Chapter 1
Chương 1: Hoá Đơn Ba Năm
Có những người ở nhờ mà vẫn ngẩng cao đầu, như thể ân huệ người khác ban cho họ là điều hiển nhiên phải thế.
Lý Tiểu Yến là một người như vậy.
Cô ấy dọn vào nhà tôi vào một buổi chiều tháng Ba, ba năm trước.
Tôi nhớ rất rõ, vì hôm đó mưa.
Mưa và Tiểu Yến bước qua cửa với ba vali lớn, nụ cười ngọt như đường, câu đầu tiên cất lên là: “Chị ơi, em chỉ ở tạm vài tháng thôi nhé.”
Vài tháng.
Rồi thành ba năm.
Chồng tôi, Vệ Thành, là anh trai duy nhất của cô ấy. Anh nói: “Em anh mới ra trường, chưa có việc, khó khăn lắm.” Tôi hiểu điều đó. Tôi đã từng hai mươi hai tuổi, từng không có gì trong tay ngoài một chiếc vali cũ và ý chí.
Tôi không nói không.
Nhưng từ tháng thứ hai, Tiểu Yến bắt đầu góp ý.
Bắt đầu bằng những câu nhỏ, nhẹ như không: “Chị mua thịt bò nhiều thế, đắt lắm đấy.” Rồi leo thang thành: “Chị hay bật điều hoà cả đêm, tốn điện kinh khủng.” Rồi đến mức: “Nhà mình dùng nước phung phí quá, chị không biết tiết kiệm à?”
Nhà mình.
Tôi nghe từ đó và cắn môi.
Vệ Thành mỗi lần nghe thấy đều chỉ cười, vỗ vai em gái: “Yến nói cũng có lý đấy anh Thành ơi.” Rồi quay sang tôi: “Em à, mình cũng nên để ý một chút.”
Tôi không cãi.
Tôi chưa bao giờ cãi.
Nhưng tôi bắt đầu lưu lại mọi thứ, từ tháng đó.
Mỗi tờ hoá đơn điện, nước, gas, internet, tôi chụp lại, lưu vào một thư mục đặt tên đơn giản: Tiểu Yến.
Đó là thói quen của tôi, trước khi lấy chồng. Tôi làm kế toán tám năm, tôi biết rằng con số không bao giờ nói dối, dù người ta có muốn hay không.
Và tôi là người kiên nhẫn.
Kiên nhẫn đến mức Tiểu Yến tưởng rằng tôi sẽ kiên nhẫn mãi.
Hôm nay, cô ấy vừa ngồi xuống bàn ăn sáng, vừa phàn nàn rằng tôi nấu cháo loãng quá, “lãng phí gạo”
Tôi đặt bát cháo xuống.
Không mạnh. Không có tiếng động lớn.
Chỉ… đặt xuống. Nhẹ như một dấu chấm cuối câu sau tám năm kiên nhẫn gõ phím.
“Yến.”
Cô ấy ngẩng đầu lên, mắt vẫn còn vẻ hờ hững quen thuộc của người không quen bị gọi bằng giọng đó.
Tôi kéo ghế ngồi đối diện. Không vội. Không run.
Tôi mở laptop, xoay màn hình về phía cô ấy.
File Excel có tên Tiểu Yến.xlsx mở ra, hiện lên màn hình trắng tinh.
Ba mươi sáu tháng. Từng dòng một.
Điện: trung bình tăng thêm 380.000 đồng mỗi tháng so với trước khi cô ấy đến. Điều hoà phòng khách, máy sấy tóc công suất lớn, sạc điện thoại suốt đêm… tôi đã ghi chú từng khoản nhỏ bên cột phụ.
Nước: tăng 25% liên tục, từ tháng đầu tiên.
Gas, internet, đồ ăn mua thêm vì khẩu phần tăng… tôi không bỏ sót gì.
Góc dưới cùng, ô tổng cộng được tôi tô màu vàng nhạt.
14.760.000 đồng.
Tiểu Yến nhìn chằm chằm vào con số đó.
Cô ấy chưa nói gì. Lần đầu tiên trong ba năm, cô ấy chưa nói gì.
Tôi lật sang sheet thứ hai.
“Đây là số tài khoản của tôi. Tên ngân hàng ghi ở dưới. Tôi không tính tiền thuê phòng, không tính bữa ăn, không tính công tôi nấu và dọn ba năm nay.” Tôi dừng một nhịp. “Chỉ tính đúng phần cô dùng thêm so với khi cô chưa ở đây.”
Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
Có lẽ vì tôi đã nói câu này trong đầu quá nhiều lần rồi, nó không còn cần cảm xúc nữa.
Vệ Thành bước ra từ phòng ngủ, tóc còn rối, mắt còn ngái ngủ.
Anh nhìn laptop. Nhìn tôi. Nhìn Tiểu Yến đang ngồi cứng người.
“Chuyện gì vậy?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi nhìn Tiểu Yến, đợi cô ấy trả lời trước, vì đây là câu chuyện của cô ấy, không phải của tôi.
Cô ấy mở miệng, rồi khép lại.
Mở ra lần nữa.
Và lần đầu tiên trong ba năm, giọng Lý Tiểu Yến run nhẹ khi hỏi:
“Chị… chị thật sự muốn tôi trả?”
Tôi nhìn cô ấy.
Không phải nhìn bằng tức giận. Không phải nhìn bằng khinh thường.
Tôi nhìn bằng sự bình thản của người đã chờ đủ lâu để không cần biểu cảm thêm gì nữa.
“Tôi không muốn gì cả, Yến.”
Tôi khép laptop lại, nhẹ như lúc tôi đặt bát cháo xuống.
“Tôi chỉ muốn cô hiểu rằng mọi thứ đều có giá. Kể cả sự kiên nhẫn của tôi.”
Vệ Thành đứng im.
Anh đã nghe đủ rồi. Tôi biết anh nghe đủ vì anh không hỏi thêm, không bênh vực em gái, không làm cái việc quen thuộc là đứng ở giữa cười xã giao cho qua chuyện.
Anh chỉ đứng đó, và lần đầu tiên tôi thấy trên mặt anh một vẻ gì đó… mệt mỏi thật sự, không phải mệt vì công việc.
Mệt vì đã biết từ lâu mà không dám nhìn thẳng.
Tiểu Yến đứng dậy, kéo ghế xô ra, tiếng chân ghế cọ sàn nghe chói.
“Anh Thành, anh thấy chị ấy đối xử với em thế này được không?”
Vệ Thành không trả lời ngay.
Anh bước đến bàn, ngồi xuống chiếc ghế cô ấy vừa bỏ lại, mở laptop ra, nhìn vào file Excel của tôi.
Anh nhìn lâu hơn tôi nghĩ.
Rồi anh nói, giọng khàn và thấp: “Em đã ở đây ba năm. Chưa một lần đưa tiền điện nước.”
Tiểu Yến trợn mắt. “Anh là anh trai em, nhà anh là nhà em…”
“Nhà anh.” Vệ Thành ngắt lời, lần đầu tiên trong ba năm anh ngắt lời em gái. “Và vợ anh đã nuôi em ba năm trong ngôi nhà đó. Bằng tiền của vợ anh.”
Phòng khách im lặng đến mức tôi nghe thấy tiếng kim đồng hồ trên tường.
Tiểu Yến nhìn anh trai.
Rồi nhìn tôi.
Trong mắt cô ấy lúc này không còn vẻ hờ hững quen thuộc nữa. Chỉ còn một thứ mà tôi không ngờ sẽ thấy sớm thế: xấu hổ.
Tôi đứng dậy, thu dọn bát cháo chưa ai ăn.
“Tôi không cần cô trả tiền ngay hôm nay.”
Tôi dừng ở cửa bếp, quay lại nhìn cô ấy lần cuối sáng nay.
“Tôi chỉ cần cô nhớ, lần sau khi ngồi xuống bàn ăn nhà người khác… đừng quên mình đang ngồi xuống bàn ăn nhà người khác.”
Tôi vào bếp.
Tiếng nước chảy át đi mọi thứ phía sau lưng.
Tôi không cần nghe thêm. Không cần biết Tiểu Yến khóc hay không khóc, xin lỗi hay không xin lỗi, ở lại hay đi về phòng.
Ba năm tôi giữ im lặng không phải vì tôi sợ.
Là vì tôi đang đợi Vệ Thành tự nhìn thấy.
Và hôm nay anh đã thấy.
Tôi rửa bát, để nước ấm chảy qua tay, cảm giác kỳ lạ dâng lên, không phải nhẹ nhõm, không phải vui, chỉ là… xong rồi.
Một thứ gì đó kéo dài ba năm, hôm nay đặt xuống được.
Nhưng đúng lúc tôi tắt vòi, tiếng Vệ Thành vọng vào bếp, nhỏ đến mức gần như không thành lời.
“Lan… anh xin lỗi.”
Tôi đứng yên, tay còn cầm chiếc bát, nước nhỏ từng giọt xuống bồn rửa.
Ba năm chờ một câu xin lỗi, và bây giờ khi nó đến, tôi lại không biết mình còn muốn nghe nó không.