Chương 2

  1. Home
  2. Gia Tộc Tưởng Thị
  3. Chương 2
Prev
Next

Tôi không đợi ai cho phép. Tôi xoay người chạy thẳng ra cửa, bỏ lại sau lưng cả phòng họp còn đang chết lặng.

“Tử Kỳ, đứng lại!” Tiếng Bách Xuyên gọi với theo, nhưng tôi không quay đầu.

Bệnh viện trung ương cách trụ sở tập đoàn hai mươi phút xe. Tôi ngồi trên ghế sau, hai tay siết chặt lấy nhau, tim đập loạn trong lồng ngực. Hai mươi năm, tôi chưa từng được gọi một tiếng “bố ơi” trước mặt ông một cách đường hoàng. Lần duy nhất gặp mặt là năm mười lăm tuổi, trong một quán cà phê nhỏ ở London, ông ngồi đối diện tôi chưa đầy một giờ đồng hồ rồi vội vã rời đi vì sợ bị phát hiện.

Xe vừa dừng trước cổng khoa hồi sức cấp cứu, tôi đã thấy Bách Xuyên và Nhược Y bám theo sát phía sau bằng xe riêng, đến gần như cùng lúc.

Trước cửa phòng bệnh đặc biệt, hai bảo vệ mặc đồng phục đen đứng chắn ngang.

“Xin lỗi cô, phòng bệnh chỉ cho phép người thân trực hệ đã đăng ký vào.” Một bảo vệ chìa tay ngăn tôi lại.

“Tôi là con gái ông ấy.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.

“Danh sách người thân trực hệ do phía gia đình cung cấp, xin lỗi, không có tên cô.”

Tôi quay sang nhìn Bách Xuyên. Anh đứng đó, hai tay đút túi quần, không nói gì, nhưng ánh mắt lạnh lùng đã nói lên tất cả.

“Danh sách đó do ai lập ra?” Tôi hỏi thẳng.

“Do tôi, với tư cách con trai cả, đại diện gia đình làm việc với bệnh viện.” Bách Xuyên đáp, giọng không chút do dự. “Cô muốn vào, trước hết phải chứng minh được huyết thống hợp pháp. Chuyện đó chưa xong.”

“Bố vừa tỉnh, đích thân đòi gặp tôi. Bà nội đã nghe điện thoại trực tiếp từ bệnh viện. Anh định ngăn cản luôn cả ý muốn của bố sao?”

“Tôi không ngăn cản ai cả.” Anh nhún vai. “Tôi chỉ đang tuân thủ quy trình an ninh bệnh viện, để tránh có kẻ xấu lợi dụng tình trạng sức khỏe của bố mà trục lợi.”

Nhược Y đứng cạnh, khẽ nắm tay tôi, giọng dịu dàng đến mức giả tạo. “Chị Tử Kỳ, em hiểu chị nóng lòng. Nhưng đây là bệnh viện, mọi thứ đều phải theo quy định. Chị cứ đợi ở đây, để em vào trước xem tình hình bố thế nào, có gì em ra báo chị ngay.”

Tôi nhìn cô, không rút tay lại ngay mà giữ nguyên vài giây, đủ để cô ta hơi khựng lại. “Không cần. Tôi tự vào.”

Tôi bước thẳng tới cửa, hai bảo vệ lập tức chắn ngang, một người đưa tay định giữ vai tôi lại.

“Bỏ tay ra.” Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.

Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, cánh cửa phòng bệnh phía sau hai bảo vệ bất ngờ mở ra. Một bác sĩ trung niên bước ra, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Ai là Tưởng Tử Kỳ?” Ông hỏi, mắt quét qua đám người trước cửa.

“Tôi đây.” Tôi bước lên một bước.

