Chương 6
Gã đến vào buổi sáng sương còn chưa tan.
Không có tiếng ngựa, không có tiếng bước chân — chỉ có một bóng người xuất hiện giữa sân trang viện như thể bước ra từ màn sương, áo tím đậm không một nếp nhăn, tóc bạc búi cao bằng trâm ngọc đen. Trông như người bình thường nếu không tính đôi mắt đó — vàng nhạt, lạnh, nhìn mọi thứ như nhìn cờ trên bàn cờ.
Tiểu Uyển đang gánh nước từ giếng vào. Nàng nhìn thấy gã ta trước.
Tim nàng chìm xuống — nhưng tay nàng không run.
Giáo chủ Diệt Tâm. Thân Dạ Minh.
“Ta nghe nói trang viện này có tay thầy thuốc giỏi.” Thân Dạ Minh lên tiếng trước khi Tiểu Uyển kịp đặt gánh nước xuống, giọng trầm và nhẹ như người nói chuyện thường ngày. “Ta có vết thương cũ tái phát. Muốn nhờ chữa.”
Nàng nhìn gã ta. Gã ta nhìn lại nàng — không nhìn xuyên qua, chỉ nhìn thẳng, quan sát.
“Cha ta đang nghỉ,” nàng nói bình tĩnh. “Mời khách vào đợi.”
Sai lầm lớn nhất nàng có thể mắc là để lộ ra rằng nàng biết gã ta là ai.
Thanh Vô Hạn đang luyện kiếm sau vườn.
Tiểu Uyển đi vòng ra sau, bước đều, không vội — nếu Thân Dạ Minh đang nhìn thì mọi cử chỉ hấp tấp đều là thông tin. Đến khi khuất sau bức tường tùng già, nàng mới nắm tay áo gã lại.
Gã quay người, kiếm chưa thu.
Nhìn mặt nàng, gã hiểu ngay. Không cần một chữ.
“Bao nhiêu người?”
“Một mình.” Nàng giữ giọng thấp. “Ngồi trong sảnh. Nói muốn chữa thương.”
Ánh mắt Thanh Vô Hạn thay đổi — không phải sợ hãi, là tính toán. Gã im lặng ba nhịp thở.
“Thân Dạ Minh không bao giờ đến một mình,” gã nói khẽ. “Người của gã đang vây ngoài.”
Tiểu Uyển nuốt nước bọt. “Vậy thì sao?”
“Gã vào đây không phải để chữa thương.” Gã nhìn nàng, thẳng và rõ. “Gã muốn gặp ta.”
“Ngươi không ra thì sao?”
“Thì gã sẽ đợi. Và trong lúc đó—” Gã không nói hết câu, nhưng nàng hiểu. Trong lúc đó cha nàng vẫn đang trong nhà. Trong lúc đó trang viện này là con tin.
Tiểu Uyển thả tay áo gã ra. “Ra đi.”
“Tiểu Uyển—”
“Ta nói ra đi.” Nàng ngẩng đầu nhìn gã, mắt không chớp. “Nhưng ta ở cạnh ngươi.”
Thanh Vô Hạn bước vào sảnh, Tiểu Uyển đi sau một bước.
Thân Dạ Minh ngồi uống trà — trà của trang viện này, pha bằng ấm của trang viện này — như khách quý được mời. Khi nghe tiếng bước chân, gã ta ngẩng đầu. Nhìn Thanh Vô Hạn. Rồi nhìn Tiểu Uyển.
Khóe môi gã ta nhích lên một chút.
“Thanh Vô Hạn.” Giọng gã ta ấm áp như người gặp lại bạn cũ. “Ba năm rồi.”
“Thân Dạ Minh.” Thanh Vô Hạn đứng giữa sảnh, tay không rời chuôi kiếm. “Ngươi đến đây có việc gì thì nói thẳng.”
“Việc gì.” Gã ta lặp lại, cười nhẹ. “Ta đến thu hồi thứ của ta.”
“Ta không còn là người của Diệt Tâm Giáo từ ba năm trước.”
“Ngươi ra đi mà không xin phép.” Thân Dạ Minh đặt chén trà xuống, âm thanh nhỏ nhưng trong không khí im lặng đó nghe rõ mồn một. “Trong giáo quy, điều đó gọi là phản bội. Hình phạt là chết.” Gã ta ngưng lại, mắt vàng nhạt lướt qua Tiểu Uyển một lần. “Hoặc — ta có thể bỏ qua. Nếu ngươi quay về.”
Tiểu Uyển đứng yên. Nàng không nhìn Thanh Vô Hạn — biết rằng nhìn lúc này là yếu đuối, là để đối phương có thêm bài.
“Không.” Thanh Vô Hạn nói, một chữ, không giải thích.
Thân Dạ Minh gật đầu nhẹ — như người nhận được câu trả lời đã biết trước. Gã ta đứng dậy, chỉnh lại vạt áo tím.
“Vậy thì ta tiếc.” Giọng gã ta không tiếc tí nào. “Ngươi có đến canh giờ để chuẩn bị. Sau đó ta sẽ đốt trang viện này.”
