Chương 8
Hai ngày sau, bài viết vu khống trên diễn đàn y khoa nội bộ đã được gỡ xuống, kèm theo một bài đính chính ngắn gọn từ chính tài khoản đã đăng, thừa nhận thông tin đưa ra không chính xác, xin lỗi vì đã gây ảnh hưởng đến danh dự của tôi.
Không nhiều người chú ý đến bài đính chính bằng bài viết gốc, đó là quy luật thường thấy của tin đồn. Nhưng ít nhất, những đồng nghiệp thân thiết đã bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không còn dò xét như trước.
Bác sĩ Tống, người từng gọi báo tin đêm Minh Minh cấp cứu, tìm gặp tôi tại căng tin bệnh viện, mang theo một khay cơm.
“Lam Vi, dạo này em ổn không?”
“Ổn.” Tôi mỉm cười, đón lấy sự quan tâm chân thành hiếm hoi từ đồng nghiệp cũ. “Cảm ơn anh vẫn còn hỏi thăm em.”
“Anh biết chuyện giữa em và Đình đã đến mức này, anh cũng bất ngờ.” Bác sĩ Tống ngồi xuống đối diện, giọng chân thành. “Mười hai năm làm việc cùng, anh chưa từng nghĩ em là người ích kỷ như bài viết kia nói. Anh chỉ tiếc, phải mất một biến cố lớn thế này, em mới nhận ra giá trị thật sự của mình.”
“Muộn còn hơn không.” Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng.
“Anh nghe nói công trình nghiên cứu của em ở Viện đang có kết quả rất tốt?”
“Vẫn còn giai đoạn đầu, nhưng khả quan.” Tôi gật đầu, không giấu được niềm tự hào nhỏ nhoi. “Nếu mọi thứ suôn sẻ, có thể trong vòng một năm tới, chúng em sẽ có đủ dữ liệu để đề xuất đưa vào danh mục điều trị chính thức.”
“Vậy thì tốt quá.” Bác sĩ Tống mỉm cười. “Em xứng đáng có được thành công đó, sau tất cả những gì em đã trải qua.”
Buổi trưa hôm đó, tôi cũng nhận được cuộc gọi từ Đinh Vy, giọng đầy phấn khích.
“Chị Lam Vi, tin tốt lành! Ban giám đốc Viện vừa thông qua đề xuất mở rộng quy mô thử nghiệm lâm sàng lên năm mươi bệnh nhân, đồng thời đã liên hệ được với một quỹ tài trợ nghiên cứu độc lập, không liên quan đến bất kỳ tập đoàn dược phẩm nào, để đảm bảo tính khách quan của nghiên cứu.”
“Tuyệt vời.” Tôi mỉm cười, cảm nhận công sức của mình dần dần được đền đáp.
“Còn nữa, chị Lam Vi.” Đinh Vy nói tiếp, giọng có phần dè dặt hơn. “Tạp chí Y học Cổ truyền Quốc gia muốn mời chị viết một bài báo cáo khoa học về nghiên cứu này, dự kiến đăng trong số tới. Đây là cơ hội rất lớn để công trình của chị được giới chuyên môn cả nước biết đến.”
“Tôi sẽ chuẩn bị ngay.” Tôi đáp, tay đã bắt đầu lật lại tập ghi chú dữ liệu.
Buổi chiều, tôi ghé thăm sư phụ đang trong giai đoạn hồi phục tại nhà, mang theo tin vui.
Sư phụ nghe xong, gương mặt rạng rỡ hẳn lên, dù vẫn còn hơi xanh xao vì mới xuất viện.
“Con làm được rồi, Lam Vi.”
“Đây mới chỉ là bước đầu, sư phụ.”
“Bước đầu quan trọng nhất đã qua rồi.” Ông nói, giọng đầy tự hào. “Ta còn nhớ, hai mươi năm trước, khi ta bắt đầu sưu tầm tài liệu về Ôn Mộc Thang, không ai tin bài thuốc thất truyền đó còn có giá trị gì với y học hiện đại. Con đã chứng minh họ sai.”
Tôi ngồi bên sư phụ, kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong thời gian ông nằm viện, từ cuộc gặp với Tưởng Nhược Hi, đến cuộc điện thoại đe dọa từ Tưởng Bách Xuyên, đến cuộc gặp cuối cùng với Đình.
Sư phụ lắng nghe hết, gật gù, cuối cùng nói một câu khiến tôi phải suy nghĩ nhiều ngày sau đó.
“Con biết không, Lam Vi, kẻ thù lớn nhất của con bây giờ không phải Tưởng Bách Xuyên, cũng không phải Hứa Thiệu Đình. Kẻ thù lớn nhất chính là thời gian. Minh Minh vẫn đang chờ nguồn tạng phù hợp, mà thời gian thì không chờ ai cả. Con phải nhanh hơn nữa, không chỉ vì bản thân con, mà vì đứa trẻ đó cũng xứng đáng được sống.”
Tôi gật đầu, lòng nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm.
“Con hiểu, sư phụ.”
Đúng như dự đoán của cả tôi lẫn Vệ Thời Nam, phía Tập đoàn Nhược Đường không dừng lại sau lần đe dọa qua điện thoại. Một tuần sau khi tin tức về việc mở rộng thử nghiệm lâm sàng được công bố nội bộ, một bài báo xuất hiện trên một trang tin điện tử ít tên tuổi nhưng có lượng truy cập không nhỏ, với tiêu đề giật gân.
“Nghi vấn thử nghiệm thuốc cổ truyền không phép trên bệnh nhân, tiến sĩ trẻ bị tố vi phạm đạo đức y khoa.”
Bài báo trích dẫn một nguồn tin giấu tên, cáo buộc tôi đã tiến hành thử nghiệm lâm sàng mà chưa có sự phê duyệt đầy đủ từ Hội đồng Y đức, sử dụng bệnh nhân như vật thí nghiệm cho tham vọng cá nhân, thậm chí còn dẫn lời một “chuyên gia giấu tên” khẳng định một số vị thuốc trong công thức có thể gây hại cho gan về lâu dài.
Tôi đọc bài báo trong phòng làm việc, tay siết chặt thành ghế.
Không phải vì sợ hãi. Mà vì tức giận trước sự trắng trợn của những kẻ đứng sau.
Vệ Thời Nam gọi đến ngay khi bài báo lan truyền, giọng cũng đầy phẫn nộ không kém.
“Đây là vu khống trắng trợn. Toàn bộ quy trình thử nghiệm đều đã được Hội đồng Y đức phê duyệt đầy đủ, có văn bản lưu trữ rõ ràng. Tôi sẽ liên hệ ngay với ban truyền thông bệnh viện để yêu cầu đính chính.”
“Cảm ơn anh, nhưng tôi nghĩ chúng ta cần làm nhiều hơn thế.” Tôi nói, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh. “Đây là thời điểm tốt để chúng ta công khai toàn bộ hồ sơ pháp lý và dữ liệu khoa học của nghiên cứu, không chỉ để phản bác bài báo này, mà để chủ động định hướng dư luận theo hướng minh bạch.”
“Cô định làm một buổi họp báo?”
“Đúng vậy. Với sự tham gia của Viện trưởng Chu, của anh với tư cách chuyên gia độc lập, và nếu có thể, mời cả đại diện Hội đồng Y đức để xác nhận công khai về quy trình phê duyệt.”
Viện trưởng Chu Bội Văn, khi nghe đề xuất, đồng ý ngay lập tức, vì ông cũng không thể để danh tiếng của Viện bị bôi nhọ vô căn cứ.
Buổi họp báo được tổ chức ba ngày sau đó, tại hội trường lớn của Viện Nghiên cứu, với sự tham dự của nhiều phóng viên các báo đài lớn, cùng đại diện Hội đồng Y đức.
Tôi đứng trên bục phát biểu, trình bày rõ ràng từng bước của quy trình nghiên cứu, từ khâu phê duyệt đạo đức, đến thiết kế thử nghiệm, đến dữ liệu thu thập được từ những bệnh nhân đầu tiên, kèm theo hình ảnh xét nghiệm, biểu đồ chỉ số sinh hóa minh bạch.
“Tôi khẳng định, toàn bộ quá trình thử nghiệm đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định pháp luật và đạo đức y khoa. Mọi bệnh nhân tham gia đều được giải thích đầy đủ, ký cam kết tự nguyện, và được theo dõi sát sao bởi đội ngũ chuyên môn.”
Đại diện Hội đồng Y đức, một vị giáo sư đáng kính trong ngành, lên tiếng xác nhận.
“Tôi có thể khẳng định, đề tài nghiên cứu của tiến sĩ Tô Lam Vi đã trải qua đầy đủ quy trình phê duyệt của Hội đồng, không có bất kỳ sai phạm nào như bài báo cáo buộc.”
Vệ Thời Nam cũng lên tiếng, với tư cách trưởng khoa Gan Mật trực tiếp theo dõi các ca thử nghiệm.
“Tôi đã đích thân giám sát từng ca bệnh, không ghi nhận bất kỳ tác dụng phụ nghiêm trọng nào. Ngược lại, các chỉ số cải thiện rõ rệt và ổn định. Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm chuyên môn cho những gì tôi vừa phát biểu.”
Một phóng viên giơ tay hỏi. “Tiến sĩ Lam Vi, cô có nghi ngờ ai đứng sau bài báo vu khống này không?”
Tôi im lặng một giây, cân nhắc kỹ trước khi trả lời.
“Tôi chưa có bằng chứng đầy đủ để công khai cáo buộc bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào tại thời điểm này. Nhưng tôi tin rằng, khi một nghiên cứu khoa học chân chính bắt đầu đe dọa đến lợi ích của một số bên có liên quan đến thị trường dược phẩm hiện tại, những hành động phá hoại như thế này không phải là điều bất ngờ.”
Câu trả lời đó, dù không nêu đích danh, đã đủ khiến cả hội trường xôn xao, và cũng đủ để gửi một thông điệp rõ ràng đến những kẻ đang theo dõi phía sau.
Buổi họp báo đạt hiệu quả vượt ngoài mong đợi. Ngay trong ngày hôm đó, nhiều báo đài lớn đưa tin đính chính, một số còn khai thác sâu hơn về giá trị khoa học của Ôn Mộc Thang, biến câu chuyện từ một vụ bê bối giả mạo thành một câu chuyện truyền cảm hứng về sự kiên trì trong nghiên cứu y học cổ truyền.
Trang tin điện tử đã đăng bài vu khống ban đầu buộc phải gỡ bài, đăng cải chính công khai, do áp lực từ phía luật sư của Viện Nghiên cứu, cùng với những bằng chứng không thể chối cãi được trình bày tại buổi họp báo.
Nhưng tôi biết, đây chưa phải là hồi kết. Người thật sự đứng sau vẫn còn ẩn mình.
Ba ngày sau buổi họp báo, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Tưởng Nhược Hi.
“Cô Lam Vi, tôi cần gặp cô. Lần này là chuyện quan trọng.”
Giọng cô ta khác hẳn lần trước, không còn vẻ điềm tĩnh kiêu kỳ, mà có phần gấp gáp, lo lắng.
Chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê yên tĩnh, không phải nhà hàng sang trọng như lần trước. Tưởng Nhược Hi đến sớm, tay cầm một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn ngay khi tôi vừa ngồi xuống.
“Đây là gì?”
“Bằng chứng.” Cô ta nói, giọng có phần run rẩy. “Sau lần nói chuyện với cô, tôi đã âm thầm điều tra riêng. Tôi phát hiện cha tôi không chỉ đứng sau vụ đánh cắp dược liệu, mà còn trực tiếp chỉ đạo thuê người viết bài báo vu khống cô vừa rồi. Tôi tìm thấy email trao đổi giữa thư ký riêng của ông và trang tin điện tử đó, cùng với hợp đồng chuyển khoản.”
Tôi nhìn chiếc USB, không giấu được sự ngạc nhiên.
“Tại sao cô lại giao nộp bằng chứng chống lại chính cha mình?”
Tưởng Nhược Hi im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xuống tách cà phê, giọng nghẹn ngào.
“Vì tôi nhận ra, tôi đã sai từ đầu. Tôi cứ nghĩ, nếu mình giúp Thiệu Đình, nếu mình có được vị trí trong cuộc đời anh ấy, tôi sẽ hạnh phúc. Nhưng nhìn cách cha tôi sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả phá hoại một nghiên cứu có thể cứu sống hàng ngàn người, chỉ để bảo vệ lợi nhuận công ty, tôi nhận ra, tôi đã lớn lên trong một gia đình coi lợi ích luôn đứng trên đạo đức. Tôi không muốn tiếp tục là một phần của chuyện đó nữa.”
“Còn Thiệu Đình?” Tôi hỏi, không phải vì còn quan tâm, mà vì tò mò về kết cục của mối quan hệ đó.
“Tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh ấy sau khi cô rời khỏi nhà hàng lần trước.” Tưởng Nhược Hi mỉm cười buồn bã. “Tôi nhận ra, anh ấy chưa bao giờ thật lòng yêu tôi. Anh ấy chỉ cần một người có thể giải quyết vấn đề tài chính cho anh ấy. Cũng giống như cách anh ấy từng cần cô để giải quyết vấn đề sức khỏe cho con trai mình. Chúng tôi, cả cô và tôi, đều chỉ là công cụ trong mắt anh ấy.”
Câu nói đó khiến tôi im lặng một lúc, cảm giác vừa chua xót vừa nhẹ nhõm, như cuối cùng cũng có người ngoài cuộc xác nhận điều mình đã biết từ lâu.
“Cảm ơn cô đã đưa bằng chứng này cho tôi.” Tôi cầm lấy chiếc USB. “Cô có biết, việc này có thể gây ra hậu quả pháp lý nghiêm trọng cho cha cô không?”
“Tôi biết.” Tưởng Nhược Hi gật đầu, ánh mắt kiên định hơn tôi tưởng. “Nhưng tôi nghĩ, đã đến lúc tôi phải chọn đứng về phía đúng đắn, dù người phải trả giá là cha ruột của mình. Công ty của gia đình tôi cần phải thay đổi cách kinh doanh, không thể tiếp tục xây dựng lợi nhuận trên sự đau khổ của người bệnh.”
Tôi nhìn cô ta, lần đầu tiên cảm thấy một sự tôn trọng thật sự, dù ban đầu chúng tôi đứng ở hai phía đối lập.
“Cô định làm gì tiếp theo?”
“Tôi sẽ đề nghị Hội đồng quản trị công ty tổ chức một cuộc họp khẩn, yêu cầu cha tôi giải trình về những hành vi này. Nếu cần thiết, tôi sẽ ủng hộ việc chuyển giao quyền điều hành sớm hơn dự kiến, để đưa công ty đi theo hướng minh bạch hơn.”
Tôi gật đầu, cất chiếc USB vào túi cẩn thận.
“Cảm ơn cô, Tưởng Nhược Hi. Tôi nghĩ, từ hôm nay, chúng ta không còn là kẻ thù nữa.”
Tưởng Nhược Hi mỉm cười, lần đầu tiên trong hai lần gặp gỡ, nụ cười đó trông nhẹ nhõm và chân thật.