“Bệnh nhân vừa tỉnh, huyết áp không ổn định, nhưng ông cứ liên tục gọi tên cô, nói phải gặp cô ngay, nếu không cho gặp, tình trạng kích động có thể khiến huyết áp tăng vọt, rất nguy hiểm.” Bác sĩ nhìn thẳng vào hai bảo vệ. “Theo yêu cầu của bệnh nhân, hãy để cô ấy vào ngay.”

Bách Xuyên đứng phía sau siết chặt quai hàm, nhưng trước mặt bác sĩ, anh không dám phản đối công khai. “Vậy… chỉ mười phút thôi. Bố cần nghỉ ngơi.”

Tôi không buồn đáp lại, theo bác sĩ bước vào trong.

Căn phòng bệnh đặc biệt yên tĩnh đến rợn người, chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu tít tít đều đặn. Bố tôi nằm trên giường, gương mặt hốc hác hơn nhiều so với trí nhớ của tôi, dây truyền dịch chằng chịt trên tay. Nhưng đôi mắt ông, khi nhìn thấy tôi bước vào, bỗng sáng lên một tia gì đó rất khó gọi tên. Vừa nhẹ nhõm, vừa đau xót.

“Tử… Tử Kỳ.” Giọng ông khàn đặc, đứt quãng.

Tôi bước nhanh tới bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông. “Con đây. Con về rồi.”

Ông nhìn tôi thật lâu, khóe mắt rịn ra một giọt nước. “Con… giống mẹ con quá.”

“Bố đừng nói nhiều, giữ sức đã.” Tôi cắn chặt môi, cố không để nước mắt rơi trước mặt ông.

Nhưng ông lắc đầu yếu ớt, cố dùng chút sức lực còn lại nắm chặt tay tôi hơn. “Không còn thời gian đâu… con phải nghe bố nói.”

“Con nghe đây.”

“Ba năm trước… bố đã sửa di chúc.” Ông thở dốc từng câu. “Không phải chia cho ai một cách công bằng… mà giao toàn quyền kiểm soát Trung tâm nghiên cứu dược… cho con. Vì bố biết… con mới là người có đủ chuyên môn và đủ liêm khiết để giữ nó.”

Tim tôi thắt lại. “Bố, sao bố không nói với con từ trước…”

“Bố sợ.” Ông nhắm mắt lại một lúc, như đang gom hết chút sức lực cuối cùng. “Bố sợ nói ra sớm, con sẽ gặp nguy hiểm. Trong công ty này… không phải chỉ có một kẻ đang nhắm vào cái ghế đó.”

“Ai? Bố nói con nghe, ai đang có ý đồ gì?”

Ông mở mắt, nhìn tôi chăm chú, môi mấp máy như sắp nói ra một cái tên. Nhưng đúng lúc đó, máy theo dõi nhịp tim đột nhiên phát ra tiếng báo động chói tai. Nhịp tim ông tăng vọt trên màn hình.

“Bố! Bố sao vậy?” Tôi hoảng hốt gọi to.

Cửa phòng bật mở, y tá và bác sĩ ùa vào, đẩy tôi ra khỏi giường bệnh. “Xin lỗi cô, cô phải ra ngoài ngay, chúng tôi cần cấp cứu.”

Tôi bị kéo lùi ra cửa, mắt vẫn không rời khỏi bố. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi cửa phòng đóng sập lại trước mặt, tôi thấy môi ông mấp máy thêm một lần nữa, hình như là hai chữ. Tôi không nghe rõ, chỉ đọc được khẩu hình.

Hai chữ ấy, nhìn kỹ, giống như tên một người tôi chưa từng nghe tới trong gia tộc này.

Cửa phòng cấp cứu đóng sầm trước mặt tôi. Tôi đứng chôn chân ngoài hành lang, tay vẫn còn run, trong đầu quay cuồng hai chữ vừa đọc được từ khẩu hình của bố.

“Bố cô sao rồi?” Nhược Y chạy tới, giọng lo lắng, nhưng mắt cô lại liên tục liếc về phía cửa phòng cấp cứu, không phải nhìn tôi.