Im lặng đổ xuống như đá.
Tiểu Uyển cảm nhận được người Thanh Vô Hạn cạnh nàng căng ra — không phải vì sợ, mà vì đang kìm lại thứ gì đó rất lớn. Nàng đặt tay lên cổ tay gã, khẽ thôi, không ai nhìn thấy.
Đừng.
Gã hiểu. Cơ tay gã thả lỏng xuống một chút.
“Một điều kiện,” Tiểu Uyển lên tiếng.
Cả hai người đàn ông đều nhìn nàng — Thân Dạ Minh với vẻ tò mò thú vị, Thanh Vô Hạn với vẻ không muốn nàng nói thêm câu nào nữa.
Nàng không để ý đến cái nhìn của gã.
“Ngươi muốn Thanh Vô Hạn quay về.” Nàng bước lên một bước, nhìn thẳng vào mắt vàng nhạt kia không chớp. “Vậy đấu với ta trước. Ta thắng — ngươi rút lui, vĩnh viễn không tìm đến đây nữa. Ngươi thắng — gã đi theo ngươi, tự nguyện.”
“Tiểu Uyển.” Giọng Thanh Vô Hạn thấp và nguy hiểm.
Nàng không quay lại.
Thân Dạ Minh nhìn nàng lâu — lần này không phải cái nhìn coi nàng như quân cờ nữa, mà là cái nhìn của người thực sự thấy thứ đứng trước mặt mình.
Rồi gã ta cười — lần này thật, không phải xã giao.
“Cô nương này thú vị.” Gã ta ngồi xuống lại, với lấy chén trà. “Nhưng ta không đánh với người không biết võ. Vô nghĩa.”
“Vậy thì—” Tiểu Uyển không bỏ cuộc, “—đánh cờ. Ngươi thắng ta một ván cờ, ta không nói gì nữa.”
Ván cờ kéo dài gần một canh giờ.
Thanh Vô Hạn đứng sau lưng Tiểu Uyển suốt — không ngồi, không bỏ đi, chỉ đứng đó như bức tường, tay vẫn không rời chuôi kiếm nhưng mắt nhìn bàn cờ theo từng nước đi của nàng.
Thân Dạ Minh chơi cờ như gã làm mọi thứ — tính toán lạnh lùng, không vội, từng nước đều nhắm vào tử huyệt. Tiểu Uyển chơi khác — không theo sách, không theo thế trận chuẩn, đánh kiểu người lớn lên xem cha chữa bệnh hơn là học binh pháp.
Lạ. Và vì lạ nên khó đoán.
Đến nước thứ bốn mươi bảy, Thân Dạ Minh đặt quân xuống — rồi dừng tay.
Nhìn bàn cờ.
Nhìn lại.
Khóe môi gã ta nhích lên lần nữa — lần này có gì đó khác, không phải khinh thường.
“Hòa,” gã ta nói.
Tiểu Uyển thở ra. Sau lưng nàng, nàng nghe tiếng Thanh Vô Hạn cũng thở ra — khẽ, chỉ đủ nàng nghe.
Thân Dạ Minh đứng dậy lần này thật sự, chỉnh áo, bước ra cửa. Dừng lại ở ngưỡng cửa.
“Cô nương.” Gã ta không quay lại. “Lần sau ta đến, ta sẽ không chơi cờ.”
Rồi bóng áo tím tan vào màn sương buổi sáng, như lúc đến — không tiếng động, không dấu vết.
Im lặng kéo dài mười nhịp thở.
Rồi Thanh Vô Hạn quay nàng lại — hai tay đặt lên vai nàng, nhìn thẳng vào mặt nàng từ trên xuống.
“Ngươi điên à?” Giọng gã không cao, không to — nhưng run. Lần đầu tiên Tiểu Uyển nghe giọng gã run.
“Không điên.” Nàng nhìn lại gã. “Hiệu quả.”
“Nếu ngươi thua—”
“Nhưng ta không thua.” Nàng đặt tay lên tay gã đang nắm vai nàng. “Ta lớn lên xem cha đánh cờ với khách mỗi tối hai mươi năm. Thân Dạ Minh tính toán giỏi nhưng đánh cờ theo sách — ta không theo sách nên gã không đọc được ta.”
Thanh Vô Hạn nhìn nàng. Lâu. Rồi trán gã chạm vào trán nàng — không nói gì, chỉ đứng vậy, thở cùng nhịp.
“Đừng làm vậy nữa,” gã nói, giọng trở lại bình thường nhưng thấp hơn thường.
“Không hứa được.” Nàng mỉm cười nhỏ vào má gã.
Buổi trưa hôm đó cha nàng ra khỏi phòng, nhìn hai người ngồi ở thềm giếng, nhìn bàn cờ còn bày giữa sân.
Ông không hỏi gì. Chỉ lẩm bẩm một câu rồi quay vào trong:
“Con bé này — đánh cờ giỏi hơn ta tưởng.”