Chương 1

  1. Home
  2. Gia Tộc Tưởng Thị
  3. Chương 1
Next

Cánh cửa phòng họp gia tộc Tưởng thị bật mở mạnh đến mức đập vào tường. Một xấp hồ sơ bị ném thẳng xuống mặt bàn kính, phát ra tiếng chát chúa vang khắp phòng.

“Xét nghiệm ADN đây. Con này căn bản không phải máu mủ nhà họ Tưởng. Ai cho phép nó bước chân vào cửa này?”

Tưởng Tử Kỳ đứng giữa phòng họp, xung quanh là mười mấy đôi mắt dò xét, khinh miệt, tò mò xen lẫn hả hê. Tôi liếc nhìn xấp giấy trên bàn, khóe môi khẽ nhếch lên. Không phải cười. Là lạnh.

Phòng họp gia tộc Tưởng thị nằm trên tầng cao nhất tòa nhà trụ sở, tường ốp gỗ tối màu, chiếc bàn kính dài chiếm gần hết không gian, phản chiếu ánh đèn trắng lạnh từ trên trần. Mười tám chiếc ghế da xếp quanh bàn, mỗi chiếc là một vị trí trong hội đồng gia tộc, đại diện cho một nhánh, một phe cánh, một mối lợi ích riêng. Có ông chú họ xa chuyên quản mảng bất động sản, gật gù ra vẻ trung lập nhưng ánh mắt lại liên tục liếc sang phía Bách Xuyên. Có bà cô làm chủ tịch quỹ từ thiện gia tộc, tay lần chuỗi hạt, môi mím chặt không nói một lời. Tất cả bọn họ đều biết rõ, hôm nay không phải một cuộc họp bình thường, mà là một trận đấu để định đoạt ai sẽ ngồi vào chiếc ghế cao nhất khi chủ tịch không còn tỉnh táo.

Mới ba mươi phút trước, tôi vừa xuống sân bay. Luật sư riêng của bố đã đứng chờ sẵn, đưa tôi thẳng đến biệt thự họ Tưởng, nói rằng hội đồng gia tộc cần gặp mặt “xác nhận huyết thống” trước khi công bố tình trạng bệnh của chủ tịch. Tôi còn chưa kịp thay bộ vest nhàu vì hơn mười tiếng bay, đã bị đẩy vào giữa một sân khấu bày sẵn.

Người vừa ném hồ sơ là Tưởng Bách Xuyên, con trai cả, tổng giám đốc điều hành. Gương mặt anh lạnh tanh, ánh mắt sắc như dao, nhìn tôi như nhìn một kẻ trộm bị bắt quả tang.

“Cô là ai, tự mình rõ nhất. Đừng nói là dùng vài giọt máu giả để leo lên vị trí thừa kế.”

Tôi không đáp ngay. Tôi bước tới bàn, cầm tờ kết quả lên, đọc lướt qua. Con dấu bệnh viện, chữ ký bác sĩ, mã vạch, tất cả đều rất “chuẩn”. Đẹp đến mức giả tạo.

Ngồi ở đầu bàn, một người phụ nữ trẻ mặc váy trắng tinh khôi khẽ cúi đầu, giọng nói run run như sắp khóc.

“Chị… chị Tử Kỳ, em không muốn tin đâu. Nhưng kết quả này là do chính bệnh viện Hòa An gửi tới sáng nay. Bố đang nằm viện, sức khỏe bố không chịu nổi thêm cú sốc nào nữa. Nếu chị không phải con ruột của bố, xin chị rời đi, đừng làm loạn nhà mình.”

Đó là Tưởng Nhược Y, em gái cùng cha khác mẹ. Vẻ ngoài mong manh, giọng nói mềm như bông, nhưng tôi nhìn kỹ đôi mắt cô. Trong đáy mắt ấy không có nửa phần bối rối. Chỉ có tính toán.

Hai mươi năm trước, mẹ tôi mang thai, bị chính thất tập đoàn Tưởng thị dồn ép đến mức phải bỏ trốn ra nước ngoài, đổi tên đổi họ, một mình nuôi tôi lớn lên trong căn hộ nhỏ ở London. Những năm đầu, hai mẹ con sống chật vật trong căn phòng thuê chưa đầy hai mươi mét vuông, mẹ tôi đi làm hai công việc, tối về vẫn thức khuya dạy tôi học tiếng Anh. Mẹ luôn nhắc, không được yếu đuối, không được tin ai quá dễ dàng. Nhờ vậy mà năm hai mươi hai tuổi, tôi đã tự mình chen chân vào ngành dược phẩm khắc nghiệt bậc nhất châu Âu, từng đối mặt không ít lần bị đồng nghiệp gài bẫy, bị cấp trên cướp công, nhưng chưa lần nào tôi chịu lùi bước. Kinh nghiệm ấy, giờ đây bỗng trở thành thứ vũ khí không ai trong căn phòng này ngờ tới.