“Không biết. Bác sĩ đang cấp cứu.” Tôi đáp cụt lủn.

Bách Xuyên đứng cách đó vài bước, gọi điện thoại, giọng nhỏ nhưng gấp gáp. Tôi nghe loáng thoáng vài từ, “di chúc”, “vô hiệu”, “kiện”. Khi nhận ra tôi đang nhìn về phía mình, anh vội cúp máy, sải bước lại gần.

“Bố nói gì với cô?” Anh hỏi thẳng, không vòng vo.

Tôi nhìn anh, không vội trả lời ngay. “Anh quan tâm bố nói gì, hay quan tâm bố có nhắc tới di chúc hay không?”

Sắc mặt anh thoáng cứng lại. “Cô đừng nói lung tung. Tôi là con trai cả, tôi có quyền biết tình trạng của bố.”

Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên mặc vest xám, tay xách cặp táp da, bước nhanh từ cuối hành lang tới. Ông dừng lại trước mặt cả ba chúng tôi, cúi đầu lễ phép.

“Xin lỗi vì đến muộn. Tôi là Đỗ Thanh Phong, luật sư riêng phụ trách các vấn đề pháp lý cá nhân của ông Tưởng Chính Hoài.”

Bách Xuyên nhíu mày. “Luật sư riêng? Tôi chưa từng nghe tên ông.”

“Đúng vậy, vì công việc của tôi được giữ kín theo yêu cầu của ông chủ tịch.” Đỗ Thanh Phong mở cặp táp, lấy ra một phong bì niêm phong cẩn thận. “Ba năm trước, ông Tưởng Chính Hoài đã lập một bản di chúc sửa đổi, có công chứng đầy đủ, lưu tại văn phòng luật của tôi. Theo chỉ thị, bản di chúc này chỉ được công bố khi xảy ra một trong hai điều kiện, ông chủ tịch qua đời, hoặc ông chủ tịch mất năng lực hành vi do bệnh lý được bác sĩ xác nhận.”

“Hôm nay, bác sĩ đã xác nhận tình trạng của ông chủ tịch đủ nghiêm trọng để kích hoạt điều kiện thứ hai. Vì vậy, tôi có mặt ở đây để công bố nội dung chính.”

Nhược Y bất giác lùi lại nửa bước, tay siết chặt lấy vạt váy.

Đỗ Thanh Phong rút tờ giấy bên trong phong bì, đọc chậm rãi từng chữ. “Toàn bộ quyền sở hữu và điều hành Trung tâm nghiên cứu dược phẩm Tưởng thị, cùng ba mươi phần trăm cổ phần tập đoàn liên quan trực tiếp đến mảng nghiên cứu và phát triển, được chuyển giao cho người con gái mang tên Tưởng Tử Kỳ, hiện đang cư trú tại London.”

Cả hành lang im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa chạy trên trần.

“Không thể nào.” Bách Xuyên bật cười khan, giọng run lên vì tức giận. “Bố chưa từng nhắc tới chuyện này. Ông ấy công chứng di chúc mà không thông báo với gia đình, không thông qua hội đồng, vậy làm sao chứng minh được đây không phải giấy tờ giả mạo?”

“Mọi thủ tục đều tuân thủ đúng quy định pháp luật, có xác nhận của phòng công chứng nhà nước, có video ghi lại toàn bộ quá trình ký kết để chứng minh ông chủ tịch hoàn toàn tỉnh táo, minh mẫn tại thời điểm ký.” Đỗ Thanh Phong đáp, giọng điềm tĩnh không chút dao động.

“Tôi sẽ kiện.” Bách Xuyên nghiến răng. “Tôi sẽ kiện bản di chúc này vô hiệu, vì được lập ra khi bố tôi không hoàn toàn tỉnh táo, có dấu hiệu bị người ngoài tác động, dụ dỗ.”

