Chapter 7
Chương 7: Đối Chất
Tôi không đợi thêm nữa.
Sáng thứ Ba, tôi gọi Vệ Thành ở lại nhà trước khi anh đi làm, và nhờ anh gọi Tiểu Yến ra phòng khách.
Cô ấy bước ra, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của cả hai chúng tôi, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Có chuyện gì vậy anh chị?”
Tôi đặt laptop lên bàn, mở hai hình ảnh cạnh nhau: chữ ký trong hợp đồng vay, và chữ viết tay trên mẩu giấy danh sách mua sắm tôi chụp lại tối qua.
“Yến,” tôi nói, giọng chậm rãi nhưng không giấu được sự nghiêm khắc, “cô nhìn kỹ hai hình này xem có nhận ra điều gì không?”
Tiểu Yến nhìn vào màn hình, mặt dần trắng bệch.
“Đây… đây là…”
“Chữ ký trong hợp đồng vay một trăm hai mươi triệu đứng tên tôi.” Tôi nói tiếp. “Và đây là chữ viết tay của cô, trên tờ giấy dán ở gương phòng cô. Cô có muốn giải thích cho tôi và anh Thành nghe, tại sao hai nét chữ L lại giống nhau đến vậy không?”
Tiểu Yến im lặng, hai tay siết chặt vạt áo.
“Em… em không cố ý làm chuyện xấu.” Cô ấy bật khóc. “Đức Anh nói chỉ cần đứng tên vay hộ một thời gian ngắn, để đầu tư, sau khi có lãi sẽ trả lại ngay, sẽ không ai biết, sẽ không ảnh hưởng gì đến ai cả. Em tin anh ấy, em nghĩ chỉ là chuyện nhỏ…”
“Chuyện nhỏ?” Vệ Thành gằn giọng, đây là lần đầu tiên tôi nghe anh nói với em gái bằng giọng điệu như vậy. “Em dùng danh tính của chị dâu, giả chữ ký của chị ấy, vay một trăm hai mươi triệu, mà em gọi đó là chuyện nhỏ?”
“Em xin lỗi, em xin lỗi thật mà…” Tiểu Yến khóc nức nở. “Em không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức này. Đức Anh nói sẽ lo hết, nhưng giờ anh ấy không nghe máy nữa, em cũng không biết phải làm sao…”
Tôi nhìn cô ấy, trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Có sự tức giận, vì cô ấy đã đẩy tôi vào một tình huống có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến lịch sử tín dụng, thậm chí là pháp lý của tôi.
Nhưng cũng có một chút gì đó gần như thương hại, khi nhìn thấy một cô gái trẻ, ngây thơ đến mức để bị lợi dụng cả tình cảm lẫn tiền bạc, giờ đây đang run rẩy đối diện với hậu quả mà chính mình gây ra.
“Đức Anh là ai?” Vệ Thành hỏi. “Anh muốn gặp người này.”
“Anh ấy… anh ấy làm bên đầu tư tài chính…” Tiểu Yến ấp úng.
“Em có địa chỉ, số điện thoại, giấy tờ gì của người này không?” Tôi hỏi, giọng vẫn giữ bình tĩnh nhưng sắc bén. “Tôi cần biết, vì đây không chỉ còn là chuyện của riêng em nữa.”
Tiểu Yến lắc đầu. “Em chỉ có số điện thoại anh ấy, nhưng giờ gọi không được nữa…”
Tôi và Vệ Thành nhìn nhau.
Cả hai chúng tôi đều hiểu, tình huống này đang lộ rõ những dấu hiệu quen thuộc của một vụ lừa đảo tình cảm kết hợp chiếm đoạt tài sản, mà nạn nhân đầu tiên chính là Tiểu Yến, nhưng nạn nhân thứ hai, người phải gánh hậu quả pháp lý nặng nề hơn, lại là tôi.
“Yến.” Tôi nói, giọng nghiêm túc. “Tôi sẽ làm đơn tra soát với ngân hàng, và có thể sẽ phải trình báo công an. Không phải để hại cô, mà vì đây là cách duy nhất để bảo vệ tôi khỏi trách nhiệm pháp lý không phải của mình. Nếu cô hợp tác, cung cấp đầy đủ thông tin về người đàn ông đó, mọi chuyện có thể được giải quyết nhẹ nhàng hơn cho cô.”
Tiểu Yến ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhìn tôi.
“Chị sẽ báo công an bắt em sao?”
Tôi nhìn cô ấy, không trả lời ngay.
Câu hỏi đó, tôi cũng chưa có câu trả lời chắc chắn cho chính mình.