Chapter 8
Chương 8: Giải Quyết Trong Nhà
Vệ Thành xin nghỉ làm buổi chiều, ngồi lại nhà bàn bạc cùng tôi.
“Lan, anh nghĩ mình nên giải quyết chuyện này trong nhà.” Anh nói, tay xoa trán, vẻ mệt mỏi hiện rõ. “Nếu báo công an, Yến sẽ có tiền án, sẽ ảnh hưởng cả đời nó. Mẹ mà biết chuyện này lớn đến vậy, chắc sẽ suy sụp mất.”
Tôi nhìn anh, cảm giác quen thuộc của ba năm trước lại trở về, cảm giác của một người luôn phải nhường nhịn để giữ hoà khí gia đình.
“Anh muốn giải quyết trong nhà là như thế nào?” Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Mình để Yến từ từ trả nợ, coi như một bài học. Anh sẽ đứng ra vay ngân hàng khác để trả khoản nợ một trăm hai mươi triệu đó trước, tránh phát sinh lãi phạt, sau đó Yến trả dần cho anh.”
“Vậy còn tôi thì sao?” Tôi hỏi. “Tên tôi vẫn đứng trên hợp đồng vay đó, lịch sử tín dụng của tôi vẫn bị ảnh hưởng, cho đến khi nào có văn bản chính thức xác nhận tôi không phải người vay.”
Vệ Thành im lặng.
“Anh không nghĩ đến điều đó sao?” Tôi tiếp tục, giọng bắt đầu có chút gay gắt. “Nếu không làm rõ với ngân hàng, nếu không có bằng chứng chính thức, sau này tôi đi vay mua nhà, mua xe, hay bất cứ giao dịch tài chính nào, tôi đều sẽ bị vướng vào khoản nợ xấu này. Đó là hậu quả tôi phải gánh, không phải anh, không phải Yến.”
“Anh biết, anh biết mà.” Vệ Thành nói, giọng có chút bất lực. “Nhưng em cũng hiểu cho anh, đây là em gái ruột của anh. Anh không thể nhìn nó đi tù được.”
Tôi hít một hơi sâu, cố kiềm chế cảm xúc đang dâng lên.
“Vệ Thành, tôi không nói phải để Yến đi tù.” Tôi nói. “Tôi nói tôi cần làm đơn tra soát với ngân hàng để chính thức xoá tên tôi khỏi khoản vay đó. Việc này không đồng nghĩa với việc trình báo công an ngay lập tức. Nhưng nếu ngân hàng yêu cầu phải có kết luận điều tra để xử lý tra soát, tôi không có lựa chọn nào khác.”
Vệ Thành ngồi im, không đáp.
Tôi nhìn anh, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng khó gọi tên.
Suốt ba năm qua, tôi đã im lặng, đã nhường nhịn, vì tôi hiểu anh yêu thương em gái, vì tôi không muốn trở thành người phá vỡ hoà khí gia đình.
Nhưng đến thời điểm này, khi chính danh tính và tương lai tài chính của tôi bị đe doạ, tôi nhận ra, nếu tôi tiếp tục nhường nhịn, tiếp tục im lặng để giữ thể diện cho gia đình chồng, người chịu thiệt cuối cùng, vẫn luôn là tôi.
“Vệ Thành.” Tôi nói, giọng chậm nhưng kiên quyết. “Tôi hiểu anh thương em gái. Nhưng tôi cần anh hiểu, tôi không phải là người ngoài cuộc trong chuyện này. Tôi là nạn nhân trực tiếp. Nếu anh muốn giải quyết êm đẹp trong nhà, anh phải đảm bảo quyền lợi của tôi được bảo vệ trước, không phải hi sinh tôi để giữ thể diện cho Yến.”
Vệ Thành nhìn tôi, ánh mắt anh có chút gì đó như vừa tỉnh ngộ.
“Em nói đúng.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Anh xin lỗi. Anh sẽ cùng em đến ngân hàng làm thủ tục tra soát, chính thức. Còn chuyện Yến, mình sẽ tính sau, dựa trên kết quả điều tra.”
Tôi gật đầu, trong lòng nhẹ nhõm phần nào, nhưng vẫn còn một nỗi lo lắng âm ỉ.
Tôi biết, Tiểu Yến sẽ không dễ dàng chấp nhận việc bị đưa ra ánh sáng.
Và tôi cũng biết, mẹ chồng tôi, khi biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào, sẽ không dễ dàng đứng về phía tôi.
Con đường phía trước, vẫn còn rất dài.