Chương 5

  1. Home
  2. Hoa Kiếm Dưới Trăng
  3. Chương 5
Prev
Next

Ba tháng.

Tiểu Uyển gạch lên vách gỗ đầu giường — mỗi ngày một vạch, đều đặn như thầy thuốc đếm mạch. Không phải vì nàng không biết đếm ngày. Mà vì làm vậy thì tay có việc, đầu bớt nghĩ.

Mảnh ngọc bội màu xanh nhạt nàng đeo vào dây mới, đeo ở cổ tay, không tháo ra.

Cha nàng không hỏi. Chỉ nhìn, rồi thôi.

—

Tin tức từ giang hồ đến lác đác qua miệng những người ghé trang viện chữa bệnh. Thanh Vô Hạn đánh tan một chi nhánh Diệt Tâm Giáo ở Giang Nam. Thanh Vô Hạn xuất hiện ở Tây Bắc. Thanh Vô Hạn bị thương ở Lạc Dương — tin này Tiểu Uyển nghe xong, đứng yên một lúc, rồi tiếp tục thái thuốc như không có gì.

Tay nàng thái nhanh hơn bình thường một chút.

Đêm đó nàng không gạch vạch lên vách.

—

Tháng thứ tư, ngày thứ mười hai.

Tiểu Uyển đang nhổ cỏ vườn mộc lan thì nghe tiếng cổng. Nàng không ngẩng đầu — người ghé trang viện xin thuốc nhiều, nàng đã quen. Chỉ khi tiếng bước chân đó vang lên trên sân gạch — quen đến mức nàng nghe ra ngay giữa ngàn tiếng bước chân khác — thì tay nàng mới dừng lại.

Nàng ngẩng đầu lên.

Thanh Vô Hạn đứng ở đầu sân.

Áo trắng cũ hơn, bụi đường còn chưa phủi hết. Gã trông gầy hơn một chút — xương hàm sắc hơn, mắt sâu hơn. Có vết thương mới lành trên mu bàn tay trái, nàng nhìn thấy ngay bằng mắt thầy thuốc.

Nhưng gã đứng thẳng. Và gã nhìn nàng.

Tiểu Uyển đứng dậy, phủi đất trên tay. Tim nàng đập loạn nhưng mặt nàng bình tĩnh — ba tháng nàng luyện được điều đó.

“Ngươi về,” nàng nói.

“Ta về,” gã đáp.

Hai câu đơn giản nhất thế gian. Mà sao lại nghẹn đến vậy.

—

Cha nàng ra, nhìn Thanh Vô Hạn từ đầu đến chân bằng mắt thầy thuốc, gật đầu một cái — *sống được, tốt* — rồi quay vào trong. Lần này ông còn tiện tay đóng cửa chính lại.

Tiểu Uyển và Thanh Vô Hạn đứng giữa sân, một mình.

“Ngươi bị thương ở Lạc Dương,” nàng nói. Không phải hỏi.

Gã khẽ nhíu mày. “Ngươi nghe tin?”

“Người ta đến xin thuốc hay kể chuyện giang hồ.” Nàng bước lại gần, với tay lên — không hỏi, không xin phép — kéo tay áo trái của gã lên. Vết thương đã lành, để lại sẹo dài từ cổ tay đến khuỷu. Ngón tay nàng lướt nhẹ lên đó, cẩn thận như người kiểm tra vết khâu cũ.

Tay gã run nhẹ — rất nhẹ, chỉ một lần — rồi đứng im.

“Không ảnh hưởng đến kiếm pháp,” gã nói.

“Ta không hỏi kiếm pháp.” Nàng ngẩng đầu nhìn gã. “Ta hỏi ngươi có đau không.”

Gã nhìn nàng. Lâu. Cái nhìn của người ba tháng qua ngủ không yên giấc, đánh nhau không đếm trận, nhưng chưa bao giờ có người hỏi câu đó.

“Đau,” gã nói sau một hồi. Thật thà đến mức Tiểu Uyển muốn cười mà mắt lại cay.

Nàng thả tay áo gã xuống. Quay người. “Vào đây ta xem lại vết thương cho.”

