Chương 9
Đúng một tháng sau khi Minh Minh được đăng ký vào danh sách chờ ghép tạng quốc gia, tôi nhận được cuộc gọi từ Vệ Thời Nam vào lúc nửa đêm, giọng anh ta gấp gáp nhưng đầy hy vọng.
“Lam Vi, trung tâm điều phối ghép tạng vừa thông báo, có một trường hợp người hiến chết não phù hợp với chỉ số của Minh Minh, độ tương thích rất cao. Gia đình người hiến đã đồng ý, ca ghép có thể tiến hành ngay trong đêm nay nếu mọi thứ suôn sẻ.”
Tôi ngồi bật dậy khỏi giường, tim đập nhanh vì xúc động.
“Tôi đến bệnh viện ngay.”
Khi tôi đến nơi, Đình đã có mặt, đứng ngoài phòng chờ phẫu thuật, tay run run, mắt đỏ hoe vì cả lo lắng lẫn hy vọng.
“Lam Vi, em nghe tin rồi phải không? Có người hiến phù hợp rồi.”
“Tôi nghe rồi.” Tôi gật đầu, đứng cạnh anh ta, cả hai cùng nhìn về phía cánh cửa phòng mổ đóng kín.
“Anh… anh không biết phải cảm ơn em thế nào.” Đình nói, giọng nghẹn lại. “Nếu không có em kiên quyết đăng ký con vào danh sách chờ ngay từ đầu, có lẽ đến giờ vẫn chưa có cơ hội này.”
“Tôi không làm gì nhiều.” Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng. “Đây là nhờ hệ thống điều phối tạng quốc gia, nhờ lòng tốt của một gia đình xa lạ đã đồng ý hiến tạng của người thân trong lúc đau khổ nhất. Chúng ta chỉ cần biết ơn và trân trọng cơ hội này.”
Ca phẫu thuật kéo dài gần tám tiếng đồng hồ. Tôi và Đình ngồi ngoài phòng chờ suốt đêm, không ai nói với ai nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu về tình hình bên trong khi có y tá ra thông báo tiến độ.
Gần sáng, cánh cửa phòng mổ mở ra, Vệ Thời Nam bước ra, khẩu trang đã kéo xuống, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt rạng rỡ.
“Ca phẫu thuật thành công. Gan ghép đã hoạt động tốt, các chỉ số ban đầu đều ổn định. Thằng bé sẽ cần theo dõi sát trong vài tuần tới, nhưng tiên lượng rất khả quan.”
Đình bật khóc ngay tại chỗ, quỳ sụp xuống cảm ơn không ngừng.
Tôi cũng không kìm được nước mắt, không phải vì tôi còn tình cảm gì với Đình, mà vì Minh Minh, đứa trẻ tám tuổi vô tội đã phải chịu đựng quá nhiều trong suốt mấy tháng qua, cuối cùng cũng có được cơ hội sống khỏe mạnh.
Vệ Thời Nam nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng. “Cô làm tốt lắm, Lam Vi. Nếu không có cô kiên quyết đăng ký con bé vào danh sách chờ ngay từ đầu, thay vì chờ đợi một người hiến sống duy nhất, có lẽ tình hình đã khác đi rất nhiều.”
“Cảm ơn anh đã luôn hỗ trợ tôi suốt thời gian qua.” Tôi nói, giọng chân thành.
Vài ngày sau, khi Minh Minh đã tỉnh táo và bắt đầu hồi phục trong phòng hồi sức, tôi vào thăm, mang theo một hộp trái cây nhỏ.
“Dì Lam Vi.” Minh Minh gọi, giọng còn yếu nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy tôi.
“Con cảm thấy thế nào rồi?”
“Con đỡ mệt hơn nhiều rồi ạ.” Thằng bé cười, dù còn hơi nhợt nhạt. “Bố nói dì đã giúp con rất nhiều, dù dì và bố không còn ở chung nhà nữa. Con cảm ơn dì.”
Tôi xoa đầu thằng bé, lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp, vừa ấm áp vừa chua xót.
“Con không cần cảm ơn dì. Con chỉ cần cố gắng ăn uống đầy đủ, nghe lời bác sĩ, mau chóng khỏe lại thôi.”
“Dì vẫn sẽ đến thăm con chứ?” Minh Minh hỏi, giọng có chút lo lắng.
“Dì sẽ đến thăm con, không phải vì dì và bố con còn là vợ chồng, mà vì dì thật lòng quan tâm đến con, Minh Minh à.”
Thằng bé mỉm cười, gật đầu, có vẻ như hiểu được phần nào sự phức tạp của người lớn, dù chưa hiểu hết.
Tôi rời khỏi bệnh viện hôm đó với một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có, như một chương đau buồn cuối cùng cũng đã khép lại, để mở ra một chương mới, nơi tôi không còn phải hy sinh bản thân để chứng minh tình yêu thương với bất kỳ ai.
Đúng như lời hứa, Tưởng Nhược Hi đã triệu tập một phiên họp khẩn của Hội đồng quản trị Tập đoàn Dược phẩm Nhược Đường, với sự tham dự của các cổ đông lớn, ban kiểm soát nội bộ, và theo yêu cầu của cô, cả một đại diện pháp lý độc lập để đảm bảo tính khách quan.
Tôi không có mặt trực tiếp trong phiên họp đó, nhưng Tưởng Nhược Hi đã gọi điện thông báo lại toàn bộ diễn biến ngay sau khi kết thúc.
“Cha tôi ban đầu phủ nhận hoàn toàn mọi cáo buộc.” Cô ta kể, giọng vẫn còn chút căng thẳng dù mọi chuyện đã qua. “Nhưng khi tôi trình bày bằng chứng, email trao đổi, hợp đồng chuyển khoản cho bên viết bài vu khống, cùng lời khai của nhân viên bảo vệ đã nhận tiền để đánh cắp dược liệu, ông ấy không còn gì để chối cãi.”
“Kết quả phiên họp thế nào?” Tôi hỏi, dù đã đoán được phần nào.
“Hội đồng quản trị đã bỏ phiếu, tạm đình chỉ chức vụ chủ tịch của cha tôi, chuyển giao quyền điều hành tạm thời cho tôi trong khi chờ kết quả điều tra chính thức từ cơ quan chức năng. Đồng thời, công ty sẽ đưa ra tuyên bố công khai, xin lỗi Viện Nghiên cứu Dược học Cổ truyền và cá nhân cô về những hành vi sai trái đã gây ra.”
Tôi im lặng một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa có chút gì đó không trọn vẹn, vì dù sao đây cũng là bi kịch gia đình của một người mới bắt đầu có thiện cảm với mình.
“Cô ổn chứ, Nhược Hi?”
Đây là lần đầu tiên tôi gọi tên cô ta không kèm họ, một cách xưng hô thân thiết hơn.
“Tôi ổn.” Cô ta đáp, giọng có phần mệt mỏi nhưng kiên định. “Đây là điều đúng đắn cần làm, dù nó khó khăn. Tôi hy vọng, dưới sự điều hành của tôi, công ty sẽ thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn. Tôi thậm chí đang cân nhắc đề xuất hợp tác với Viện Nghiên cứu của cô, không phải để cạnh tranh, mà để cùng phát triển các phương án điều trị kết hợp giữa y học cổ truyền và hiện đại.”
“Đó sẽ là một hướng đi rất đáng để cân nhắc.” Tôi nói, thật lòng cảm thấy ấn tượng trước sự chuyển biến của cô ta.
Tin tức về vụ việc của Tập đoàn Nhược Đường nhanh chóng lan truyền trên các phương tiện truyền thông, không chỉ minh oan hoàn toàn cho tôi và Viện Nghiên cứu, mà còn khiến câu chuyện về Ôn Mộc Thang càng được biết đến rộng rãi hơn, như một minh chứng cho việc sự thật và giá trị khoa học chân chính, dù bị cản trở, cuối cùng vẫn sẽ được công nhận.
Về phần Hứa Thiệu Đình, sau khi những thông tin về việc anh ta chủ động tìm đến Tưởng Nhược Hi, cùng việc đứng sau bài viết vu khống tôi bị phanh phui một phần trong quá trình điều tra, ban giám đốc bệnh viện nơi anh ta làm việc đã tổ chức một cuộc họp kỷ luật nội bộ.
Tôi nghe tin từ bác sĩ Tống, người vẫn giữ liên lạc thân thiết với tôi.
“Đình bị đình chỉ công tác ba tháng, và bị chuyển sang một vị trí ít quan trọng hơn sau khi kết thúc kỷ luật.” Bác sĩ Tống kể lại. “Ban giám đốc cho rằng, hành vi lợi dụng vị trí công tác để phát tán thông tin sai lệch nhằm bôi nhọ đồng nghiệp là vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp.”
Tôi nghe tin, không có cảm giác hả hê như mình tưởng, chỉ có một sự bình thản, như đóng lại một trang sách đã đọc xong từ rất lâu.
“Cảm ơn anh đã báo cho em biết.”
“Em không cần cảm ơn.” Bác sĩ Tống nói. “Anh chỉ mừng vì cuối cùng công lý cũng đến đúng chỗ. Em xứng đáng có được điều đó, sau tất cả những gì em đã trải qua.”
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong căn hộ nhỏ mới thuê, không còn ở tạm phòng sau phòng khám của sư phụ nữa, nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như mọi đêm.
Nhưng lần này, tôi không còn cảm giác cô đơn hay bất an như những đêm đầu tiên sau khi sống lại.
Tôi cảm thấy, cuối cùng, mình đã thật sự bắt đầu một cuộc đời của riêng mình.
Phiên tòa ly hôn diễn ra vào một buổi sáng mùa thu, trời trong xanh hiếm hoi sau nhiều ngày mưa. Tôi mặc một bộ vest đơn giản, tóc búi gọn gàng, bước vào phòng xử án với tâm thế bình thản, khác hẳn với sự lo lắng của Đình ngồi ở phía đối diện.
Luật sư Lý Thục Trân đứng bên cạnh tôi, tự tin trình bày các luận điểm pháp lý.
“Thưa quý tòa, căn nhà tại địa chỉ được nêu trong đơn khởi kiện là tài sản thừa kế riêng của thân chủ tôi, có đầy đủ giấy tờ chứng minh nguồn gốc từ trước hôn nhân. Chúng tôi đề nghị tòa bác bỏ yêu cầu phân chia tài sản này của nguyên đơn.”
Phía luật sư đại diện cho Đình, sau khi xem xét lại hồ sơ, không còn phản đối mạnh mẽ như dự kiến ban đầu, vì bản thân Đình cũng đã chủ động rút lại yêu cầu này từ trước, đúng như lời hứa trong lần gặp cuối cùng ngoài cổng Viện Nghiên cứu.
Về phần quyền nuôi dưỡng Minh Minh, vì tôi không phải mẹ ruột, vấn đề này không thuộc phạm vi tranh chấp của phiên tòa, nhưng thẩm phán vẫn hỏi tôi một câu ngoài lề, có phần cảm thông.
“Cô Tô Lam Vi, cô có nguyện vọng gì liên quan đến việc thăm nom cháu bé sau khi ly hôn không?”
“Thưa quý tòa, tôi mong muốn được duy trì mối quan hệ thăm nom với cháu, vì tám năm qua tôi đã coi cháu như con ruột của mình. Nhưng tôi tôn trọng quyết định của bố cháu và ý kiến của cháu về việc này.”
Đình, khi được hỏi, gật đầu đồng ý ngay không chút do dự.
“Tôi hoàn toàn đồng ý để Lam Vi tiếp tục thăm nom Minh Minh. Con bé… con tôi cũng rất quý Lam Vi, tôi không muốn cắt đứt mối quan hệ đó chỉ vì chúng tôi ly hôn.”
Phiên tòa kết thúc sau chưa đầy một giờ đồng hồ, nhanh hơn nhiều so với dự kiến ban đầu, vì hầu hết các vấn đề tranh chấp đã được giải quyết trước đó thông qua thương lượng.
Khi bước ra khỏi phòng xử án, Đình đứng chờ tôi ở hành lang, dáng vẻ có phần ngập ngừng.
“Lam Vi, cảm ơn em vì đã đồng ý tiếp tục quan tâm đến Minh Minh.”
“Tôi làm vậy vì Minh Minh, không phải vì anh.” Tôi nói thẳng, không còn giữ ý tứ như trước.
“Anh biết.” Đình gật đầu, ánh mắt cúi xuống. “Anh cũng biết, mình không còn tư cách gì để mong em nghĩ tốt về anh nữa. Anh chỉ mong, sau này, khi có cơ hội, em có thể tha thứ cho anh, dù chỉ một phần nhỏ.”
Tôi nhìn anh ta một lúc, nghĩ về tám năm đã qua, về những ký ức tốt đẹp lẫn cay đắng, về cái chết ở kiếp trước mà giờ đây chỉ còn là một bài học đắt giá.
“Tôi không còn giận anh nữa, Thiệu Đình.” Tôi nói, giọng nhẹ nhàng hơn mình tưởng. “Nhưng tha thứ không có nghĩa là quay lại. Tôi hy vọng anh sẽ học được điều gì đó từ chuyện này, sẽ trở thành người bố tốt hơn cho Minh Minh, và sẽ không bao giờ coi bất kỳ ai là công cụ để giải quyết vấn đề của mình nữa.”
Đình gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bước đi.
Tôi bước ra khỏi tòa án, ánh nắng mùa thu chiếu xuống, ấm áp và trong trẻo.
Vệ Thời Nam đã đứng chờ sẵn bên ngoài, dựa vào chiếc xe của mình, khi thấy tôi bước ra, anh ta mỉm cười, bước tới.
“Xong rồi chứ?”
“Xong rồi.” Tôi gật đầu, cảm nhận một sự nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể.
“Vậy thì, tôi mời cô một bữa trưa, để ăn mừng chương mới của cuộc đời cô, được không?”
Tôi nhìn anh ta, mỉm cười, lần đầu tiên trong rất lâu, một nụ cười thật sự thoải mái, không còn vướng bận điều gì.
“Được.”