Tôi chưa từng gặp bố một lần cho đến năm mười lăm tuổi, khi ông âm thầm bay sang thăm, đưa cho mẹ con tôi một chiếc vòng ngọc bích khắc tên, dặn giữ kỹ, nói rằng đó là “bằng chứng” duy nhất giữa hai người.

Tuần trước, bố tôi đột quỵ, hôn mê. Luật sư gọi điện, nói ông để lại di ngôn, muốn gặp tôi lần cuối. Tôi bỏ hết công việc, bay về nước ngay trong đêm.

Không ngờ, chưa kịp vào phòng bệnh thăm bố, tôi đã bị kéo thẳng vào phòng họp để “phán xử”.

“Ba mươi phút trước tôi vừa xuống máy bay.” Tôi đặt tờ giấy xuống, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ. “Anh nói bệnh viện Hòa An gửi kết quả sáng nay. Vậy cho tôi hỏi, mẫu máu để xét nghiệm lấy từ đâu ra? Tôi chưa từng đến bệnh viện đó, cũng chưa từng cho ai lấy máu.”

Cả phòng khựng lại một giây.

Bách Xuyên nhếch mép cười nhạt. “Cô đừng giả ngây. Lúc nhập cảnh, cô có khám sức khỏe định kỳ theo yêu cầu hải quan, mẫu máu lưu tại đó, bệnh viện chúng tôi hợp tác đã lấy để đối chiếu. Quy trình minh bạch, có luật sư giám sát.”

Anh hất cằm về phía một người đàn ông đứng cạnh tường, mặc vest đen, tay ôm cặp táp. Người này gật đầu xác nhận. “Đúng vậy, thưa cô Tử Kỳ. Toàn bộ quy trình đã được công chứng.”

Tôi im lặng nhìn người luật sư ấy một lúc. Tôi nhận ra huy hiệu cài trên ve áo ông, biểu tượng công ty luật Hằng Thịnh. Tôi nhớ rất rõ, công ty luật Hằng Thịnh mấy năm nay đều là bên tư vấn riêng cho Nhược Y trong các thương vụ đầu tư cá nhân.

Tôi quay sang nhìn Nhược Y, khẽ cười. “Nhược Y, công ty luật đại diện giám sát vụ xét nghiệm quan trọng liên quan đến toàn bộ quyền thừa kế của tập đoàn, sao lại đúng là công ty luật vẫn hay làm việc riêng cho em vậy?”

Nhược Y sững người nửa giây, rồi lập tức cúi mặt, giọng nghẹn ngào. “Chị… chị đừng vu oan cho em. Em chỉ muốn mọi chuyện rõ ràng, minh bạch thôi.”

“Minh bạch á.” Tôi gật đầu, “Vậy càng tốt. Minh bạch thì không sợ kiểm tra lại.”

Bách Xuyên đập tay xuống bàn. “Kiểm tra lại cái gì? Kết quả sờ sờ ra đó, cô còn muốn chối cãi tới bao giờ? Hội đồng gia tộc hôm nay họp để quyết định, một khi không xác nhận được huyết thống, cô không có tư cách ở lại đây, càng không có tư cách thừa kế bất cứ cổ phần nào.”

Anh rút trong túi áo ra một tờ giấy khác, đặt lên bàn trước mặt các thành viên hội đồng. “Đây là nghị quyết đã soạn sẵn. Chỉ cần đa số biểu quyết thông qua, hôm nay cô Tử Kỳ này rời khỏi biệt thự, không được bén mảng tới bệnh viện thăm bố, không được xuất hiện trước truyền thông với danh nghĩa con gái họ Tưởng.”

Tôi nhìn tờ nghị quyết, trong lòng lạnh toát. Chuẩn bị kỹ đến vậy, rõ ràng không phải chuyện bộc phát trong một buổi sáng. Người này đã tính toán từ trước, chỉ chờ tôi đặt chân về nước là ra tay ngay, không cho tôi bất cứ cơ hội nào gặp bố, càng không cho tôi cơ hội chứng minh.

Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng người trong phòng. Có người né tránh, có người tò mò chờ xem kịch hay, có người gật gù tán thành theo Bách Xuyên. Không ai đứng về phía tôi, một cô gái vừa đặt chân xuống đất nước này chưa đầy một giờ đồng hồ.

“Anh Bách Xuyên soạn nghị quyết nhanh thật đấy.” Tôi đột nhiên cười, giọng nhàn nhạt như đang trò chuyện phiếm. “Nhanh đến mức tôi phải hỏi, anh soạn từ lúc nào? Từ lúc biết tin bố đột quỵ, hay từ trước đó rất lâu rồi?”

