Chương 3
Câu nói của bác sĩ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người tôi.
“Thuốc lạ? Ý bác sĩ là… có người đầu độc bố tôi?” Giọng tôi run lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh như lúc nãy.
“Chúng tôi chưa thể kết luận chắc chắn ngay bây giờ, cần thêm xét nghiệm chuyên sâu. Nhưng nồng độ chất lạ trong máu đủ để gây rối loạn nhịp tim đột ngột, đặc biệt nguy hiểm với người vừa trải qua đột quỵ.” Bác sĩ nói, ánh mắt dò xét tôi và Đỗ Thanh Phong. “Trong hai mươi tư giờ qua, ai là người có quyền tiếp cận thuốc men và dịch truyền của bệnh nhân?”
Tôi và Đỗ Thanh Phong nhìn nhau. Câu trả lời quá rõ ràng, chỉ có những người thân trong gia đình, cùng đội ngũ y tá được chỉ định riêng, mới có quyền ra vào phòng bệnh đặc biệt này.
“Bố tôi hiện an toàn chứ?” Tôi hỏi, cố nén cơn hoảng loạn.
“Tạm thời ổn định, nhưng phải theo dõi sát trong phòng cách ly đặc biệt, hạn chế tối đa người ra vào.” Bác sĩ đáp. “Bệnh viện sẽ trình báo công an, có thể sẽ có điều tra viên tới làm việc trong vài ngày tới.”
Tôi gật đầu, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Nếu quả thật có kẻ đầu độc bố, thì kẻ đó chắc chắn nằm trong số rất ít người có quyền ra vào phòng bệnh này. Và tôi vừa mới biết, danh sách người thân trực hệ được cấp phép, do chính Bách Xuyên lập ra.
Đỗ Thanh Phong đợi bác sĩ rời đi, mới kéo tôi tới một góc hành lang vắng người, giọng hạ thấp. “Cô Tử Kỳ, chuyện này càng khiến tôi tin rằng ông chủ tịch lo sợ không phải chuyện thừa hư. Có kẻ trong nhà này đang ra tay thật sự.”
“USB này, tôi cần xem ngay.” Tôi nắm chặt chiếc USB trong tay.
“Không nên xem ở đây. Tôi biết một văn phòng an toàn, cách đây không xa, tôi có thể đưa cô tới đó ngay bây giờ.”
Tôi gật đầu, theo Đỗ Thanh Phong rời khỏi bệnh viện. Trên đường đi, tôi không ngừng nhìn ra cửa sổ xe, đầu óc quay cuồng đủ thứ giả thuyết. Ai đã hạ độc bố? Bách Xuyên, người có động cơ rõ ràng nhất, sợ mất quyền thừa kế? Hay Nhược Y, người luôn tỏ ra yếu đuối nhưng lại nắm trong tay công ty luật chuyên xử lý những việc mờ ám? Hay còn một kẻ nào khác, ẩn mình sâu hơn, mà cả tôi lẫn bố đều chưa từng nghĩ tới?
Văn phòng của Đỗ Thanh Phong nằm trong một tòa nhà cũ, không treo biển hiệu công ty luật nổi bật như tôi tưởng tượng, chỉ là một căn phòng nhỏ trên tầng năm, cửa kính mờ, bên trong bày vài kệ hồ sơ và một chiếc máy tính.
“Ông chủ tịch thuê tôi làm việc riêng từ năm năm trước, ngoài hệ thống pháp lý chính thức của tập đoàn.” Đỗ Thanh Phong giải thích khi mở máy tính. “Ông không muốn bất cứ ai trong nội bộ biết về sự tồn tại của tôi. Có lẽ ông đã linh cảm trước, sẽ có ngày cần một người hoàn toàn đứng ngoài mọi phe cánh.”
Tôi cắm chiếc USB vào máy tính. Một loạt thư mục hiện ra, được đặt tên bằng những mã số khô khan. Tôi mở thư mục đầu tiên.
Bên trong là hàng loạt bảng biểu tài chính, sao kê ngân hàng, hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Tôi lướt qua từng trang, với con mắt của một người từng làm việc năm năm trong ngành kiểm định, tôi nhanh chóng nhận ra những điểm bất thường.
