Chương 4
Sáng hôm sau, tôi theo địa chỉ Đỗ Thanh Phong cung cấp, tìm tới một căn hộ nhỏ ở ngoại thành, nơi từng là chỗ ở của ông Tạ Văn Bình, cựu kế toán trưởng của công ty con phụ trách mảng nghiên cứu dược.
Nhưng khi tôi gõ cửa, người mở ra lại là một cặp vợ chồng trẻ hoàn toàn xa lạ.
“Ông Tạ à? Chúng tôi thuê căn hộ này được ba tháng rồi, không biết ông ấy chuyển đi đâu.” Người chồng lắc đầu. “Chỉ nghe chủ nhà nói, ông ấy rời đi khá gấp, không để lại địa chỉ mới.”
Tôi cảm ơn rồi rời đi, gọi điện ngay cho Đỗ Thanh Phong. “Ông Tạ đã chuyển đi từ ba tháng trước, không để lại tung tích.”
“Ba tháng trước…” Đỗ Thanh Phong trầm ngâm qua điện thoại. “Đúng khoảng thời gian ông chủ tịch bắt đầu nghi ngờ có bất thường tài chính ở trung tâm nghiên cứu. Có lẽ ông Tạ đã phát hiện ra điều gì đó, và bị buộc phải biến mất.”
“Bị buộc phải biến mất, hay tự nguyện bỏ trốn vì sợ hãi?” Tôi hỏi.
“Cả hai khả năng đều có thể.” Ông đáp. “Để tôi thử liên hệ vài mối quan hệ cũ, xem có ai biết tin tức gì về ông ấy không.”
Trong lúc chờ đợi, tôi quyết định tự mình tới trụ sở tập đoàn, tìm cách tiếp cận phòng tài chính của Trung tâm nghiên cứu dược, nơi tôi vừa được di chúc trao quyền kiểm soát.
Nhưng khi bước vào sảnh trụ sở, tôi đã thấy một nhân viên an ninh đứng chắn ngay lối vào thang máy dành riêng cho khu vực nghiên cứu.
“Xin lỗi cô, khu vực này cần thẻ ra vào riêng.” Người bảo vệ nói.
“Tôi là người được chỉ định tiếp quản trung tâm theo di chúc đã công bố. Ai đã ra lệnh hạn chế tôi vào đây?” Tôi hỏi thẳng.
“Tôi chỉ làm theo chỉ thị từ phòng nhân sự, thưa cô. Việc bàn giao thẻ ra vào cần thời gian xử lý thủ tục.”
Tôi hiểu ngay, đây chỉ là một cách trì hoãn khác của Bách Xuyên, dùng thủ tục hành chính để ngăn tôi tiếp cận bằng chứng càng lâu càng tốt. Nhưng tôi không định bỏ cuộc dễ dàng.
Tôi lên thẳng văn phòng luật sư nội bộ của tập đoàn, yêu cầu can thiệp dựa trên hiệu lực pháp lý của di chúc đã công chứng. Sau gần hai tiếng đồng hồ tranh luận căng thẳng, cuối cùng tôi cũng được cấp một thẻ ra vào tạm thời.
Bước vào văn phòng tài chính của trung tâm nghiên cứu, tôi lập tức yêu cầu nhân viên phụ trách cung cấp toàn bộ hồ sơ giao dịch với công ty Kim Hải Đầu Tư trong ba năm gần nhất.
Người nhân viên trẻ tỏ ra lúng túng. “Thưa cô, hồ sơ liên quan tới Kim Hải đều do đích thân anh Bách Xuyên phê duyệt và quản lý riêng, tôi không có quyền truy cập đầy đủ.”
“Vậy phần nào cô có quyền truy cập, hãy đưa tôi xem trước.” Tôi nói.
Người nhân viên miễn cưỡng in ra một tập hồ sơ mỏng. Tôi lướt qua nhanh, nhận ra đây chỉ là những con số bề mặt, không có chi tiết cụ thể về nội dung dịch vụ mà Kim Hải cung cấp, chỉ ghi chung chung “tư vấn kỹ thuật nghiên cứu”.
Đúng lúc tôi đang xem xét, điện thoại reo lên, là Đỗ Thanh Phong.
“Tôi có tin về ông Tạ Văn Bình.” Giọng ông nghe gấp gáp khác thường. “Một người bạn cũ trong ngành kiểm toán nói, ông Tạ hiện đang trốn ở một thị trấn nhỏ cách đây hơn hai trăm cây số, sống dưới một cái tên khác, vì sợ bị trả thù.”
“Trả thù vì chuyện gì?”
“Người bạn đó nói, trước khi rời đi, ông Tạ có tâm sự với một đồng nghiệp thân thiết, rằng ông phát hiện các khoản chi cho Kim Hải Đầu Tư thực chất không có bất kỳ dịch vụ tư vấn nào diễn ra thật sự. Đó chỉ là một đường ống rút tiền trá hình, và người ký duyệt cuối cùng cho toàn bộ các khoản chi này, chính là Bách Xuyên.”
Tim tôi đập mạnh. “Ông ấy có bằng chứng cụ thể không?”
“Người bạn nói, ông Tạ từng sao lưu lại một bộ hồ sơ đầy đủ trước khi nghỉ việc, phòng trường hợp cần dùng để bảo vệ bản thân. Nhưng ông ấy giờ quá sợ hãi, không dám tiếp xúc với bất cứ ai liên quan tới gia tộc Tưởng thị nữa.”
“Tôi cần gặp trực tiếp ông ấy.” Tôi nói. “Chỉ có nhân chứng sống, cùng bằng chứng cụ thể, mới đủ sức thuyết phục hội đồng gia tộc và pháp luật.”
“Để tôi sắp xếp. Nhưng cô Tử Kỳ, chuyến đi này sẽ không dễ dàng, và chắc chắn sẽ không qua mắt được những kẻ đang theo dõi cô.”
Tôi cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, xuống sân trụ sở tập đoàn phía dưới. Một chiếc xe sedan đen quen thuộc đang đậu ngay trước cổng, kính tối màu, giống hệt chiếc xe tôi nhìn thấy đêm qua trước quán cà phê.
Tôi im lặng quan sát một lúc, rồi quay lưng rời khỏi cửa sổ, trong lòng đã có quyết định. Nếu họ muốn theo dõi, tôi sẽ cho họ thấy, tôi không hề có ý định dừng bước.
Ba ngày sau, một cuộc họp hội đồng gia tộc khẩn cấp được triệu tập, do chính Bách Xuyên đứng ra yêu cầu. Tôi nhận được thông báo chỉ trước giờ họp một tiếng đồng hồ, một cách cố tình để tôi không kịp chuẩn bị.
Bước vào phòng họp, tôi nhận ra không khí còn căng thẳng hơn cả buổi họp đầu tiên. Gần như toàn bộ thành viên hội đồng đều có mặt, kể cả những người trước đó vắng mặt vì lý do sức khỏe hay công tác xa.
Bách Xuyên đứng ở đầu bàn, dáng vẻ tự tin khác thường. “Cảm ơn mọi người đã tới đúng giờ. Hôm nay tôi triệu tập cuộc họp này, vì có bằng chứng mới liên quan tới tính hợp pháp của bản di chúc vừa được công bố.”
Anh ra hiệu cho trợ lý, một tập tài liệu được phát tới từng thành viên trong phòng.
“Theo điều tra riêng của tôi, thông qua một công ty giám định chữ ký độc lập, chữ ký của bố trong bản di chúc ba năm trước có dấu hiệu bất thường, không hoàn toàn khớp với chữ ký thông thường của ông trong cùng thời điểm.” Bách Xuyên nói, giọng đanh thép. “Tôi nghi ngờ, bản di chúc này có thể đã bị làm giả, hoặc bố bị ép ký trong tình trạng không hoàn toàn tỉnh táo.”
Cả phòng họp xôn xao. Tôi mở tập tài liệu, đọc lướt qua báo cáo giám định. Ngay lập tức, tôi nhận ra vấn đề.
“Anh Bách Xuyên, công ty giám định này có tên gì?” Tôi hỏi, giọng bình tĩnh.
“Công ty giám định chữ ký Toàn Tín, một đơn vị uy tín trong ngành.” Anh đáp.
“Uy tín tới đâu thì tôi không rõ.” Tôi lật tới trang cuối tài liệu, chỉ vào một dòng chữ nhỏ. “Nhưng theo giấy phép hoạt động ghi ở đây, công ty Toàn Tín mới được thành lập chưa đầy tám tháng, không đủ điều kiện pháp lý để thực hiện giám định có giá trị pháp lý trước tòa theo quy định hiện hành, vốn yêu cầu tối thiểu ba năm hoạt động liên tục và chứng chỉ hành nghề cấp quốc gia.”
Bách Xuyên khựng lại. “Cô… cô đang cố tình bới lông tìm vết.”
“Tôi chỉ đang đọc đúng những gì viết trên giấy tờ do chính anh cung cấp.” Tôi đáp, không hề nao núng. “Ngoài ra, luật sư Đỗ Thanh Phong đã có sẵn video công chứng toàn bộ quá trình ký kết di chúc, cho thấy rõ ràng bố hoàn toàn tỉnh táo, minh mẫn khi đặt bút ký. Nếu hội đồng cần, tôi có thể yêu cầu trình chiếu ngay bây giờ.”
Một vài thành viên hội đồng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Bách Xuyên có phần dao động.
Bách Xuyên siết chặt tay, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. “Được. Vậy tôi có một đề xuất khác. Trong khi chờ đợi làm rõ mọi nghi vấn, tôi đề nghị hội đồng tạm thời đình chỉ quyền điều hành của cô Tử Kỳ tại Trung tâm nghiên cứu dược, giao lại cho ban điều hành hiện tại quản lý, để tránh gây xáo trộn hoạt động kinh doanh.”
Đây mới chính là mục đích thật sự của cuộc họp hôm nay. Không phải để tìm ra sự thật, mà để tìm cách chặn đứng quyền tiếp cận của tôi vào những hồ sơ tài chính nhạy cảm.
Tôi đứng dậy, nhìn khắp lượt các thành viên hội đồng. “Trước khi hội đồng biểu quyết, tôi cũng có một điều cần chia sẻ.”
Tôi mở máy tính bảng mang theo, trình chiếu lên màn hình lớn trong phòng họp một phần dữ liệu tôi đã thu thập được từ chiếc USB của bố, kết hợp với hồ sơ tôi tự mình lấy được từ phòng tài chính vài ngày trước.
“Đây là bảng thống kê các khoản chi trả cho một công ty tên Kim Hải Đầu Tư, trong ba năm gần nhất, từ ngân sách của Trung tâm nghiên cứu dược. Tổng số tiền lên tới con số không hề nhỏ, dưới danh nghĩa phí tư vấn kỹ thuật. Nhưng không có bất kỳ báo cáo kỹ thuật, hợp đồng chi tiết, hay sản phẩm tư vấn cụ thể nào được lưu trữ tương ứng.”
Cả phòng họp im phăng phắc.
“Toàn bộ các khoản chi này, đều được ký duyệt cuối cùng bởi cùng một người.” Tôi nói, mắt nhìn thẳng vào Bách Xuyên.
“Cô đang vu khống tôi.” Bách Xuyên đứng bật dậy, giọng gằn lên. “Đây chỉ là những con số rời rạc, cô lấy ở đâu ra, có hợp pháp không?”
“Hoàn toàn hợp pháp, vì tôi là người được di chúc trao quyền kiểm soát trung tâm này, có quyền truy cập hồ sơ tài chính liên quan.” Tôi đáp. “Còn về việc con số có rời rạc hay không, tôi đề xuất hội đồng phê duyệt một cuộc kiểm toán độc lập toàn diện đối với mọi giao dịch giữa trung tâm nghiên cứu và Kim Hải Đầu Tư trong ba năm qua. Nếu mọi thứ minh bạch như anh Bách Xuyên khẳng định, cuộc kiểm toán sẽ chứng minh điều đó, và tôi sẽ là người xin lỗi công khai.”
Bà nội, ngồi im lặng từ đầu buổi họp, lúc này mới lên tiếng. “Tôi đồng ý với đề xuất kiểm toán độc lập. Nếu không có gì khuất tất, chẳng có lý do gì để từ chối làm rõ.”
Bách Xuyên nhìn quanh phòng họp, nhận ra ánh mắt ủng hộ dành cho đề xuất của tôi đang dần chiếm đa số. Anh nghiến răng, cuối cùng đành gật đầu miễn cưỡng. “Được. Kiểm toán thì kiểm toán. Nhưng tôi cũng yêu cầu, quyền điều hành trung tâm nghiên cứu tạm thời phải có sự giám sát chung, không thể để một mình cô Tử Kỳ toàn quyền quyết định.”
Hội đồng biểu quyết, cuối cùng thông qua phương án kiểm toán độc lập, đồng thời giữ nguyên quyền điều hành tạm thời của tôi tại trung tâm, nhưng có thêm một đại diện giám sát do hội đồng chỉ định.
Cuộc họp kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng, cảm giác như vừa trải qua một trận chiến thật sự. Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Bách Xuyên sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại, và chắc chắn sẽ tìm cách xóa dấu vết trước khi đoàn kiểm toán độc lập kịp vào cuộc.
Tối hôm đó, khi tôi trở về phòng khách sạn đang tạm trú, cửa phòng đã bị cạy mở từ trước. Bên trong, mọi ngăn kéo, vali, tài liệu đều bị lục tung, giấy tờ vương vãi khắp sàn nhà.
Tôi đứng sững trước cửa phòng, tim đập thình thịch. Căn phòng khách sạn tôi thuê chỉ hai ngày trước, dưới một cái tên hoàn toàn khác với tên thật, để tránh bị theo dõi, giờ đây đã bị lục soát kỹ càng.
Tôi lập tức gọi lễ tân khách sạn, yêu cầu kiểm tra camera an ninh. Nhưng câu trả lời nhận được khiến tôi càng thêm cảnh giác.
“Xin lỗi cô, camera hành lang tầng này báo lỗi kỹ thuật đúng khoảng thời gian từ bảy giờ tới tám giờ tối nay, chúng tôi cũng không rõ nguyên nhân.” Nhân viên lễ tân giải thích, vẻ mặt bối rối không kém tôi.
Kẻ ra tay không chỉ biết chính xác phòng tôi ở, dù tôi đã cố tình thuê dưới tên giả, mà còn có khả năng can thiệp vào hệ thống camera an ninh của khách sạn. Đây không phải hành động của một kẻ đơn độc, mà là một tổ chức có nguồn lực và quan hệ sâu rộng.
Tôi gọi điện ngay cho Đỗ Thanh Phong, thuật lại toàn bộ sự việc.
“Cô có bị mất thứ gì quan trọng không?” Ông hỏi, giọng lo lắng rõ rệt.
Tôi kiểm tra lại toàn bộ đồ đạc. Máy tính xách tay tôi luôn mang theo bên người, chiếc USB gốc tôi cũng cất trong túi áo suốt cả ngày, không hề rời khỏi người. Nhưng khi kiểm tra kỹ tập hồ sơ giấy tôi in ra từ phòng tài chính vài ngày trước, tôi nhận ra một vài trang quan trọng nhất, ghi rõ số tài khoản nhận tiền của Kim Hải Đầu Tư, đã biến mất.
“Một số trang tài liệu bị lấy đi. Đúng những trang quan trọng nhất.” Tôi đáp, giọng run lên vì tức giận.
“Kẻ đột nhập biết chính xác thứ gì cần lấy, và thứ gì có thể bỏ qua. Điều đó chứng tỏ chúng đã theo dõi cô rất sát, thậm chí có thể biết cô đã đọc và ghi nhớ những trang nào.” Đỗ Thanh Phong phân tích.
“Tôi có nên báo công an không?” Tôi hỏi.
“Nên, nhưng đừng kỳ vọng quá nhiều vào kết quả điều tra chính thức, ít nhất là trong ngắn hạn. Với quyền lực và quan hệ của gia tộc Tưởng thị, rất có thể vụ việc sẽ bị ỉm đi hoặc kéo dài vô thời hạn.” Ông nói. “Điều quan trọng hơn lúc này, là cô cần rời khỏi khách sạn ngay trong đêm nay, tìm một nơi ở mới, an toàn hơn.”
Tôi thu dọn đồ đạc còn lại, chuyển tới một căn hộ dịch vụ nhỏ mà Đỗ Thanh Phong giới thiệu, đứng tên dưới công ty luật của ông, hoàn toàn tách biệt khỏi bất cứ hồ sơ nào liên quan tới tôi.
Sáng hôm sau, tôi báo công an về vụ đột nhập, đúng như dự đoán, cảnh sát ghi nhận vụ việc nhưng không hứa hẹn tiến triển nhanh chóng, viện lý do thiếu bằng chứng camera.
Trưa hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ số điện thoại người vú nuôi năm xưa đưa cho tôi. Nhưng khi tôi bắt máy, giọng nói vang lên không phải của bà.
“Cô Tử Kỳ phải không?” Một giọng nam lạ, trầm và bình tĩnh đến rợn người.
“Ông là ai? Bà cụ đâu?” Tôi hỏi, tim đập nhanh.
“Bà cụ hiện đang rất an toàn, tạm thời được chúng tôi mời đi nghỉ dưỡng vài ngày, để tránh những rắc rối không đáng có.” Giọng người đàn ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa uy hiếp rõ ràng. “Tôi gọi để nhắc cô một điều, cô Tử Kỳ. Cuốn nhật ký mà bà cụ nhắc tới, không tồn tại nữa. Và tôi khuyên cô, nên dừng lại đúng lúc, trước khi có ai đó thật sự gặp nguy hiểm.”
“Các người bắt cóc bà ấy?” Tôi gằn giọng, cố nén cơn giận đang sôi lên.
“Đừng dùng từ nặng nề như vậy. Chỉ là một cuộc mời đi nghỉ dưỡng thân thiện thôi.” Người đàn ông cười nhạt, rồi cúp máy ngay lập tức.
Tôi đứng chết lặng, tay run lên vì tức giận và bất lực. Người phụ nữ duy nhất dám đứng ra làm nhân chứng cho mẹ tôi, giờ đây đã bị bắt đi, có thể đang gặp nguy hiểm, chỉ vì đã dám tiếp xúc với tôi.
Tôi gọi ngay cho Đỗ Thanh Phong, thuật lại toàn bộ cuộc gọi vừa nhận được. Ông im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.
“Cô Tử Kỳ, tôi nghĩ đã tới lúc chúng ta không thể chỉ dựa vào bằng chứng thu thập lẻ tẻ nữa. Chúng ta cần một cuộc kiểm toán chính thức, có quyền lực pháp lý đủ mạnh để buộc mọi bên phải hợp tác, cùng với sự bảo vệ của cơ quan chức năng cho những nhân chứng liên quan.”
“Cuộc kiểm toán độc lập đã được hội đồng thông qua rồi. Nhưng còn cần thời gian để triển khai.”
“Tôi có một ý khác.” Đỗ Thanh Phong nói, giọng trầm xuống. “Ông Tạ Văn Bình, cựu kế toán trưởng đang lẩn trốn, tôi vừa liên lạc được qua một kênh trung gian. Ông ấy đồng ý gặp cô, nhưng chỉ với điều kiện có sự bảo vệ của luật sư và cam kết giữ kín danh tính cho tới khi thật sự cần thiết ra làm chứng chính thức.”
“Khi nào chúng ta có thể gặp ông ấy?” Tôi hỏi, giọng đầy hy vọng xen lẫn lo lắng.
“Ngay tối mai. Nhưng cô Tử Kỳ, tôi phải nói trước, chuyến đi này sẽ rất nguy hiểm, đặc biệt sau vụ đột nhập và vụ bắt cóc bà cụ vừa xảy ra. Rất có thể, họ đang chờ cô lộ diện để ra tay lần nữa.”
Tôi nắm chặt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ căn hộ dịch vụ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa. “Tôi hiểu rủi ro. Nhưng nếu không đi, chúng ta sẽ không bao giờ có đủ bằng chứng để đưa những kẻ đứng sau ra ánh sáng. Tôi sẽ đi.”