—

Gã ngồi trên ghế, áo trong cởi ra, để lộ tấm lưng với chằng chịt vết sẹo cũ mới. Tiểu Uyển đứng sau, tay thoăn thoắt kiểm tra từng vết — nghề thầy thuốc, quen tay. Nhưng lần này tay nàng không hoàn toàn bình tĩnh như khi khám bệnh người lạ.

“Vết này mới,” nàng nói, chạm vào một đường sẹo dài ở vai phải — không phải chỗ vết thương cũ, chỗ mới.

“Lạc Dương.”

“Sâu.”

“Không đến xương.”

Tiểu Uyển lấy thuốc bôi lên, bàn tay di chuyển nhẹ nhàng. Gã không cử động, không phàn nàn — chỉ ngồi im, vai thả lỏng dần theo từng động chạm của nàng.

“Ba tháng,” nàng nói khẽ, không chủ định.

“Ba tháng mười hai ngày,” gã đáp, không do dự.

Tay nàng dừng lại.

Gã đếm. Gã cũng đếm.

Tiểu Uyển đặt tay lên vai gã — nhẹ, chỉ đặt — rồi cúi xuống, trán chạm vào sau gáy gã, mắt nhắm lại. Hơi ấm từ da gã, mùi bụi đường và gió núi còn chưa tan hết, nhịp thở đều của người cuối cùng đã về đến chỗ an toàn.

Gã đặt tay lên tay nàng đang đặt trên vai gã. Không nói gì.

Không cần nói gì.

—

Đêm đó nàng không hỏi gã có ở lại không.

Gã không nói gã sẽ đi.

Họ ngồi ở thềm giếng như lần đầu — vai chạm vai, trăng lên muộn, hoa mộc lan tháng này nở nhiều hơn tháng trước. Mảnh ngọc bội ở cổ tay nàng chạm vào mu bàn tay gã khi gã đan ngón vào tay nàng.

“Ngươi đeo rồi,” gã nói.

“Từ ngày ngươi đi.”

Một khoảng lặng ấm.

“Diệt Tâm Giáo,” nàng hỏi, “xong chưa?”

“Gần xong.” Gã ngừng lại. “Còn giáo chủ.”

“Nguy hiểm không?”

“Có.”

Tiểu Uyển gật đầu. Không hỏi thêm. Nàng đã học được — không hỏi những thứ gã không thể hứa, không đòi những thứ hoàn cảnh không cho phép. Chỉ giữ lấy những gì đang có, lúc này, đêm nay.

Gã quay nhìn nàng. “Ngươi không hỏi ta có quay lại không?”

“Ngươi đang ngồi đây.” Nàng nghiêng đầu vào vai gã. “Đó là câu trả lời rồi.”

—

Khuya, khi sân trang viện chìm trong im lặng hoàn toàn.

Họ vào trong — không ai nói trước, không ai dẫn ai, chỉ là hai người cùng đi về một hướng như điều hiển nhiên nhất thế gian.

Lần này không có mưa, không có đêm cuối, không có nỗi buồn nào bao phủ lên. Chỉ có người trở về và người chờ đợi, cuối cùng đứng cùng một chỗ.

Gã đứng trước mặt nàng trong ánh đèn quen thuộc. Nhìn nàng theo cách mà ba tháng chinh chiến không xóa đi được.

“Ta nhớ ngươi,” gã nói. Ba chữ, không thêm bớt, thật như đất.

Tiểu Uyển bước lại gần, tay đặt lên ngực gã — nghe tim gã đập, nhanh hơn bề ngoài điềm tĩnh của gã rất nhiều.

“Ta biết,” nàng nói. Rồi kiễng chân lên.

Gã đỡ lấy nàng — hai tay vòng qua lưng nàng, nâng lên nhẹ như nàng không nặng gì — và nụ hôn lần này không dò hỏi, không từ biệt, không buồn.

Chỉ là *về rồi.*

Chỉ là *ở đây rồi.*

—

*Sáng hôm sau, lần đầu tiên trong ba tháng, Tiểu Uyển không gạch lên vách.*

*Vì không cần đếm nữa.*

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com