“Đây…” Tôi dừng lại ở một trang sao kê, chỉ vào một chuỗi giao dịch lặp đi lặp lại. “Có một công ty tên Kim Hải Đầu Tư, nhận được các khoản chuyển tiền định kỳ từ Trung tâm nghiên cứu dược, dưới danh nghĩa phí tư vấn kỹ thuật. Nhưng số tiền quá lớn so với quy mô một hợp đồng tư vấn thông thường, và tần suất chuyển khoản quá đều đặn, giống như đang rút ruột công ty theo lịch trình cố định hơn là thanh toán dịch vụ thực tế.”
Đỗ Thanh Phong nhìn qua vai tôi, gật đầu. “Tôi có nghe ông chủ tịch nhắc thoáng qua cái tên Kim Hải một lần, nói rằng ông nghi ngờ đó là công ty vỏ bọc, nhưng chưa kịp tìm ra ai đứng sau kiểm soát nó thì đổ bệnh.”
Tôi tiếp tục lật các trang tiếp theo, tìm kiếm bất cứ manh mối nào về người sở hữu thật sự của Kim Hải Đầu Tư. Nhưng hồ sơ đăng ký kinh doanh chỉ ghi tên một người đại diện pháp lý xa lạ, có vẻ như chỉ là bình phong.
“Cần điều tra sâu hơn về công ty này.” Tôi nói, giọng cương quyết. “Nếu tìm ra ai thật sự đứng sau Kim Hải, có lẽ chúng ta sẽ tìm ra luôn ai đang tìm cách hại bố.”
“Tôi có thể giúp cô kết nối với vài mối quan hệ cũ, những người từng làm kiểm toán độc lập cho tập đoàn.” Đỗ Thanh Phong nói. “Nhưng cô Tử Kỳ, tôi phải cảnh báo trước, một khi cô bắt đầu đào sâu vào chuyện này, cô sẽ chính thức trở thành mục tiêu. Kẻ dám hạ độc một vị chủ tịch tập đoàn ngay trong bệnh viện, sẽ không ngần ngại ra tay với bất cứ ai cản đường.”
Tôi nhìn ông, ánh mắt không hề dao động. “Tôi đã bị coi là cái gai trong mắt họ từ giây phút bước chân vào phòng họp sáng nay. Bây giờ có lùi lại, cũng không thay đổi được gì. Chi bằng đi tới cùng.”
Đỗ Thanh Phong khẽ gật đầu, trong ánh mắt thoáng qua một tia tán thưởng. “Được. Vậy tôi sẽ sắp xếp cho cô gặp một người, từng là kế toán trưởng của công ty con thuộc mảng nghiên cứu dược, nghỉ việc đột ngột cách đây nửa năm. Có tin đồn ông ấy nghỉ việc không hề êm đẹp.”
Ngay khi tôi định hỏi thêm chi tiết, điện thoại trong túi tôi bất ngờ rung lên. Một tin nhắn từ số lạ hiện lên màn hình, không có tên người gửi.
“Đừng tọc mạch vào chuyện không thuộc về mình. Kim Hải không phải thứ cô có thể chạm vào. Lần này là cảnh cáo, lần sau sẽ không còn là tin nhắn nữa.”
Tôi đứng chết lặng, tay siết chặt lấy điện thoại. Kẻ gửi tin nhắn này, rõ ràng đã biết chính xác tôi vừa nhắc tới cái tên Kim Hải Đầu Tư, ngay trong căn phòng kín này, chỉ vài phút trước.
Tôi đưa điện thoại cho Đỗ Thanh Phong xem. Ông đọc xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Căn phòng này chỉ có tôi và cô biết địa chỉ. Vậy làm sao kẻ đó biết được cô vừa nhắc tới Kim Hải, ngay trong lúc này?” Ông cầm điện thoại của mình, gọi cho ai đó, giọng gấp gáp. “Kiểm tra ngay hệ thống camera an ninh tòa nhà, xem có thiết bị lạ nào được cài đặt trong văn phòng của tôi hay không.”
Tôi ngồi xuống ghế, cố giữ bình tĩnh, nhưng tay vẫn còn run nhẹ. “Có nghĩa là ngay cả nơi được cho là an toàn nhất, cũng không thật sự an toàn.”
“Tôi xin lỗi, cô Tử Kỳ. Tôi đã quá chủ quan.” Đỗ Thanh Phong cúi đầu.
“Không phải lỗi của ông.” Tôi lắc đầu, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. “Điều này càng chứng minh, kẻ đứng sau chuyện này có nguồn lực và thông tin sâu rộng hơn tôi tưởng. Rất có thể, có người trong chính đội ngũ an ninh hoặc kỹ thuật của tập đoàn đang tiếp tay.”