Bách Xuyên nheo mắt. “Cô đừng đánh trống lảng.”

“Tôi không đánh trống lảng, tôi hỏi thẳng.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Một bản nghị quyết tước quyền thừa kế, có chữ ký nháp sẵn, có logo công ty luật in sẵn, không thể nào soạn trong vài giờ đồng hồ kể từ khi tôi xuống máy bay. Anh chuẩn bị sẵn, chỉ chờ cái cớ để tung ra. Vậy câu hỏi thật sự hôm nay không phải là tôi có phải con ruột của bố hay không, mà là ai đang sợ tôi trở về đúng lúc bố tỉnh dậy.”

Cả phòng lại một lần nữa im bặt. Bách Xuyên nghiến răng, không đáp lại được ngay.

“Được.” Tôi đột nhiên lên tiếng, giọng vang rõ khắp phòng. “Các người muốn biểu quyết thì cứ biểu quyết. Nhưng trước khi biểu quyết, tôi có một câu hỏi cho luật sư Hằng Thịnh.”

Người luật sư khẽ nhíu mày. “Cô cứ hỏi.”

“Mẫu máu lấy lúc nhập cảnh, theo quy định phải được lưu giữ tối thiểu bốn mươi tám giờ mới đủ điều kiện gửi đi xét nghiệm ADN chuyên sâu, đúng không? Đó là quy trình chuẩn của mọi phòng xét nghiệm pháp y được cấp phép.”

Người luật sư khựng lại. “Cái này… tôi không rõ chi tiết kỹ thuật.”

“Tôi thì rõ.” Tôi nhếch môi. “Vì tôi làm việc trong ngành dược suốt năm năm qua ở nước ngoài, chuyên về kiểm định sinh học. Kết quả xét nghiệm trên tay các người, từ lúc lấy máu lúc tôi nhập cảnh sáng nay đến lúc có kết quả gửi tới đây, chưa đầy ba tiếng đồng hồ. Không phòng lab hợp pháp nào trên thế giới có thể làm ra kết quả ADN đầy đủ chỉ trong ba tiếng.”

Cả phòng họp chấn động. Bách Xuyên biến sắc, hai bàn tay siết chặt.

Nhược Y lập tức lên tiếng chữa cháy. “Có thể bệnh viện dùng công nghệ mới, xét nghiệm nhanh…”

“Vậy càng hay.” Tôi cắt ngang, lạnh lùng nhìn thẳng vào Nhược Y. “Vậy mời bệnh viện Hòa An cử người tới đây, đối chất trực tiếp trước toàn thể hội đồng, giải thích rõ quy trình xét nghiệm thần tốc chưa từng có tiền lệ này. Nếu giải thích được, tôi lập tức rời khỏi Tưởng gia, không một lời oán trách.”

Phòng họp im phăng phắc. Ánh mắt mọi người dồn về phía Bách Xuyên và Nhược Y.

Đúng lúc ấy, cửa phòng họp lại một lần nữa bật mở. Một người phụ nữ lớn tuổi, mặc sườn xám sẫm màu, bước vào với dáng vẻ uy nghiêm. Đó là bà nội, người có tiếng nói cao nhất trong hội đồng gia tộc khi chủ tịch chưa thể ra quyết định.

“Tôi đã cho người kiểm tra camera an ninh bệnh viện Hòa An từ sáng đến giờ.” Bà nội đặt một chiếc máy tính bảng lên bàn, giọng không chút cảm xúc. “Không có bất kỳ nhân viên nào của bệnh viện đến biệt thự này lấy mẫu máu của Tử Kỳ sáng nay. Tờ kết quả trong tay hai đứa, lấy từ đâu ra, tự mình nói rõ đi.”

Bách Xuyên mặt trắng bệch. Nhược Y vội cúi đầu thật thấp, nhưng tôi vẫn kịp thấy khóe môi em gái mình khẽ giật lên, không phải sợ hãi, mà như đang tính toán bước tiếp theo.

Ngay khi cả phòng tưởng chừng ván cờ đã ngã ngũ, điện thoại của bà nội đột nhiên đổ chuông. Bà nghe máy, sắc mặt lập tức thay đổi, tay run run buông rơi cả chiếc máy tính bảng xuống bàn.

“Bệnh viện trung ương báo… bố vừa tỉnh lại.” Bà nội nhìn thẳng vào tôi, giọng lạc đi. “Nhưng ông ấy nói, muốn gặp ngay lập tức người duy nhất được ghi tên trong bản di chúc sửa đổi bí mật, ký từ ba năm trước.”

Cả phòng họp chết lặng.

Bách Xuyên và Nhược Y đồng loạt quay phắt đầu nhìn nhau, trong mắt cả hai lần đầu tiên hiện lên cùng một cảm xúc: hoảng loạn thật sự.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal