Chapter 5
Chương 5: Mẹ Chồng Vào Cuộc
Tôi không ngờ Tiểu Yến ra tay trước.
Chủ Nhật, mẹ chồng tôi, bà Vệ, từ quê lên chơi, nói là muốn thăm cháu bên nhà người quen, nhưng tôi biết ngay khi bà bước vào cửa với vẻ mặt đằng đằng sát khí, đây không phải một chuyến thăm bình thường.
Tiểu Yến đã gọi điện cho mẹ từ tối hôm trước.
“Lan à,” bà Vệ ngồi xuống ghế sofa, không đợi tôi rót nước mời, đã lên tiếng, “mẹ nghe Yến nói con tính toán từng đồng tiền điện tiền nước với em chồng, còn định đòi nó trả gần mười lăm triệu. Con làm vậy có quá đáng không?”
Tôi đứng lặng một giây, nhìn Tiểu Yến đang đứng nép sau lưng mẹ, mắt đỏ hoe, ra dáng nạn nhân đáng thương.
“Mẹ.” Tôi nói, cố giữ giọng bình thản. “Con không đòi Yến trả tiền ăn ở suốt ba năm. Con chỉ tính đúng phần chi phí phát sinh thêm.”
“Nó là em chồng con, không phải người dưng.” Bà Vệ cắt ngang, giọng gay gắt. “Ngày xưa mẹ nuôi anh em nó, có bao giờ tính toán từng đồng bạc như con đâu. Con làm dâu mà tính toán chi li với em chồng như vậy, người ngoài nhìn vào họ nghĩ gì về nhà này?”
Tôi im lặng.
Tôi biết, nếu tranh cãi lúc này, tôi sẽ chỉ càng bị gán thêm cái mác “đanh đá”, “không biết điều”, “ky bo với người nhà”. Đó luôn là kịch bản quen thuộc, kẻ yếu đuối bên ngoài lại nắm quyền kiểm soát cảm xúc của cả căn phòng.
Vệ Thành từ trong bếp bước ra, đứng giữa mẹ và tôi.
“Mẹ,” anh nói, giọng nhẹ nhưng kiên định, “chuyện không đơn giản như Yến kể đâu mẹ.”
Bà Vệ quay sang con trai, ngạc nhiên. “Con cũng bênh vợ, không bênh em gái ruột của mình à?”
“Con không bênh ai cả.” Vệ Thành đáp. “Con chỉ nói sự thật. Yến ở nhà con ba năm, chưa từng đóng một đồng nào, kể cả khi Lan không đòi hỏi gì. Và gần đây, con phát hiện có một khoản vay ngân hàng một trăm hai mươi triệu đứng tên Lan, mà Lan khẳng định không hề vay.”
Căn phòng chợt im lặng.
Bà Vệ quay sang Tiểu Yến. “Chuyện này là sao?”
Tiểu Yến tái mặt, lắp bắp. “Con… con không biết gì về khoản vay đó cả…”
“Không biết?” Tôi lên tiếng, lần đầu tiên kể từ đầu buổi trò chuyện. “Vậy sao khoản vay đó lại đăng ký nhận thông báo về địa chỉ email có tên cô, Yến?”
Tiểu Yến chết lặng.
Bà Vệ nhìn con gái, rồi nhìn tôi, ánh mắt bà thoáng chút dao động, nhưng vẫn giữ vẻ cứng rắn.
“Có thể có sự nhầm lẫn nào đó.” Bà nói, giọng đã bớt gay gắt nhưng vẫn cố bênh vực. “Yến là con gái mẹ, mẹ hiểu tính nó, nó không phải loại người làm chuyện xấu như vậy.”
Tôi nhìn bà, trong lòng dâng lên một cảm giác mệt mỏi quen thuộc.
Đây chính là vòng lặp tôi đã sống suốt ba năm qua. Dù bằng chứng có rõ ràng đến đâu, tình thân máu mủ vẫn luôn được đặt lên trên sự thật, còn tôi, người ngoài cuộc mang họ khác, luôn là người phải chứng minh mình đúng, phải nhẫn nhịn, phải chịu đựng.
“Mẹ.” Tôi nói, giọng bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Con không muốn tranh cãi thêm hôm nay. Nhưng con sẽ làm rõ chuyện này đến cùng, vì đây không còn là chuyện tiền điện nước nữa. Đây là chuyện danh tính của con bị lợi dụng để vay nợ. Nếu không làm rõ, người chịu hậu quả pháp lý sẽ là con, không phải Yến.”
Bà Vệ không đáp lại ngay. Bà nhìn tôi, rồi nhìn con gái đang cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.
Có lẽ, lần đầu tiên, một chút nghi ngờ đã len vào lòng bà.
Nhưng tôi biết, con đường phía trước còn dài, vì niềm tin mù quáng của một người mẹ dành cho con ruột, không dễ gì lay chuyển chỉ bằng vài câu nói.
Tôi cần bằng chứng không thể chối cãi.
Và tôi cần nó thật nhanh, trước khi khoản nợ kia kịp đẩy tôi vào một mớ rắc rối pháp lý mà tôi không đáng phải gánh.