Ngay lúc đó, điện thoại của tôi lại rung lên lần nữa, nhưng lần này là cuộc gọi, không phải tin nhắn. Tên hiển thị trên màn hình khiến tôi khựng lại, thư ký riêng của bố, người tôi mới lưu số sáng nay.
Tôi bắt máy. “Alo?”
“Cô Tử Kỳ, tôi xin lỗi vì gọi đường đột.” Giọng người thư ký gấp gáp, nghe rõ tiếng thở dốc. “Có chuyện gấp, cô cần biết ngay. Có phóng viên vừa liên hệ tòa soạn, sắp đăng bài về cô, tôi vừa xem trước bản nháp.”
“Bài gì?” Tôi cau mày.
“Bài viết nói cô là con gái ngoài giá thú, dùng thủ đoạn để tranh giành tài sản của một gia tộc đang trong lúc khủng hoảng, thậm chí còn ám chỉ cô có thể liên quan tới tình trạng sức khỏe đột ngột xấu đi của chủ tịch. Bài viết dẫn nguồn tin giấu tên, nói là người thân cận trong gia tộc.”
Tôi nắm chặt điện thoại, cảm giác máu trong người như đông lại. “Bài viết đó dự kiến đăng khi nào?”
“Chiều nay, trên một trang tin có lượng độc giả khá lớn.”
Tôi cúp máy, quay sang nhìn Đỗ Thanh Phong, thuật lại toàn bộ nội dung cuộc gọi. Ông nhíu mày suy nghĩ. “Thời điểm này quá trùng hợp. Ngay sau khi di chúc được công bố, ngay sau khi bố cô bị nghi ngờ trúng độc, lập tức có bài báo bôi nhọ cô chuẩn bị lên sóng. Đây không phải trùng hợp, đây là một chiến dịch đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ thời điểm thích hợp để tung ra.”
“Ai đủ khả năng dàn dựng nhanh đến vậy?” Tôi tự hỏi, nhưng trong lòng đã có câu trả lời lờ mờ.
Buổi chiều hôm đó, tôi quyết định quay lại biệt thự họ Tưởng, không phải để trốn tránh, mà để đối mặt trực tiếp. Vừa bước vào sảnh chính, tôi đã thấy Nhược Y ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, nét mặt có chút bối rối khi thấy tôi xuất hiện.
“Chị Tử Kỳ, chị về rồi.” Cô đứng dậy, giọng vẫn dịu dàng như mọi khi.
“Em đã đọc bài báo chưa?” Tôi hỏi thẳng, không vòng vo.
Nhược Y khựng lại một giây, rồi lắc đầu. “Bài báo nào ạ?”
“Bài báo sắp đăng chiều nay, nói tôi là kẻ tranh giành tài sản, thậm chí ám chỉ tôi có liên quan tới việc bố trúng độc. Nguồn tin được dẫn là người thân cận trong gia tộc.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, không chớp. “Em có biết ai là nguồn tin đó không?”
“Sao chị lại hỏi em chuyện này?” Nhược Y lùi lại nửa bước, giọng hơi cao lên, ra vẻ bị tổn thương. “Chị nghi em tuồn tin cho báo chí để hại chị sao? Em chưa từng làm chuyện như vậy.”
“Tôi không nói tên ai cả.” Tôi nhếch môi. “Nhưng phản ứng của em, lại giống như đang tự nhận vơ vào mình.”
Sắc mặt Nhược Y thoáng cứng lại, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ ủy khuất quen thuộc, mắt đỏ hoe. “Chị vừa về nhà đã nghi ngờ em, coi em như kẻ thù. Em thật sự không hiểu, mình đã làm gì sai để chị đối xử với em như vậy.”
Đúng lúc đó, Bách Xuyên từ cầu thang bước xuống, nghe được phần cuối cuộc trò chuyện. “Chuyện gì mà ầm ĩ vậy?”
“Không có gì.” Nhược Y vội lau khóe mắt, quay sang nhìn anh trai, giọng nghẹn ngào. “Chị Tử Kỳ nghi em tuồn tin cho báo chí viết bài bôi nhọ chị ấy.”
Bách Xuyên nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt. “Cô vừa về nhà được một ngày đã gây sự với em gái mình rồi sao? Hay là cô đang tìm cách đổ lỗi cho người khác, để che giấu chuyện cô mới là người có liên quan tới sức khỏe của bố?”
