Chương 8
Một tháng sau đại hội cổ đông, phiên tòa xử lý vụ ly hôn và tranh chấp tài sản giữa tôi và Lâm Thiệu Tường được đưa ra xét xử chính thức.
Với kết quả giám định xác nhận chữ ký giả mạo trên hợp đồng chuyển nhượng, cùng bằng chứng về con dấu công chứng của văn phòng đã ngừng hoạt động, phần tranh chấp về căn biệt thự được giải quyết nhanh chóng, tòa tuyên bố hợp đồng chuyển nhượng cho Giang Hiểu Yên vô hiệu, xác nhận quyền sở hữu hợp pháp của tôi đối với căn nhà.
Về phần ly hôn, do tôi là người nộp đơn sau khi có đầy đủ bằng chứng về hành vi vi phạm nghĩa vụ hôn nhân của Lâm Thiệu Tường, tòa áp dụng điều khoản thứ bảy trong hợp đồng tiền hôn nhân, xác nhận toàn bộ tài sản có nguồn gốc từ khoản góp vốn của gia đình tôi được hoàn trả theo đúng tỷ lệ ban đầu.
Lâm Thiệu Tường không kháng cáo. Anh ta ngồi lặng lẽ suốt phiên tòa, ký vào từng văn bản được đưa ra mà không phản đối một lời nào.
Sau phiên tòa, khi bước ra ngoài hành lang, anh ta tìm đến tôi lần cuối.
“Anh không phản đối bất cứ điều gì em yêu cầu,” anh ta nói. “Anh nghĩ đó là điều tối thiểu anh có thể làm, sau tất cả những gì gia đình anh đã gây ra cho em.”
Tôi gật đầu, không nói gì thêm. Không phải vì lạnh lùng, mà vì tôi cảm thấy mọi lời cần nói đã được nói trong lần gặp trước.
“Chúc anh tìm được bình yên,” tôi nói, câu nói chân thành duy nhất tôi có thể dành cho anh ta lúc này.
Anh ta gật đầu, mắt đỏ hoe nhưng không khóc, rồi quay người bước đi, để lại phía sau bốn năm hôn nhân và mười hai năm âm mưu kinh doanh mà cả hai chúng tôi đều là nạn nhân, theo những cách khác nhau.
Luật sư Minh vỗ nhẹ vai tôi khi tôi vẫn đứng nhìn theo bóng lưng Lâm Thiệu Tường khuất dần.
“Xong rồi,” ông nói, giọng nhẹ nhõm hiếm thấy. “Chị tự do rồi, Vân Kỳ.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng centimet không khí đi vào phổi mình, như thể lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thở mà không cần phải tính toán, không cần phải cảnh giác.
“Cảm ơn ông,” tôi nói, quay sang nhìn ông, “vì đã tin tôi ngay từ ngày đầu, khi tôi chỉ là một người phụ nữ mang theo một tờ giấy sang tên và một quyết tâm mơ hồ.”
“Tôi không tin vào quyết tâm mơ hồ,” luật sư Minh nói, mỉm cười hiếm hoi. “Tôi tin vào người đọc kỹ từng điều khoản trước khi hành động. Đó là phẩm chất hiếm có, Vân Kỳ, đừng đánh mất nó.”
Chúng tôi bước ra khỏi tòa án dưới ánh nắng chiều muộn, để lại phía sau một chương dài đầy giông bão của cuộc đời tôi.
Ba tháng sau, phiên tòa hình sự xét xử Lâm Chấn Quốc về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu được đưa ra xét xử.
Tôi được triệu tập với tư cách người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, cùng với Minh Khải, Trần Bảo Long, và cả đại diện Ủy ban Chứng khoán.
Phiên tòa kéo dài ba ngày, với hàng loạt bằng chứng được trình bày chi tiết: hồ sơ chuyển nhượng cổ phần bất minh của Bạch Vân Đầu Tư, các bút toán gian lận trong báo cáo tài chính, con dấu công chứng giả mạo, và cả lời khai của xưởng in từng làm giả tài liệu theo yêu cầu của văn phòng luật do Lâm Chấn Quốc kiểm soát gián tiếp.
Khi đến lượt tôi làm chứng, tôi kể lại toàn bộ hành trình: từ tờ giấy sang tên căn biệt thự, đến email bí ẩn của Minh Khải, đến sự thật về cổ phần biểu quyết ẩn giấu, đến những lời đe dọa gián tiếp qua sức khỏe của cha tôi.
“Tôi không đứng đây để đòi hỏi sự trừng phạt nặng nề nhất cho bị cáo,” tôi nói trước tòa, giọng bình tĩnh dù trong lòng không tránh khỏi những cảm xúc phức tạp. “Tôi đứng đây để yêu cầu công lý cho những cổ đông nhỏ lẻ đã bị lừa dối, cho những nhân viên đã phải sống trong sợ hãi suốt nhiều năm, và cho sự thật, thứ đã bị che giấu quá lâu.”
Lâm Chấn Quốc, ngồi ở vị trí bị cáo, tóc bạc trắng hơn hẳn so với lần cuối tôi gặp ông tại đại hội cổ đông, không còn vẻ uy quyền như trước, chỉ còn một người đàn ông già nua đang đối mặt với hậu quả của những quyết định kéo dài cả một đời.
Khi được tòa cho phép nói lời sau cùng, ông đứng dậy, giọng run rẩy khác hẳn sự tự tin ngày nào.
“Tôi xây dựng công ty này từ hai bàn tay trắng,” ông nói, “và trong quá trình đó, tôi đã đánh mất chính mình, đánh mất ranh giới giữa tham vọng chính đáng và tham lam mù quáng. Tôi không xin sự tha thứ từ những người tôi đã làm hại. Tôi chỉ mong họ, đặc biệt là con trai tôi, có thể tìm được con đường của riêng mình, khác với con đường tôi đã đi.”
Tòa tuyên án Lâm Chấn Quốc mười hai năm tù giam về các tội danh liên quan, cùng khoản bồi thường thiệt hại lớn cho công ty và các cổ đông bị ảnh hưởng.
Khi rời khỏi phòng xử án, tôi bắt gặp Lâm Thiệu Tường đứng một mình ở hành lang, không ai bên cạnh, mẹ anh ta cũng không xuất hiện trong phiên tòa này.
“Mẹ anh không đến được,” anh ta nói, như đọc được câu hỏi trong mắt tôi. “Bà ấy không chịu nổi việc nhìn thấy cảnh này.”
“Còn anh thì sao?” tôi hỏi.
“Anh nghĩ mình cần chứng kiến,” anh ta nói, giọng mệt mỏi. “Để nhớ rằng mình không muốn trở thành người như cha, dù phải trả giá bằng việc chứng kiến ông ấy sụp đổ.”
Tôi gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ bước đi, để anh ta lại một mình với những suy nghĩ của riêng mình, như tôi đã từng phải một mình đối mặt với những đổ vỡ của chính cuộc đời mình không lâu trước đó.
Trong lúc phiên tòa hình sự đang diễn ra, Việt Khang tiếp tục âm thầm điều tra về tung tích thực sự của Giang Hiểu Yên, người đã biến mất khỏi thành phố ngay sau cuộc gặp cuối cùng với tôi.
“Tôi tìm ra rồi,” anh gọi cho tôi một buổi tối, giọng có phần phức tạp. “Cô ta đã rời khỏi đất nước ba tuần trước, quay lại Singapore. Và tôi đã xác nhận được, quỹ đầu tư cô ta từng làm việc thực sự có liên hệ với một tập đoàn bất động sản đối thủ, người đã âm thầm theo dõi các dự án của tập đoàn Lâm suốt nhiều năm.”
“Vậy động cơ ban đầu của cô ta khi tiếp cận Lâm Thiệu Tường là để lấy thông tin nội bộ,” tôi nói, ghép nối lại toàn bộ câu chuyện.
“Đúng vậy,” Việt Khang xác nhận. “Nhưng có một điều thú vị, khi tôi liên hệ với một người quen làm việc trong ngành ở Singapore, họ nói cô ta đã đột ngột nghỉ việc tại quỹ đầu tư đó ngay sau khi đại hội cổ đông của tập đoàn Lâm diễn ra.”
“Cô ta nghỉ việc?”
“Có vẻ như, khi mọi chuyện vỡ lở, cô ta nhận ra mình đang đứng giữa hai làn đạn: một bên là tập đoàn Lâm đang sụp đổ, một bên là quỹ đầu tư đã dùng cô ta như một công cụ suốt nhiều năm mà không hề đối xử công bằng.” Việt Khang ngừng một lúc. “Người quen của tôi nói, cô ta có vẻ đang cố gắng bắt đầu lại, tránh xa cả hai thế giới đó.”
Tôi nghĩ đến hình ảnh Giang Hiểu Yên trong lần gặp cuối, ánh mắt hoảng loạn, giọng nói run rẩy khi nói “tôi chỉ làm theo chỉ đạo”.
“Cô ta cũng là một nạn nhân, theo một cách nào đó,” tôi nói, giọng trầm xuống. “Bị lợi dụng bởi một bên, rồi bị đổ lỗi bởi bên còn lại.”
“Đó cũng là điều tôi nghĩ,” Việt Khang nói. “Nhưng điều đó không có nghĩa cô ta hoàn toàn vô tội. Cô ta đã lựa chọn tham gia vào kế hoạch đó, dù bị ép buộc đến đâu, và hành động của cô ta đã gây tổn thương thực sự, không chỉ cho chị mà cả cho Lâm Thiệu Tường.”
Tôi im lặng, cân nhắc lại toàn bộ những gì đã xảy ra.
“Tôi không có ý định truy đuổi cô ta thêm nữa,” tôi nói cuối cùng. “Vụ việc của tôi với tập đoàn Lâm đã kết thúc. Nếu cô ta muốn bắt đầu lại một cuộc sống khác, đó là lựa chọn của cô ta, không còn liên quan đến tôi.”
“Đó là một cách nhìn rộng lượng,” Việt Khang nói, giọng có chút ngưỡng mộ.
“Không phải rộng lượng,” tôi nói. “Chỉ là tôi không muốn dành thêm một phút nào của cuộc đời mình để oán hận những người không còn đứng trên con đường tôi đang đi tới nữa.”
Đó là lần cuối cùng tên Giang Hiểu Yên được nhắc đến trong cuộc đời tôi, khép lại như một dấu chấm lửng hơn là một dấu chấm hết, một lời nhắc nhở rằng không phải ai bước qua cuộc đời mình cũng cần một kết thúc rõ ràng.