“Đó là quyền của anh.” Đỗ Thanh Phong gật đầu, không hề nao núng. “Nhưng tôi khuyên anh nên cân nhắc kỹ. Đoạn video công chứng, tôi sẵn sàng trình ra tòa bất cứ lúc nào.”

Tôi đứng lặng nghe hết mọi chuyện, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu. Nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có bằng chứng hợp pháp không thể chối cãi. Nặng trĩu vì tôi biết, từ giây phút này, tôi chính thức trở thành cái gai trong mắt không chỉ một người trong gia tộc này.

“Vì sao là con trung tâm nghiên cứu dược?” Tôi hỏi, hướng câu hỏi về phía Đỗ Thanh Phong. “Bố có nói lý do không?”

Đỗ Thanh Phong nhìn tôi một lúc, rồi hạ giọng, chỉ đủ để tôi và hai người kia nghe thấy. “Ông chủ tịch nói, đó là nơi duy nhất trong tập đoàn cần một người vừa có chuyên môn thật sự, vừa không dính líu tới bất cứ phe cánh nào bên trong. Ông nói, gần đây trung tâm nghiên cứu có dấu hiệu bất thường về tài chính, nhưng ông chưa kịp điều tra sâu thì đã đổ bệnh.”

Nhược Y đứng cạnh, sắc mặt trắng bệch đi trông thấy, nhưng cô kịp lấy lại bình tĩnh rất nhanh. “Bất thường tài chính? Sao em chưa từng nghe qua chuyện này.”

“Có lẽ vì đó không phải chuyện dành cho tất cả mọi người nghe.” Tôi nhìn thẳng vào cô, cố ý nhấn từng chữ.

Bách Xuyên xoay người bỏ đi, vừa đi vừa gọi điện thoại, giọng gằn từng tiếng. “Gọi ngay đội luật sư của tôi tới đây.”

Nhược Y nán lại thêm vài giây, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, rồi cũng vội vã rời đi theo hướng khác.

Đỗ Thanh Phong chờ cả hai đi khuất, mới quay sang tôi, giọng trầm xuống. “Cô Tử Kỳ, có một chuyện tôi cần nói riêng với cô. Ông chủ tịch, trước khi đổ bệnh, có gửi cho tôi giữ hộ một chiếc USB, dặn chỉ giao cho cô khi di chúc được công bố.”

Ông đưa tay vào túi trong áo vest, lấy ra một chiếc USB nhỏ màu đen, đặt vào tay tôi.

“Ông ấy nói, bên trong đó là những gì ông tự mình phát hiện được về khoản chênh lệch tài chính bất thường tại trung tâm nghiên cứu, trước khi ông kịp điều tra tới cùng thì đổ bệnh. Ông dặn tôi, nếu có ngày cô cầm được thứ này trong tay, nghĩa là ông đã không còn đủ sức tự mình lo liệu nữa.”

Tôi nắm chặt chiếc USB trong lòng bàn tay, cảm giác nó nhẹ bẫng nhưng lại nặng như chì.

Đúng lúc đó, cửa phòng cấp cứu phía cuối hành lang bật mở. Bác sĩ bước ra, gương mặt không giấu nổi vẻ căng thẳng.

“Gia đình bệnh nhân Tưởng Chính Hoài đâu?” Ông hỏi, giọng nghiêm trọng khác thường.

Tôi vội vã chạy tới. “Tôi đây, bố tôi thế nào rồi?”

Bác sĩ nhìn tôi, hạ giọng. “Chúng tôi đã ổn định được nhịp tim, nhưng phát hiện thêm một điều bất thường trong quá trình cấp cứu. Có dấu vết của một loại thuốc lạ trong máu bệnh nhân, không nằm trong bất kỳ đơn thuốc nào chúng tôi đang kê. Bệnh viện buộc phải báo cáo sự việc này lên cơ quan chức năng.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal