Chương 7

  1. Home
  2. Gan Tôi Đã Cứu Con Anh. Còn Ai Cứu Tôi?
  3. Chương 7
Prev
Next

Bệnh nhân đầu tiên tham gia thử nghiệm lâm sàng của Ôn Mộc Thang là một người đàn ông trung niên tên Lâm Vĩnh Khang, năm mươi hai tuổi, đã ghép gan được hai năm nhưng luôn trong tình trạng mệt mỏi kéo dài, ăn uống kém, sức khỏe suy kiệt dù các chỉ số xét nghiệm gan không cho thấy vấn đề rõ ràng.

“Tôi đã đi khám khắp nơi, uống đủ loại thuốc bổ, nhưng vẫn không khá hơn.” Ông Khang nói trong buổi khám đầu tiên, giọng có phần mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần. “Nếu bài thuốc của cô có thể giúp tôi lấy lại sức, tôi sẵn sàng thử.”

Tôi và Vệ Thời Nam cùng theo dõi sát quá trình điều trị, mỗi tuần lấy máu xét nghiệm, ghi nhận từng thay đổi nhỏ về triệu chứng lâm sàng.

Tuần đầu tiên, không có gì thay đổi rõ rệt.

Tuần thứ hai, ông Khang báo cáo giấc ngủ có cải thiện, không còn thức giấc giữa đêm vì đổ mồ hôi lạnh, một triệu chứng điển hình của khí hư.

Tuần thứ ba, chỉ số albumin trong máu, một chỉ số phản ánh khả năng tổng hợp protein của gan, bắt đầu tăng nhẹ nhưng ổn định.

Đến tuần thứ sáu, ông Khang đến khám với gương mặt hồng hào hơn hẳn, bước đi vững vàng, không còn dáng vẻ mệt mỏi như buổi đầu.

“Tôi cảm thấy mình như được sống lại.” Ông nói, giọng xúc động. “Hai năm nay tôi cứ nghĩ mình sẽ phải sống như vậy mãi mãi, yếu ớt, phụ thuộc vào người nhà. Bây giờ tôi đã có thể tự đi bộ nửa tiếng mỗi sáng.”

Vệ Thời Nam xem lại toàn bộ dữ liệu xét nghiệm, gương mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt không giấu được sự ngạc nhiên.

“Các chỉ số cải thiện rõ rệt và ổn định, không có dấu hiệu tác dụng phụ bất thường lên chức năng gan hay thận. Đây là kết quả vượt ngoài dự đoán ban đầu của tôi.”

“Đây mới chỉ là ca đầu tiên.” Tôi nói, dù trong lòng cũng tràn ngập niềm vui khó tả. “Chúng ta cần thêm dữ liệu từ nhiều bệnh nhân khác để có kết luận vững chắc về mặt thống kê.”

“Đồng ý.” Vệ Thời Nam gật đầu. “Nhưng tôi nghĩ, đây đã là bằng chứng đủ mạnh để chúng ta xin mở rộng quy mô thử nghiệm lên nhóm bệnh nhân lớn hơn, đồng thời báo cáo sơ bộ lên Hội đồng Y đức.”

Viện trưởng Chu Bội Văn, khi nghe báo cáo, đã không giấu được sự phấn khích.

“Đây có thể là bước đột phá lớn nhất của Viện trong mười năm qua. Nếu kết quả này được xác nhận trên quy mô lớn hơn, chúng ta hoàn toàn có cơ sở để đề xuất đưa Ôn Mộc Thang vào danh mục thuốc y học cổ truyền được bảo hiểm y tế chi trả, mở ra một phương án điều trị chi phí thấp cho hàng ngàn bệnh nhân.”

Tin tức về kết quả thử nghiệm khả quan nhanh chóng lan truyền trong giới chuyên môn, dù chưa công bố chính thức. Một vài tạp chí y khoa trong nước bắt đầu liên hệ xin phỏng vấn.

Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng nhận được một cuộc gọi không mấy dễ chịu.

Từ một số điện thoại lạ, giọng một người đàn ông trung niên, lạnh lùng và đầy uy quyền.

“Cô Tô Lam Vi phải không? Tôi là Tưởng Bách Xuyên, chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Nhược Đường.”

Tôi khựng lại một giây, rồi giữ giọng bình tĩnh. “Chào ông chủ tịch. Ông gọi tôi có việc gì?”

“Tôi nghe nói nghiên cứu của cô có kết quả khả quan.” Ông ta nói, giọng có vẻ như đang cười, nhưng không hề ấm áp. “Tôi khuyên cô nên cân nhắc kỹ trước khi công bố rộng rãi. Con đường nghiên cứu khoa học đôi khi có nhiều chông gai, không phải lúc nào cũng suôn sẻ như cô nghĩ.”

“Ông đang đe dọa tôi, thưa ông chủ tịch?”

“Tôi chỉ đang nói sự thật.” Ông ta đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. “Cô còn trẻ, còn cả một sự nghiệp phía trước. Sẽ thật đáng tiếc nếu sự nghiệp đó gặp trở ngại không đáng có, chỉ vì một bài thuốc cổ chưa chắc đã tốt như cô tưởng.”

Ông ta cúp máy trước khi tôi kịp đáp trả.

Tôi đứng lặng một lúc, tay siết chặt điện thoại.

Không sợ hãi. Chỉ thêm quyết tâm.