Tôi nhìn cả hai người, trong lòng không còn chút bất ngờ nào nữa. Càng lúc, tôi càng nhận ra rõ, đây không phải một gia đình đang cùng nhau lo lắng cho người cha bệnh nặng. Đây là một sân khấu, nơi mỗi người đều đang diễn vai của mình, chờ thời cơ hạ gục đối thủ.
“Tôi không đổ lỗi cho ai cả.” Tôi đáp, giọng bình thản. “Tôi chỉ đang quan sát, xem ai phản ứng bất thường nhất trước một câu hỏi rất bình thường.”
Tôi xoay người, bước thẳng lên cầu thang, để lại phía sau hai người vẫn đứng nhìn theo. Trong túi áo, chiếc điện thoại của tôi lại rung lên một lần nữa. Lần này là email, từ một địa chỉ ẩn danh, tiêu đề chỉ vỏn vẹn vài chữ.
“Muốn biết sự thật về hai mươi năm trước? Tối nay, chín giờ, quán cà phê góc đường Lê Lợi và Nguyễn Huệ. Đi một mình.”
Tôi đến quán cà phê góc đường Lê Lợi và Nguyễn Huệ đúng chín giờ tối, không báo cho ai biết, kể cả Đỗ Thanh Phong. Có những cuộc hẹn, càng ít người biết càng an toàn.
Quán vắng khách, chỉ còn vài bàn cuối cùng còn sáng đèn. Tôi ngồi xuống một góc khuất, gọi một tách trà nóng, mắt không rời cửa ra vào.
Đúng chín giờ mười lăm phút, một người phụ nữ lớn tuổi bước vào, dáng đi hơi khập khiễng, khoác áo len sờn cũ. Bà nhìn quanh một lượt, rồi tiến thẳng về phía tôi, ngồi xuống mà không cần hỏi.
“Cô là Tử Kỳ, con gái của Uyển.” Bà nói, không phải câu hỏi, mà là khẳng định. “Cô giống mẹ cô như đúc.”
Tôi sững người. “Bà biết mẹ tôi?”
“Tôi từng là vú nuôi trong biệt thự họ Tưởng, hai mươi ba năm trước.” Bà cụp mắt xuống, giọng trầm buồn. “Tôi là người duy nhất còn sống, từng chứng kiến toàn bộ chuyện xảy ra với mẹ cô năm đó.”
Tim tôi đập nhanh hơn. “Bà kể cho tôi nghe được không?”
Bà im lặng một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên mở miệng hay không. “Mẹ cô, năm đó là trợ lý riêng của ông chủ tịch, gặp và yêu ông ấy. Nhưng ông đã có vợ, chính là bà cả, mẹ ruột của Bách Xuyên. Khi mẹ cô mang thai, bà cả phát hiện ra, không làm ầm lên, mà âm thầm sắp xếp mọi chuyện.”
“Sắp xếp thế nào?”
“Bà cả cho người dàn dựng một vụ mẹ cô biển thủ tiền quỹ công ty, đủ bằng chứng giả để buộc mẹ cô phải rời khỏi công ty trong nhục nhã, nếu không muốn bị truy tố hình sự. Mẹ cô khi đó vừa mang thai, vừa sợ hãi, đã chọn cách im lặng rời đi, mang theo cô sang London, không dám kêu oan, vì sợ liên lụy tới ông chủ tịch, người bà vẫn còn yêu.”
Tôi siết chặt tách trà trong tay, lòng đau nhói. “Vậy còn bà cả, giờ bà ấy ở đâu?”
“Bà cả mất mười lăm năm trước, vì bạo bệnh.” Người phụ nữ đáp. “Nhưng chuyện tôi muốn nói với cô, không dừng lại ở đó. Người giúp bà cả dàn dựng bằng chứng giả năm đó, không phải người ngoài. Đó là một người quản lý tài chính trẻ tuổi, rất được bà cả tin tưởng, chuyên xử lý sổ sách mờ ám giúp bà.”
“Người đó bây giờ là ai?” Tôi hỏi, giọng khàn đi.
Bà nhìn tôi thật lâu, rồi hạ giọng xuống mức chỉ vừa đủ nghe. “Người đó, sau này trở thành mẹ ruột của Nhược Y.”
Tôi chết lặng. “Ý bà là… mẹ của Nhược Y, năm xưa từng là người giúp bà cả hãm hại mẹ tôi?”
