ.”
“Thần thiếp biết.”
“Không phải chê.” Ngài cầm lại bút, quay về tập công văn. “Là nhận xét.”
Ngọc Minh đứng dậy hành lễ, chuẩn bị ra về. Thì Ngài nói thêm, không ngẩng đầu:
“Hoàng hậu vừa băng hà. Hậu cung sẽ loạn một thời gian.” Một nhịp dừng. “Tài Nhân cẩn thận.”
Không phải lệnh. Không phải cảnh báo chính thức. Chỉ là ba chữ, nói như người nói với người.
Ngọc Minh đứng im một giây.
“Dạ,” nàng nói khẽ. “Thần thiếp hiểu.”
—
## Phần V — Đêm Trước Bão
Cơn bão đầu tiên đến vào đúng ngày Ngọc Minh không đề phòng.
Không phải mưu kế từ Lệ Phi hay Đức Tần. Mà từ hướng nàng không nhìn đến — một phi tần tên Trang Thị, Chiêu Dung bậc trung, người nàng chưa bao giờ để ý vì nàng ta quá nhỏ, quá bình thường, quá không đáng chú ý.
Đúng kiểu Ngọc Minh đã từng tự mô tả về mình.
Trang Thị tìm đến phòng nàng vào buổi tối, gõ cửa rụt rè, bước vào với bộ mặt của người đang mang theo gánh nặng không chịu được một mình.
“Tô Tài Nhân,” nàng nói, giọng run nhẹ, “em cần nói chuyện với chị.”
Ngọc Minh nhìn người phụ nữ đứng trước mặt — nhỏ nhắn, khoảng hai mươi hai tuổi, vào cung được bốn năm, không có con, không có ai đỡ đầu. Đôi mắt nàng ta đỏ hoe, không phải vì khóc gần đây mà vì thiếu ngủ nhiều đêm.
“Ngồi xuống,” Ngọc Minh nói.
Trang Thị ngồi xuống, hai tay xiết chặt vào nhau. “Em biết chị không quen em. Nhưng em không biết đến chỗ ai. Em nghe nói chị… chị là người biết xử lý chuyện.”
“Chuyện gì?”
Trang Thị hít một hơi. “Em biết chuyện về cái chết của Hoàng hậu.”
Không khí trong phòng thay đổi.
Ngọc Minh không thay đổi sắc mặt, không ngồi thẳng dậy, không để lộ phản ứng. Nàng chỉ nhìn Trang Thị bình tĩnh, chờ.
“Nói tiếp.”
“Em không dám chắc,” Trang Thị nói, giọng xuống thấp đến mức gần như thì thầm, “nhưng đêm Hoàng hậu băng hà — em thấy người.”
“Thấy ai?”
“Em không nhìn rõ mặt. Chỉ thấy bóng. Đi từ hướng Khôn Ninh Cung ra, vào canh hai — trước khi tiếng chuông báo tin truyền ra.” Nàng ta nuốt nước bọt. “Người đó đi nhanh lắm, đi theo đường tắt qua vườn sau. Em đi ra vì mất ngủ, tình cờ thấy.”
Ngọc Minh ngồi yên một lúc.
Nếu Trang Thị nói thật — có người rời Khôn Ninh Cung vào canh hai, trước khi tin băng hà được công bố. Điều đó có nghĩa là người đó biết Hoàng hậu sẽ chết trước khi ai khác biết. Hoặc tệ hơn — người đó là lý do Hoàng hậu chết.
“Tại sao không báo ngay lúc đó?” Ngọc Minh hỏi.
“Em sợ.” Giọng Trang Thị vỡ ra. “Em một mình, không có ai. Em mà báo cáo chuyện này, nếu người kia mạnh hơn em thì em chết không ai biết. Nhưng em giữ trong lòng mấy ngày nay không ngủ được.” Nàng ta nhìn Ngọc Minh, mắt đỏ hoe. “Chị là người em tin được duy nhất em nghĩ đến.”
*Người em tin được duy nhất* — câu đó vừa cảm động vừa nguy hiểm. Trang Thị tin nàng vì nghe nói nàng công bằng. Nhưng đưa thông tin này cho nàng cũng có nghĩa là đẩy cái gánh nặng đó sang vai nàng.
Ngọc Minh nhìn Trang Thị một lúc lâu.
Người đứng trước mặt nàng không phải quân cờ. Không phải kẻ địch. Chỉ là một người nhỏ bé đang sợ hãi và không có ai để tìm đến.
*Đây là lúc Ngọc Minh của ba tháng trước sẽ giữ khoảng cách.*
Nhưng ba tháng sống trong cung đã thay đổi thứ gì đó trong nàng — không phải làm nàng mềm yếu hơn, mà làm nàng hiểu rõ hơn cái giá của việc cứ đứng ngoài mọi thứ.
“Bóng người đó,” nàng nói cuối cùng, “cao hay thấp? Đàn ông hay đàn bà?”
Trang Thị suy nghĩ. “Cao. Dáng đàn bà. Mặc áo tối màu.”
“Đi một mình?”
“Một mình.”
“Trang Thị.” Ngọc Minh nhìn thẳng vào mắt nàng ta. “Từ hôm nay, đừng nói chuyện này với ai khác. Đừng thay đổi hành vi bình thường. Đừng tránh mặt ai, đừng thân thiết đột ngột với ai. Cứ như mình không biết gì.”
“Còn chị?”
“Chị sẽ nghĩ.”
Trang Thị nhìn nàng, mắt đỏ nhưng dần bình tâm hơn — kiểu bình tâm của người vừa đặt xuống thứ quá nặng vào tay người khác và cảm thấy tội lỗi lẫn nhẹ nhõm cùng một lúc.
“Chị không hỏi em có chắc không?”
“Nếu không chắc thì Trang Thị đã không mất ngủ mấy ngày.”
—
Trang Thị ra về. Ngọc Minh ngồi trong bóng tối không thắp nến thêm, để ngọn nến dần tàn.
*Hoàng hậu băng hà — tự nhiên hay không tự nhiên.*
Nếu không tự nhiên, người có lợi nhất là ai? Lệ Phi — ngai Hoàng hậu trống tạo cơ hội cho nàng leo lên. Đức Tần — quyền lực bị kiềm chế bởi Hoàng hậu suốt nhiều năm nay được tháo ra. Hoặc một người thứ ba nào đó mà nàng chưa nhìn thấy.
Dáng đàn bà. Áo tối màu. Đi một mình.
Ngọc Minh nhắm mắt, gọi lại trong đầu tất cả những gì nàng biết về từng người trong hậu cung, từng thói quen đi đứng, từng mối quan hệ.
Rồi nàng mở mắt ra.
Nàng có một hướng đang hình thành trong đầu. Chưa chắc chắn. Nhưng đủ để bắt đầu.
Và lần này, nàng hiểu rằng thông tin này không thể giữ một mình — không phải vì nàng không đủ sức, mà vì nếu thông tin này lộ ra và người ta thấy nàng biết mà không báo cáo, nàng sẽ trở thành đồng lõa.
Nàng cần một người. Một người đủ tin tưởng và đủ quyền lực để làm thứ nàng không thể tự làm.
Nàng nghĩ đến thư phòng. Đến người đàn ông ngồi trong đó viết bản thảo không cho ai đọc, nói *biết và làm được là hai chuyện khác nhau* với giọng của người đã mệt mỏi từ lâu.
*Hoàng thượng triệu Tài Nhân vào thư phòng. Lần sau không cần đợi lệnh triệu.*
Ngọc Minh đứng dậy.
Không phải bây giờ — đêm khuya không thể vào thư phòng, sẽ bị hiểu nhầm theo những hướng không cần thiết. Ngày mai. Sáng sớm. Khi trời vừa sáng và Hoàng thượng thường ngồi đọc sách trước giờ thiết triều.
Nàng quay vào phòng, nằm xuống, nhắm mắt.
Không ngủ được — không phải vì sợ, mà vì trong đầu quá nhiều thứ đang chạy.
Bên ngoài cửa sổ, mùa hè đêm đầu tiên đầy tiếng côn trùng kêu rả rích, và đâu đó xa xa là tiếng gió qua những hành lang dài của cung thành — tiếng động của một nơi không bao giờ thật sự ngủ yên.
Ngọc Minh nằm nghe tiếng đó cho đến khi trời bắt đầu hửng sáng.
Rồi nàng ngồi dậy, mặc áo, chuẩn bị bước ra.
Có những thứ không thể chờ thêm nữa.