Chương 9 (Hoàn)
Nửa năm sau khi mọi chuyện lắng xuống, tôi nhận được một cuộc gọi từ bà Đường Ngọc Lan, mẹ của Lâm Thiệu Tường.
Giọng bà khác hẳn lần gọi đe dọa dịu dàng năm nào, giờ nghe già nua và mệt mỏi hơn nhiều.
“Vân Kỳ,” bà nói, “cô có thời gian gặp cô một lát không? Không phải để bàn chuyện gì liên quan đến pháp lý. Chỉ là… cô muốn nói lời xin lỗi.”
Tôi cân nhắc một lúc, rồi đồng ý gặp bà tại một quán trà yên tĩnh.
Bà Ngọc Lan đến với dáng vẻ khác hẳn người phụ nữ quyền uy tôi từng biết trong bốn năm hôn nhân, giờ chỉ còn một người mẹ đã chứng kiến gia đình mình sụp đổ.
“Cô không cần phải xin lỗi tôi,” tôi nói khi bà vừa ngồi xuống, giọng không oán trách nhưng cũng không hoàn toàn mềm mỏng.
“Cô có,” bà nói, mắt đỏ hoe. “Cô đã gọi cho con bé, đe dọa gián tiếp, dùng những lời lẽ giả tạo về tình nghĩa gia đình để bắt con giữ im lặng. Cô biết mình sai, ngay từ lúc đó, nhưng cô đã chọn im lặng theo chồng, vì sợ hãi.”
Tôi im lặng, để bà nói tiếp.
“Cô không thể tha thứ cho chồng cô,” bà nói, giọng nghẹn lại, “và cô không đòi hỏi con phải tha thứ cho cô. Nhưng cô muốn con biết, cô thực sự hối hận vì đã không đứng về phía sự thật ngay từ đầu, dù người đó là con dâu hay là chính con trai mình.”
Tôi nhìn bà, người phụ nữ đã quen sống dưới cái bóng quyền lực của chồng suốt mấy chục năm, giờ phải đối mặt với hậu quả của sự im lặng đó.
“Tôi không thể nói tôi đã tha thứ hoàn toàn,” tôi nói, giọng chân thành. “Nhưng tôi hiểu, không phải ai cũng có đủ dũng khí để đứng lên chống lại người mình yêu thương, dù người đó sai. Tôi không oán hận cô. Nhưng tôi cũng không thể quay lại làm con dâu của cô, hay giả vờ như bốn năm đó không để lại vết thương nào.”
“Con hiểu,” bà nói, gật đầu. “Cô chỉ cần con biết, cô xin lỗi, là đủ rồi.”
Chúng tôi ngồi uống trà trong im lặng một lúc, không phải sự im lặng căng thẳng như những bữa tối trong căn biệt thự năm nào, mà là một sự im lặng của hai người đã cùng đi qua giông bão, giờ đang tìm cách sống tiếp theo những con đường khác nhau.
Trước khi ra về, bà Ngọc Lan nắm tay tôi một lúc.
“Thiệu Tường đã xin chuyển công tác ra nước ngoài,” bà nói. “Nó nói muốn bắt đầu lại, tránh xa cái bóng của công ty và của cha nó. Cô mong con cũng tìm được con đường mới của riêng mình.”
“Tôi đang tìm,” tôi nói, mỉm cười nhẹ, nghĩ đến một cái tên đã âm thầm chiếm một góc trong lòng mình suốt nhiều tháng qua.
Đó không phải là sự tha thứ trọn vẹn, không phải cái kết hòa giải hoàn hảo mà những bộ phim thường vẽ ra. Nhưng đó là một sự khép lại vừa đủ, một sự tha thứ có chọn lọc, dành cho những phần xứng đáng được tha thứ, và giữ lại ranh giới cho những phần cần được ghi nhớ như một bài học.
Sau khi mọi thủ tục pháp lý hoàn tất, tôi quyết định bán lại phần lớn cổ phần biểu quyết của mình trong tập đoàn Lâm cho một quỹ đầu tư uy tín, giữ lại một phần nhỏ mang tính biểu tượng, đủ để theo dõi quá trình tái cấu trúc công ty dưới sự điều hành của Trần Bảo Long.
“Chị không muốn giữ quyền kiểm soát sao?” Việt Khang hỏi, khi tôi thông báo quyết định này với anh trong một buổi tối cả hai cùng ăn tối, thói quen đã hình thành từ nhiều tháng nay mà không ai trong hai người thực sự đặt tên cho nó.
“Tôi không muốn cuộc đời mình gắn liền với tập đoàn Lâm thêm nữa,” tôi nói. “Tôi muốn xây dựng thứ gì đó của riêng mình, không phải thứ được thừa hưởng từ một ván cờ tôi không hề chọn tham gia.”
“Chị định làm gì?” anh hỏi, mắt sáng lên vẻ tò mò.
“Tôi đang nghĩ đến việc thành lập một quỹ tư vấn pháp lý, chuyên hỗ trợ những phụ nữ trong các cuộc hôn nhân có yếu tố tài sản phức tạp, những người không biết cách tự bảo vệ mình như tôi đã từng không biết,” tôi nói, ý tưởng này đã âm thầm hình thành trong tôi từ nhiều tuần qua. “Tôi muốn hợp tác với luật sư Minh, và có lẽ…” tôi ngập ngừng, “…cả với anh, nếu anh muốn tham gia.”
Việt Khang im lặng một lúc, nhìn tôi với ánh mắt khiến tim tôi đập nhanh hơn bình thường.
“Tôi rất muốn tham gia,” anh nói, “với một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Chị phải để tôi mời chị đi ăn tối, không phải với tư cách đồng nghiệp, mà với tư cách…” anh ngừng lại, có chút lúng túng hiếm thấy, “…một người đàn ông đang rất muốn tìm hiểu chị nhiều hơn.”
Tôi bật cười, cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp lan tỏa khắp người.
“Tôi tưởng chúng ta đã ăn tối cùng nhau rất nhiều lần rồi,” tôi nói, giả vờ ngây thơ.
“Những lần đó là công việc,” anh nói, nghiêm túc. “Lần này tôi muốn nó là một cuộc hẹn thật sự.”
Tôi nhìn anh, người đàn ông đã ở bên tôi qua từng giai đoạn khó khăn nhất của hành trình vừa qua, không phải vì nghĩa vụ, không phải vì một thỏa thuận kinh doanh nào, mà đơn giản vì anh chọn ở lại.
“Được,” tôi nói, “một cuộc hẹn thật sự.”
Buổi tối hôm đó, khi chúng tôi ngồi trong một nhà hàng nhỏ ở góc phố, không nói về hồ sơ, không nói về tập đoàn Lâm, không nói về bất kỳ điều gì liên quan đến bốn năm hôn nhân đã qua, tôi cảm nhận được một điều gì đó tôi tưởng mình đã đánh mất từ lâu: cảm giác được nhìn nhận như chính mình, không phải như một phần của một thỏa thuận, một hợp đồng, hay một ván cờ.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, khi buổi tối gần kết thúc, “vì đã không chỉ giúp tôi tìm lại công bằng, mà còn giúp tôi tìm lại chính mình.”
“Chị tự tìm lại chính mình,” Việt Khang nói, nắm nhẹ tay tôi qua bàn. “Tôi chỉ may mắn được ở đó để chứng kiến.”
Một năm sau ngày tôi cầm tờ giấy sang tên căn biệt thự trên bàn, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn khác.
Quỹ tư vấn pháp lý mang tên “Lối Về”, do tôi, luật sư Minh và Việt Khang cùng sáng lập, đã hỗ trợ thành công cho hơn năm mươi phụ nữ thoát khỏi những cuộc hôn nhân có yếu tố lừa dối tài sản, trong đó có không ít trường hợp phức tạp không kém gì câu chuyện của chính tôi.
Cha tôi đã hồi phục hoàn toàn, sức khỏe ổn định nhờ tuân thủ nghiêm ngặt lời khuyên của bác sĩ, và giờ dành phần lớn thời gian chăm sóc khu vườn nhỏ sau nhà, thứ ông luôn nói mình muốn làm từ lâu nhưng chưa bao giờ có thời gian.
“Cha xin lỗi vì đã không hỏi ý kiến con năm đó,” ông nói với tôi trong một buổi chiều, khi cả hai cùng ngồi uống trà trong vườn. “Nhưng cha tự hào vì con đã biến những gì cha định làm thành một cách hoàn toàn khác, tốt đẹp hơn nhiều so với những gì cha từng nghĩ tới.”
“Con không trách cha nữa,” tôi nói, và lần này tôi thực sự có ý đó. “Con hiểu cha đã cố gắng bảo vệ con theo cách cha biết. Nhưng từ giờ, con muốn tự mình quyết định phần còn lại của cuộc đời mình.”
“Cha tin con làm được,” ông nói, mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào.
Trần Bảo Long, dưới sự lãnh đạo tạm quyền rồi chính thức của mình, đã đưa tập đoàn Lâm vượt qua giai đoạn khủng hoảng, tái cấu trúc minh bạch hơn, dù quy mô công ty giờ nhỏ hơn nhiều so với thời hoàng kim dưới tay Lâm Chấn Quốc. Ông thỉnh thoảng gửi cho tôi những bản báo cáo tiến độ, như một cách giữ liên lạc và cảm ơn.
Lâm Thiệu Tường chuyển ra nước ngoài sinh sống, thỉnh thoảng gửi một tấm bưu thiếp ngắn gọn vào dịp năm mới, không có gì thân mật, chỉ là một lời chúc lịch sự giữa hai người từng là vợ chồng, giờ đã hoàn toàn bước sang những con đường khác nhau.
Minh Khải trở về Đà Lạt, tiếp tục cuộc sống ẩn dật, nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện hỏi thăm tôi, như một người chú xa lạ nhưng chân thành.
“Cô làm tốt hơn cha cô tưởng nhiều,” ông nói trong lần gọi gần nhất. “Ông ấy chuẩn bị cho cô một lối thoát an toàn. Nhưng cô đã tự xây dựng một con đường hoàn toàn mới, không chỉ để thoát ra, mà để tiến lên.”
Còn Việt Khang, giờ không chỉ là đối tác trong công việc, mà là người tôi chọn đi cùng trên con đường phía trước. Chúng tôi không vội vàng, không đặt ra những kỳ vọng nặng nề như cuộc hôn nhân trước đây của tôi. Chúng tôi chỉ đơn giản là chọn nhau, mỗi ngày, một cách có ý thức.
Một buổi tối cuối năm, khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ, nơi mọi thứ bắt đầu từ một tờ giấy sang tên và một ly cà phê nguội lạnh, Việt Khang bước đến, đặt tay lên vai tôi.
“Chị đang nghĩ gì vậy?” anh hỏi.
“Tôi đang nghĩ,” tôi nói, quay sang nhìn anh, “về việc một năm trước, tôi tưởng mình chỉ đang tranh đấu để giữ lại một căn nhà. Hóa ra tôi đang tranh đấu để tìm lại chính mình.”
“Và chị đã tìm thấy chưa?” anh hỏi, mỉm cười.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm, nghĩ về hành trình đã qua: từ một người vợ bị phản bội, đến một người thừa kế bí mật của một ván cờ kinh doanh kéo dài mười hai năm, đến người sáng lập một quỹ hỗ trợ những phụ nữ khác tìm lại công bằng cho chính mình.
“Rồi,” tôi nói, nắm lấy tay anh. “Tôi đã tìm thấy.”
Cơn bão đã qua. Và những gì còn lại, không phải là đống đổ nát, mà là một nền móng mới, vững chãi hơn, thật sự thuộc về tôi.
