Chương 7
Tôi lập tức báo vị trí gần đúng mà bà vú nuôi mô tả qua điện thoại cho cảnh sát, dựa trên vài đặc điểm bà kể lại, một cây cầu gỗ nhỏ, tiếng chó sủa xa xa, ánh đèn cột điện duy nhất phía cuối con đường đất.
Nhờ định vị tín hiệu điện thoại kết hợp với mô tả hiện trường, chưa đầy một giờ sau, cảnh sát đã tìm thấy và đưa bà về nơi an toàn. Bà bị giữ trong một căn nhà hoang ở vùng ven, may mắn không bị tổn hại nghiêm trọng về thể chất, chỉ hoảng loạn và kiệt sức vì nhiều ngày bị giam giữ.
Khi tôi tới thăm bà tại bệnh viện, bà nắm chặt tay tôi, giọng vẫn còn run. “Bà xin lỗi, cuốn nhật ký của bà cả, bọn chúng đã lục soát nhà bà, lấy đi mất rồi.”
“Không sao, bà không cần tự trách.” Tôi an ủi. “Quan trọng nhất là bà đã an toàn trở về.”
Với sự an toàn được đảm bảo, bà vú nuôi đồng ý chính thức cung cấp lời khai cho cơ quan điều tra, xác nhận toàn bộ những gì bà từng kể cho tôi nghe về sự thật hai mươi năm trước.
Trong khi đó, từ lời khai của hai đối tượng bị bắt giữ tại nhà kho bỏ hoang, cảnh sát lần ra manh mối về người trung gian đã thuê chúng, một người đàn ông tên Hoàng Tuấn Kiệt, đứng tên đại diện pháp lý cho công ty Kim Hải Đầu Tư trên giấy tờ đăng ký kinh doanh.
Hoàng Tuấn Kiệt bị triệu tập thẩm vấn. Ban đầu ông ta một mực chối bỏ mọi liên quan, nhưng khi cảnh sát đưa ra bằng chứng về các cuộc gọi, tin nhắn liên lạc trực tiếp với hai đối tượng bắt cóc, cùng lời đe dọa về mức án nếu tiếp tục che giấu, ông ta cuối cùng suy sụp, đồng ý hợp tác khai báo để được xem xét giảm nhẹ hình phạt.
Đỗ Thanh Phong gọi điện báo tin cho tôi ngay sau buổi thẩm vấn. “Hoàng Tuấn Kiệt đã khai toàn bộ. Ông ta chỉ là người đứng tên hộ, nhận thù lao hàng tháng để làm bình phong cho Kim Hải Đầu Tư, không hề tham gia điều hành thực tế.”
“Vậy ai là người thật sự điều hành, ra lệnh cho ông ta thuê người bắt cóc ông Tạ?” Tôi hỏi, tim đập gấp.
“Ông ta khai, mọi chỉ thị đều nhận trực tiếp từ Nhược Y, thông qua các cuộc gọi và tin nhắn được mã hóa cẩn thận. Nhưng ông ta cũng nói thêm, đôi khi có một người phụ nữ khác, giọng nói lớn tuổi hơn, gọi điện trực tiếp để chỉ đạo những việc quan trọng nhất, mà ông ta tin chắc là mẹ ruột của Nhược Y.” Đỗ Thanh Phong nói. “Ông ta cung cấp toàn bộ lịch sử tin nhắn, cuộc gọi lưu trữ được, đủ để làm bằng chứng cho cơ quan điều tra.”
Tôi ngồi lặng người, cảm giác như mọi mảnh ghép cuối cùng đang khớp lại hoàn chỉnh. Không còn nghi ngờ gì nữa, Nhược Y không chỉ biết, mà chính là người trực tiếp chỉ đạo toàn bộ âm mưu, dưới sự hậu thuẫn của mẹ ruột cô, người phụ nữ từng góp tay hãm hại mẹ tôi hai mươi năm trước.
“Còn Bách Xuyên?” Tôi hỏi. “Vai trò của anh ta trong việc này là gì?”
“Hoàng Tuấn Kiệt nói, anh Bách Xuyên là người ký duyệt các khoản chi chuyển cho Kim Hải trên danh nghĩa công ty, nhưng phần chia tiền và các quyết định quan trọng khác, phần lớn do Nhược Y và mẹ cô ta quyết định. Có vẻ như, Bách Xuyên bị lôi kéo vào cuộc chơi vì lợi ích tài chính cá nhân, nhưng không hoàn toàn nắm quyền kiểm soát như anh ta vẫn thể hiện ra bên ngoài.” Đỗ Thanh Phong phân tích.
“Vậy có nghĩa là, giữa hai người, Nhược Y mới thật sự là kẻ chủ mưu.” Tôi nói, giọng lạnh lùng.
“Rất có khả năng là vậy. Nhưng để có đủ căn cứ buộc tội chính thức, chúng ta cần một cuộc kiểm toán độc lập toàn diện, kết hợp với toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, để trình lên cả cơ quan điều tra lẫn hội đồng gia tộc.” Đỗ Thanh Phong nói.
Tôi gật đầu, dù trong lòng ngổn ngang cảm xúc. “Vậy chúng ta xúc tiến cuộc kiểm toán ngay lập tức.”
Với đầy đủ chứng cứ ban đầu, cùng sự ủng hộ của bà nội và đa số thành viên hội đồng đã dần ngả về phía sự thật, cuộc kiểm toán độc lập toàn diện chính thức được phê duyệt khẩn cấp, có sự phối hợp trực tiếp từ cơ quan cảnh sát điều tra kinh tế.
Đội kiểm toán, gồm các chuyên gia độc lập được chỉ định bởi tòa án, cùng với lực lượng cảnh sát hỗ trợ, lên kế hoạch tiến hành kiểm tra đột xuất toàn bộ hồ sơ tài chính của Trung tâm nghiên cứu dược và các công ty liên quan, ngay trong tuần tới, không báo trước cho bất kỳ ai trong ban điều hành hiện tại.
Tối hôm trước ngày kiểm toán chính thức diễn ra, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Nhược Y.
“Chị Tử Kỳ.” Giọng cô vang lên qua điện thoại, không còn chút dịu dàng giả tạo nào, mà lạnh lùng đến rợn người. “Chị nghĩ mình đã thắng rồi sao?”
“Tôi không nghĩ về thắng thua.” Tôi đáp. “Tôi chỉ đang tìm lại công lý cho những người đã bị hại.”
“Công lý.” Nhược Y cười khẽ, giọng đầy mỉa mai. “Chị có biết, người mà chị đang cố gắng bảo vệ, chính là bố chị, cũng từng là người trực tiếp ký quyết định sa thải mẹ tôi khỏi vị trí quản lý tài chính năm xưa, đẩy bà vào con đường phải làm những chuyện mờ ám để nuôi sống bản thân sao? Mọi chuyện không đơn giản như chị nghĩ đâu.”
Tôi khựng lại một giây, không ngờ tới thông tin này. “Cô đang cố tình bóp méo sự thật, để biện minh cho những gì mình đã làm.”
“Tôi không bóp méo gì cả. Tôi chỉ đang cho chị thấy, thế giới này không có ai hoàn toàn trắng, cũng không có ai hoàn toàn đen. Kể cả người bố mà chị đang cố gắng bảo vệ.” Nhược Y nói, giọng đanh lại. “Ngày mai, khi đoàn kiểm toán tới, chị sẽ hiểu, mọi chuyện phức tạp hơn nhiều so với những gì chị tưởng tượng.”
Cô cúp máy, để lại tôi đứng đó với hàng loạt câu hỏi mới, cùng một cảm giác bất an mơ hồ đang len lỏi trong lòng.
Sáng hôm sau, đúng bảy giờ, đội kiểm toán độc lập cùng lực lượng cảnh sát hỗ trợ có mặt tại trụ sở tập đoàn Tưởng thị, tiến hành niêm phong toàn bộ hồ sơ, máy chủ dữ liệu tại phòng tài chính của Trung tâm nghiên cứu dược và các bộ phận liên quan.
Bách Xuyên xuất hiện gần như ngay lập tức, vẻ mặt giận dữ, cố gắng ngăn cản đoàn kiểm toán tiếp cận một số khu vực, viện lý do bảo mật thông tin kinh doanh. Nhưng với lệnh kiểm toán có hiệu lực pháp lý từ tòa án, mọi phản đối của anh đều không có tác dụng.
“Các người không có quyền tự tiện lục soát công ty tôi như vậy.” Bách Xuyên gằn giọng với trưởng đoàn kiểm toán.
“Chúng tôi thực hiện đúng theo lệnh của tòa án, dựa trên đơn tố giác và bằng chứng ban đầu đã được xác minh.” Trưởng đoàn kiểm toán đáp, giọng chuyên nghiệp, không hề nao núng trước thái độ của anh. “Nếu anh có bất kỳ khiếu nại nào, xin liên hệ trực tiếp với luật sư của mình.”
Tôi có mặt tại hiện trường với tư cách người đại diện quyền điều hành tạm thời của trung tâm, quan sát toàn bộ quá trình niêm phong hồ sơ diễn ra suôn sẻ, dù không khí căng thẳng bao trùm khắp văn phòng.
Trong lúc đội kiểm toán làm việc, tôi tình cờ chạm mặt Nhược Y ở hành lang. Cô đứng đó, không còn vẻ hoảng loạn như tôi tưởng, mà bình tĩnh đến kỳ lạ, ánh mắt quan sát tôi với vẻ dò xét.
“Chị có tự tin, mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như chị mong muốn không?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa châm biếm.
“Tôi tin vào sự thật, dù nó là gì đi chăng nữa.” Tôi đáp.
“Vậy chị chuẩn bị tinh thần đi, vì sự thật đôi khi không dễ chịu như chị nghĩ.” Cô nói, rồi xoay người rời đi, để lại một câu nói mơ hồ khiến tôi càng thêm cảnh giác.
Quá trình kiểm toán kéo dài suốt hai tuần liền, với hàng nghìn trang hồ sơ, hàng trăm giao dịch cần được đối chiếu, xác minh kỹ lưỡng. Tôi cùng Đỗ Thanh Phong thường xuyên cập nhật tiến độ từ trưởng đoàn kiểm toán, đồng thời chuẩn bị tâm lý cho mọi khả năng có thể xảy ra.
Cuối cùng, báo cáo kiểm toán sơ bộ cũng được hoàn thành, chuẩn bị trình bày trước hội đồng gia tộc trong một cuộc họp đặc biệt, có sự tham dự của đại diện cơ quan điều tra.
Ngày diễn ra cuộc họp, không khí phòng họp gia tộc căng thẳng hơn bao giờ hết. Ngoài các thành viên hội đồng, còn có sự hiện diện của trưởng đoàn kiểm toán, đại diện cơ quan điều tra, cùng Đỗ Thanh Phong với tư cách luật sư đại diện cho tôi.
Trưởng đoàn kiểm toán đứng lên, bắt đầu trình bày báo cáo. “Qua quá trình kiểm toán toàn diện, chúng tôi xác nhận, trong ba năm gần nhất, tổng cộng có bốn công ty vỏ bọc, bao gồm Kim Hải Đầu Tư và ba công ty khác có liên hệ mật thiết, đã nhận tổng cộng một khoản tiền rất lớn từ nhiều bộ phận khác nhau của tập đoàn Tưởng thị, dưới danh nghĩa các loại phí tư vấn, dịch vụ kỹ thuật không có thực chất thực tế tương ứng.”
Cả phòng họp im lặng nghe từng lời.
“Toàn bộ các khoản chi này đều có chữ ký phê duyệt của ông Tưởng Bách Xuyên, với tư cách tổng giám đốc điều hành. Tuy nhiên, dựa trên dòng tiền sau khi rút ra khỏi các công ty vỏ bọc, cùng với lời khai của các nhân chứng liên quan, chúng tôi xác định phần lớn số tiền được chuyển tới các tài khoản có liên hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với bà Tưởng Nhược Y, cùng một cá nhân khác hiện đang cư trú ở nước ngoài.”
Bách Xuyên ngồi im, sắc mặt trắng bệch, không còn vẻ tự tin như những lần trước.
Nhược Y ngồi cạnh đó, ánh mắt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng sợ, dù tôi có thể thấy rõ những ngón tay cô đang siết chặt lấy mép bàn.
“Ngoài ra,” trưởng đoàn kiểm toán tiếp tục, giọng nghiêm trọng hơn, “trong quá trình rà soát dữ liệu máy chủ nội bộ, chúng tôi phát hiện thêm một manh mối quan trọng khác, không liên quan trực tiếp tới vụ việc tài chính, nhưng có khả năng liên quan tới sự kiện xảy ra tại cuộc họp gia tộc cách đây không lâu.”
Cả phòng họp nín thở chờ đợi.
“Chúng tôi tìm thấy dấu vết trao đổi email, giữa một địa chỉ được xác định thuộc về trợ lý riêng của bà Tưởng Nhược Y, với một phòng xét nghiệm y khoa tư nhân, có nội dung liên quan tới việc làm giả một kết quả xét nghiệm ADN, cách đây khoảng ba tuần.” Trưởng đoàn kiểm toán nói, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại ở Nhược Y. “Thời điểm trao đổi này, trùng khớp chính xác với thời điểm cô Tưởng Tử Kỳ trở về nước, và tờ kết quả xét nghiệm ADN giả mạo được đưa ra trong cuộc họp gia tộc đầu tiên.”
Tôi ngồi sững, cảm giác như bị một luồng điện chạy qua người. Té ra, ngay từ những giây phút đầu tiên tôi đặt chân trở về, mọi thứ đã được Nhược Y sắp đặt sẵn, không phải chỉ riêng Bách Xuyên như tôi từng nghĩ.
Nhược Y đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt lần đầu tiên mất đi vẻ bình tĩnh cố hữu. “Đây là vu khống. Trợ lý của tôi có thể liên hệ với bất kỳ ai vì bất kỳ lý do gì, không có nghĩa là tôi ra lệnh làm giả xét nghiệm.”
“Chúng tôi có toàn bộ nội dung email, bao gồm cả chỉ thị cụ thể về việc dùng mẫu ADN của một người khác, không phải của cô Tưởng Tử Kỳ, để tạo ra kết quả âm tính giả, kèm theo thời gian giao hàng gấp rút để kịp trình bày trong cuộc họp gia tộc.” Trưởng đoàn kiểm toán đáp, giọng chắc chắn. “Email này được gửi từ chính tài khoản công việc của trợ lý cô, có xác nhận IP truy cập trùng khớp với địa chỉ văn phòng riêng của cô tại tầng support.”
Cả phòng họp lại một lần nữa chấn động. Những thành viên hội đồng trước đó còn do dự, giờ đã hoàn toàn ngả về phía sự thật đang được phơi bày.
Bà nội đứng dậy, giọng run lên vì phẫn nộ. “Nhược Y, con dám làm giả xét nghiệm ADN, dàn dựng cả một màn kịch ngay trong cuộc họp gia tộc, chỉ để ngăn cản Tử Kỳ được công nhận huyết thống sao?”
Nhược Y đứng chết lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo, xa lạ hoàn toàn với hình ảnh dịu dàng cô vẫn thể hiện suốt bao năm qua.
“Đúng vậy, tôi đã làm điều đó.” Cô nói, giọng không còn chút run rẩy. “Vì sao ư? Vì suốt hai mươi năm qua, tôi và mẹ tôi đã phải sống trong cái bóng của một người phụ nữ chưa từng xuất hiện, một đứa con ngoài giá thú mà bố luôn canh cánh trong lòng, dù chưa từng công khai thừa nhận. Tôi lớn lên với áp lực phải hoàn hảo, phải chứng minh mình xứng đáng hơn cái bóng đó, trong khi bố vẫn âm thầm gửi tiền, gửi quà cho hai mẹ con chị ở tận London.”
“Vậy nên cô chọn cách hãm hại tôi, thay vì đối mặt trực tiếp?” Tôi hỏi, giọng lạnh lùng.
“Vì đối mặt trực tiếp, tôi sẽ không bao giờ thắng được.” Nhược Y nhìn tôi, ánh mắt đầy oán hận lẫn cay đắng. “Bố luôn thiên vị chị, ngay cả khi chị chưa từng bước chân về nhà này. Ba năm trước, khi biết tin bố âm thầm sửa di chúc, giao toàn bộ trung tâm nghiên cứu cho một người con gái chưa từng đóng góp gì cho tập đoàn, tôi đã hiểu, nếu không hành động, tôi sẽ mãi mãi chỉ là kẻ đứng ngoài rìa trong chính gia đình của mình.”
“Vậy còn việc bố suýt mất mạng vì bị đầu độc trong bệnh viện, cũng là do cô sắp đặt sao?” Tôi hỏi, giọng run lên vì tức giận, không còn giữ được bình tĩnh như trước.
Nhược Y khựng lại, lần đầu tiên có chút dao động thật sự trong ánh mắt. “Chuyện đó… tôi không có ý định đi xa tới mức đó. Mẹ tôi nói, chỉ cần cho bố dùng một liều thuốc an thần liều nhẹ hơn để ông mềm lòng hơn trong các quyết định, không ngờ phản ứng cơ thể ông lại nghiêm trọng tới vậy vì vừa trải qua đột quỵ.”
Cả phòng họp lặng đi trước lời thú nhận này. Ngay cả Bách Xuyên, người vẫn im lặng suốt từ đầu, cũng ngẩng phắt đầu lên nhìn em gái mình với ánh mắt kinh hoàng thật sự.
“Em nói cái gì?” Anh hỏi, giọng run lên. “Em và dì Thẩm Vy, đã ra tay với bố?”
“Anh cũng không hề trong sạch, đừng giả vờ ngạc nhiên.” Nhược Y quay sang nhìn anh trai, giọng đầy khinh miệt. “Anh biết rõ tiền từ Kim Hải đi đâu, anh vẫn ký duyệt đều đặn suốt ba năm qua, chỉ vì phần chia anh nhận được không hề nhỏ. Đừng có đóng vai người vô tội ở đây.”
Bách Xuyên đứng bật dậy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, nhưng không thể phản bác lại, vì bằng chứng đã quá rõ ràng.
Đại diện cơ quan điều tra, ngồi lặng lẽ quan sát từ đầu buổi họp, lúc này mới lên tiếng, giọng nghiêm nghị. “Dựa trên những gì vừa được trình bày và thừa nhận công khai trước toàn thể hội đồng, tôi đề nghị mời bà Tưởng Nhược Y và ông Tưởng Bách Xuyên về trụ sở để làm việc chính thức ngay bây giờ, liên quan tới các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, và đặc biệt nghiêm trọng, hành vi cố ý gây thương tích, đầu độc người khác.”
Hai cảnh sát mặc thường phục, vốn đã có mặt sẵn trong phòng họp từ đầu dưới danh nghĩa nhân viên an ninh tăng cường, bước tới, đọc rõ quyền và nghĩa vụ, mời Bách Xuyên và Nhược Y rời khỏi phòng họp.
Nhược Y bị dẫn đi ngang qua tôi, dừng lại một giây, ánh mắt phức tạp nhìn thẳng vào tôi. “Chị thắng rồi, Tử Kỳ. Nhưng chị nghĩ, chiến thắng này có thật sự khiến chị vui vẻ không, khi phải nhìn em gái mình bị còng tay dẫn đi ngay trước mặt?”
Tôi nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó gọi tên, vừa nhẹ nhõm vì công lý cuối cùng cũng được thực thi, vừa xót xa cho một mối quan hệ chị em chưa từng có cơ hội bắt đầu đúng nghĩa.
“Tôi không vui vì điều này.” Tôi đáp, giọng khàn đi. “Nhưng tôi cũng không thể để công lý bị chôn vùi, chỉ vì chúng ta cùng chung dòng máu của một người cha.”
Nhược Y không nói thêm gì nữa, để mặc cảnh sát dẫn đi, dáng lưng thẳng tắp nhưng bước chân dường như nặng nề hơn bao giờ hết.
Phòng họp dần vắng người, chỉ còn lại tôi, bà nội, và Đỗ Thanh Phong. Bà nội nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào. “Cuối cùng cũng tới lúc kết thúc rồi. Nhưng con biết đấy, đây vẫn chưa phải toàn bộ sự thật. Còn Thẩm Vy, người đứng sau tất cả, vẫn đang ở đâu đó nước ngoài, chưa hề bị đụng tới.”
Tôi gật đầu, ánh mắt kiên định. “Con biết. Cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc, cho tới khi người đứng sau cùng cũng phải chịu trách nhiệm.”