“Đúng vậy. Và sau khi bà cả qua đời, chính người phụ nữ đó trở thành người tình rồi vợ kế của ông chủ tịch, sinh ra Nhược Y. Bà ta rất giỏi che giấu quá khứ, xây dựng hình ảnh hiền lành, được lòng cả gia tộc. Nhưng bản chất, tôi e rằng không thay đổi.”
Tôi nhớ lại ánh mắt của Nhược Y trong phòng họp sáng nay, nhớ lại vẻ ủy khuất giả tạo mỗi khi bị hỏi những câu khó trả lời. Hóa ra, thủ đoạn ấy không phải tự nhiên mà có, mà được truyền lại từ chính người mẹ đã từng ra tay hại mẹ tôi.
“Mẹ của Nhược Y bây giờ ở đâu?” Tôi hỏi.
“Đã ly hôn với ông chủ tịch từ tám năm trước, chuyển ra nước ngoài sinh sống, nhưng vẫn thường xuyên liên lạc với Nhược Y, có tin đồn vẫn đứng sau chỉ đạo nhiều việc trong bóng tối.” Bà đáp.
Tôi cố gắng sắp xếp lại toàn bộ thông tin trong đầu. Nếu những gì bà vừa nói là sự thật, thì mối thù giữa gia đình tôi và Nhược Y không chỉ dừng lại ở tranh chấp tài sản hiện tại, mà đã bắt rễ từ hai mươi năm trước.
“Vì sao bà lại tìm tôi, kể tôi nghe chuyện này?” Tôi hỏi, ánh mắt dò xét. “Bà có mục đích gì?”
Người phụ nữ khẽ cười buồn. “Tôi rời khỏi biệt thự họ Tưởng năm đó, cũng vì không chịu nổi những chuyện mờ ám xảy ra. Tôi đã nợ mẹ cô một lời xin lỗi suốt hai mươi năm, vì khi đó tôi biết sự thật nhưng không đủ can đảm lên tiếng, sợ liên lụy tới bản thân. Giờ nghe tin cô trở về, đối mặt với chính những kẻ năm xưa, tôi không muốn im lặng thêm một lần nữa.”
Tôi nhìn bà, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa biết ơn vừa xót xa. “Bà có bằng chứng gì về chuyện năm xưa không? Nếu chỉ có lời kể miệng, e rằng không đủ sức nặng trước tòa hay trước hội đồng gia tộc.”
“Tôi có giữ một cuốn nhật ký của bà cả, viết tay, trong đó có nhắc tới toàn bộ kế hoạch dàn dựng năm đó, kèm tên người giúp sức.” Bà nói. “Sau khi bà cả mất, tôi được giao dọn phòng riêng của bà, tình cờ tìm thấy, giữ lại vì linh cảm có ngày sẽ cần đến.”
“Bà có thể đưa cho tôi cuốn nhật ký đó không?”
“Được. Nhưng không phải bây giờ.” Bà nhìn quanh quán cà phê một lượt, ánh mắt cảnh giác. “Tôi cần thêm thời gian để đảm bảo an toàn cho bản thân. Nhược Y không phải người dễ đối phó, nếu biết tôi đang tiếp xúc với cô, chắc chắn sẽ không để tôi yên.”
Tôi gật đầu, hiểu rõ sự thận trọng của bà là có cơ sở. “Vậy tôi phải liên lạc với bà thế nào?”
Bà đưa cho tôi một mảnh giấy nhỏ, ghi vội một số điện thoại. “Dùng số này, chỉ nhắn tin, đừng gọi. Và cô Tử Kỳ, hãy cẩn thận. Người mà cô cần đề phòng nhất, có khi không phải người tỏ ra hung hăng nhất trước mặt cô.”
Bà đứng dậy, khoác lại chiếc áo len, chuẩn bị rời đi. Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt bà bỗng khựng lại, nhìn về phía cửa kính quán cà phê, sắc mặt tái đi trông thấy.
“Có người đang theo dõi chúng ta.” Bà thì thầm, giọng run rẩy. “Ngay bên kia đường, chiếc xe đen đó, tôi đã thấy nó đậu ở đó từ lúc tôi tới.”
Tôi quay đầu nhìn theo hướng bà chỉ. Một chiếc xe sedan đen đậu bên kia đường, kính xe tối màu, không thể nhìn rõ bên trong. Nhưng ngay khi ánh mắt tôi vừa chạm tới, chiếc xe lập tức nổ máy, rồ ga lao đi mất hút trong màn đêm.
