Chapter 6
Chương 6: Chữ Ký Giả
Thứ Hai, tôi xin nghỉ làm nửa buổi, đến trực tiếp phòng giao dịch ngân hàng để làm thủ tục tra soát khoản vay.
Nhân viên tiếp tôi là một cô gái trẻ, thái độ chuyên nghiệp, lắng nghe tôi trình bày rồi lật hồ sơ ra kiểm tra.
“Chị Lan, theo hồ sơ, khoản vay này được giải ngân qua kênh trực tuyến, xác thực bằng OTP gửi về số điện thoại đăng ký. Chị có chắc chắn số điện thoại trong hợp đồng không phải của chị không?”
“Chắc chắn.” Tôi đưa điện thoại của mình ra đối chiếu. “Đây là số tôi dùng suốt tám năm nay, chưa từng thay đổi.”
Cô nhân viên gõ máy tính, kiểm tra thêm.
“Vậy thì có khả năng, người vay đã dùng thông tin cá nhân của chị để đăng ký một số điện thoại mới, sau đó dùng số đó để xác thực khoản vay. Việc này thường xảy ra khi kẻ gian có đủ giấy tờ tuỳ thân bản photo và một vài thông tin cá nhân khác như ngày sinh, số căn cước công dân, địa chỉ thường trú.”
Tôi gật đầu, lòng nặng trĩu nhưng không bất ngờ.
“Tôi cần làm gì để chứng minh mình không phải người vay?”
“Chị cần làm đơn tra soát, kèm theo bản tường trình sự việc, và tốt nhất nên trình báo công an, vì đây là dấu hiệu của hành vi giả mạo giấy tờ, có thể cấu thành tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Trình báo công an.
Ba từ đó vang lên trong đầu tôi, nặng nề hơn tôi tưởng.
Tôi biết, một khi tôi bước chân vào con đường này, mọi chuyện sẽ không còn dừng lại ở phạm vi gia đình nữa. Sẽ có công an, có điều tra, có khả năng Tiểu Yến phải chịu trách nhiệm hình sự.
Tôi ngồi trong xe, trước khi nổ máy về nhà, gọi điện cho một người bạn cũ, hiện đang làm luật sư.
“Lan, nghe chị kể xong, em nghĩ chị nên làm đơn tra soát trước, đồng thời thu thập càng nhiều bằng chứng càng tốt trước khi quyết định có trình báo công an hay không.” Người bạn nói. “Nếu em gái chồng chị chỉ là người bị lợi dụng, không trực tiếp giả mạo chữ ký, thì tính chất vụ việc sẽ khác. Nhưng nếu cô ấy chủ động làm giả hồ sơ, thì đây là hành vi vi phạm pháp luật rõ ràng, chị hoàn toàn có quyền bảo vệ mình.”
“Làm sao để biết cô ấy có chủ động không?”
“Chị cần đối chiếu chữ ký trong hợp đồng vay với chữ ký thật của em gái chồng, nếu trùng khớp, gần như chắc chắn cô ấy là người trực tiếp ký giả mạo tên chị. Ngoài ra, chị nên giữ lại toàn bộ tin nhắn, ghi âm nếu có thể, liên quan đến khoản vay này.”
Tôi cúp máy, về nhà với một kế hoạch rõ ràng hơn trong đầu.
Buổi tối, khi Tiểu Yến ra ngoài đổ rác, tôi tranh thủ vào phòng cô ấy, tìm một mẩu giấy có chữ viết tay, việc này không khó vì Tiểu Yến có thói quen viết danh sách mua sắm dán lên gương.
Tôi chụp lại chữ viết, đặc biệt là cách viết chữ L và chữ N, hai chữ cái xuất hiện trong tên tôi.
Tối đó, tôi ngồi so sánh dưới ánh đèn bàn, phóng to hình ảnh trên laptop.
Nét chữ L trong “Lan” ở chữ ký hợp đồng vay, có một điểm móc nhỏ ở cuối nét, y hệt cách Tiểu Yến viết chữ L trong danh sách mua sắm của cô ấy.
Tôi ngồi lặng người trước màn hình.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây không phải chữ ký bị làm giả bởi người ngoài.
Đây là chữ ký của chính Tiểu Yến, cố tình viết giống tôi.