Chapter 2
Chương 2: Đêm Im Lặng
Tối hôm đó, nhà tôi im lặng theo một cách mà tôi chưa từng biết trước đây.
Không phải im lặng vì bình yên. Là loại im lặng đặc quánh, mỗi người tự giam mình trong một góc, không ai dám mở miệng trước.
Tiểu Yến không ăn tối. Cô ấy đóng cửa phòng từ sáu giờ, đến tám giờ vẫn chưa ra.
Vệ Thành ngồi ở phòng khách, tay cầm điều khiển tivi nhưng màn hình đen thui, anh không bật lên. Anh chỉ ngồi đó, thỉnh thoảng liếc về phía cửa phòng em gái, rồi lại liếc về phía tôi trong bếp.
Tôi không nói gì. Tôi dọn dẹp, lau bàn, sắp lại chồng bát đĩa, những việc tôi đã làm hàng nghìn lần trong ba năm qua, chỉ khác là hôm nay tay tôi làm chậm hơn, như thể muốn kéo dài thời gian trước khi phải đối diện với bất cứ điều gì tiếp theo.
Chín giờ, tôi nghe tiếng cửa phòng Tiểu Yến mở.
Cô ấy bước ra, mắt đỏ hoe, không trang điểm, trông nhỏ bé hơn hẳn so với vẻ kiêu hãnh thường ngày.
“Chị Lan.”
Tôi ngẩng lên.
“Em xin lỗi.” Giọng cô ấy run run. “Em không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này. Em… em sẽ trả tiền, chị cho em thời gian.”
Tôi nhìn cô ấy một lúc lâu.
Có một phần trong tôi, phần đã mềm lòng suốt ba năm, muốn tin rằng đây là lời xin lỗi thật.
Nhưng có một phần khác, phần đã học được từ nghề kế toán tám năm, luôn hỏi thêm một câu trước khi tin bất cứ con số nào: bằng chứng đâu.
“Được.” Tôi đáp, giọng không lạnh cũng không ấm. “Tôi không vội. Cô cứ từ từ.”
Tiểu Yến gật đầu, quay người về phòng.
Nhưng đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần một giờ sáng vì khát nước.
Đi ngang qua phòng Tiểu Yến để xuống bếp, tôi nghe thấy tiếng cô ấy nói chuyện điện thoại, giọng thì thầm nhưng gấp gáp.
“…em đã bảo anh đừng gọi vào giờ này rồi mà… không, chị dâu em phát hiện ra khoản chi tiêu rồi, giờ đang căng lắm… anh nói cái vụ kia sao rồi, có xoay được không…”
Tôi đứng khựng lại giữa hành lang tối.
Vụ kia là vụ gì?
Tôi không nghe được hết câu chuyện, chỉ kịp nghe thêm một câu trước khi tiếng nói nhỏ hẳn xuống, gần như thì thầm:
“…em cần tiền gấp, nếu không xong trước cuối tháng thì…”
Tôi đứng đó, tim đập nhanh hơn tôi tưởng.
Ba năm nay tôi vẫn nghĩ Tiểu Yến chỉ là một cô em chồng ăn bám, tiêu hoang, thiếu ý thức. Một kiểu người phiền phức nhưng vô hại.
Nhưng câu nói vừa rồi lại gợi lên một cảm giác khác. Một cảm giác mà con số kế toán trong tôi gọi là bất thường.
Tôi quay lại phòng, không lấy nước nữa.
Tôi nằm xuống cạnh Vệ Thành, anh đã ngủ say, hơi thở đều đều. Tôi nhìn trần nhà, đầu óc quay cuồng với câu hỏi vừa nghe được.
Ai gọi cho Yến lúc một giờ sáng? Vụ gì cần tiền gấp đến mức phải giải quyết trước cuối tháng?
Tôi vốn định để mọi chuyện dừng lại ở tờ hoá đơn ba năm, để Tiểu Yến từ từ trả nợ, để mọi thứ trôi qua trong êm đềm.
Nhưng bản năng kế toán của tôi, thứ bản năng luôn nhìn thấy sự bất thường đằng sau những con số tưởng chừng vô hại, đang nói với tôi rằng đây không phải là chuyện đã kết thúc.
Đây có lẽ chỉ mới là chương đầu tiên.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, mở laptop, không phải để xem file Tiểu Yến.xlsx cũ, mà để mở một trang tính mới.
Tôi đặt tên file: Theo Dõi.
Tôi không biết mình đang theo dõi cái gì. Nhưng linh cảm của người đã quen với những con số nói với tôi rằng, tốt hơn hết nên bắt đầu ghi lại từ bây giờ.