Nếu một chủ tịch tập đoàn lớn phải đích thân gọi điện đe dọa một nhà nghiên cứu mới bắt đầu, điều đó chỉ chứng minh thêm một lần nữa, rằng tôi đang chạm đúng vào chỗ khiến họ sợ hãi nhất.

 

Đình tìm đến Viện Nghiên cứu vào một buổi chiều, đứng chờ ngoài cổng cho đến khi tôi tan làm. Dáng anh ta gầy hẳn đi so với một tháng trước, mắt thâm quầng, có lẽ áp lực từ công việc và từ việc chăm sóc Minh Minh một mình đã bào mòn anh ta không ít.

“Lam Vi, cho anh nói chuyện một lát.”

Tôi dừng bước, nhìn anh ta, không còn cảm giác căng thẳng hay tức giận như những lần trước, chỉ còn một sự bình thản lạ lùng, như nhìn một người xa lạ đã từng có duyên nợ.

“Anh muốn nói gì?”

“Anh xin lỗi.” Anh ta nói, giọng nghẹn lại. “Anh biết mình đã sai. Anh đã quá tuyệt vọng vì bệnh tình của Minh Minh, đến mức không suy nghĩ thấu đáo, đã dựa dẫm vào em quá nhiều, thậm chí… thậm chí đã nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ.”

“Anh nói chuyện với Tưởng Nhược Hi, đúng không?”

Đình khựng lại, không ngờ tôi biết rõ đến vậy.

“Em… em biết hết rồi sao?”

“Tôi biết đủ.” Tôi nói, giọng không hề dao động. “Tôi biết anh đã chủ động liên lạc với cô ấy để xin tài trợ viện phí, hứa hẹn sẽ ly hôn tôi sau này. Tôi biết anh chưa từng đăng ký hiến gan cho con trai ruột của mình, dù chỉ số tương thích của anh cao hơn tôi. Tôi biết, đêm trước ca mổ, trong cặp công tác của anh đã có sẵn một tờ đơn ly hôn điền trước, chỉ chờ chữ ký.”

Mặt Đình trắng bệch.

“Em… sao em biết được chuyện đó? Anh chưa từng…”

Anh ta khựng lại giữa chừng, nhận ra mình vừa lỡ lời, gián tiếp thừa nhận điều mà lẽ ra anh ta có thể chối bỏ.

Tôi nhìn anh ta, không hề bất ngờ.

“Tôi không cần biết bằng cách nào tôi biết. Tôi chỉ cần anh hiểu, tôi biết rõ mọi thứ anh đã tính toán, từng bước một.”

Đình quỳ sụp xuống ngay trước cổng Viện, không quan tâm người qua lại nhìn thấy.

“Lam Vi, anh xin lỗi. Anh thật sự xin lỗi. Anh không cố ý coi em như công cụ, chỉ là lúc đó anh quá sợ mất Minh Minh, sợ đến mức không còn suy nghĩ được điều gì khác…”

“Anh Đình.” Tôi ngắt lời, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Đứng dậy đi. Tôi không cần anh quỳ trước mặt tôi. Tôi cần anh hiểu một điều quan trọng hơn nhiều.”

Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt đầy hy vọng mong manh.

“Minh Minh không có lỗi trong chuyện này.” Tôi nói. “Nó chỉ là một đứa trẻ tám tuổi bị bệnh, không đáng phải gánh chịu hậu quả từ những toan tính của người lớn. Tôi sẽ tiếp tục quan tâm đến sức khỏe của nó, không phải vì nghĩa vụ vợ chồng, mà vì tám năm qua tôi đã thật lòng coi nó như con. Nhưng giữa tôi và anh, mọi thứ đã kết thúc, không thể quay lại.”

“Lam Vi…”

“Tôi sẽ ký đơn ly hôn.” Tôi nói tiếp, giọng bình tĩnh. “Nhưng căn nhà của mẹ tôi để lại, anh phải rút đơn yêu cầu phân chia. Đó là tài sản riêng của tôi, không liên quan đến hôn nhân.”

Đình đứng dậy, gật đầu liên tục, như người chết đuối vớ được cọc.

“Được, anh sẽ rút đơn. Anh xin lỗi vì đã làm chuyện đó.”

“Còn một việc nữa.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Bài viết vu khống trên diễn đàn y khoa, có phải anh đứng sau không?”

Đình cúi đầu, không trả lời, nhưng sự im lặng đó một lần nữa là câu trả lời rõ ràng nhất.

“Tôi không ngờ anh có thể đi xa đến vậy.” Tôi thở dài, không còn tức giận, chỉ còn một nỗi buồn nhàn nhạt cho tám năm thanh xuân mình đã đặt nhầm chỗ. “Anh gỡ bài viết đó xuống, đính chính công khai. Nếu không, tôi sẽ không giữ im lặng về toàn bộ những gì tôi biết nữa.”

Đình gật đầu, không dám cãi lại.

Tôi quay người bước đi, không ngoái lại nhìn anh ta lần nào nữa.

Đằng sau lưng, tôi nghe tiếng anh ta gọi vọng theo, giọng đầy hối hận.

“Lam Vi, anh thật sự xin lỗi.”

Tôi không dừng bước.

Xin lỗi, đến sau khi mọi chuyện đã bị vạch trần, không còn giá trị gì nữa.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!