Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 7

  1. Home
  2. Điều Khoản Thứ Bảy
  3. Chương 7
Prev
Next

Chủ tọa đại hội, một thành viên hội đồng quản trị độc lập không thuộc phe cánh của Lâm Chấn Quốc, đứng dậy, giọng cố giữ vẻ chuyên nghiệp giữa tình huống hỗn loạn.

“Trước những diễn biến nghiêm trọng này, tôi đề nghị tạm dừng đại hội mười lăm phút để hội đồng quản trị hội ý.”

Trong mười lăm phút đó, phòng họp chia thành từng nhóm nhỏ bàn tán. Một số cổ đông lớn tiến đến chỗ tôi, hỏi han về hồ sơ, về Bạch Vân Đầu Tư, về những gì họ vừa chứng kiến.

Một người phụ nữ lớn tuổi, đại diện cho một quỹ hưu trí nắm giữ cổ phần đáng kể, tiến đến bắt tay tôi.

“Cảm ơn cô,” bà nói, giọng chân thành. “Chúng tôi đã nghi ngờ có vấn đề từ báo cáo quý trước, nhưng không ai dám lên tiếng. Cô đã cho chúng tôi can đảm.”

Tôi mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang.

“Tôi không làm điều này một mình,” tôi nói, nhìn về phía luật sư Minh, Việt Khang, Minh Khải, và cả Trần Bảo Long đang đứng lặng lẽ ở một góc phòng.

Khi đại hội tiếp tục, chủ tọa thông báo quyết định của hội đồng quản trị.

“Căn cứ vào những bằng chứng vừa được trình bày, và theo yêu cầu chính thức từ cổ đông đại diện mười hai phần trăm cổ phần biểu quyết, hội đồng quản trị đồng ý đưa vào chương trình nghị sự hôm nay việc biểu quyết tạm đình chỉ chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị đối với ông Lâm Chấn Quốc, chờ kết quả thanh tra chính thức từ Ủy ban Chứng khoán Nhà nước.”

Lâm Chấn Quốc đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì phẫn nộ.

“Các người không có quyền,” ông nói, giọng gần như gào lên. “Tôi là người xây dựng công ty này từ hai bàn tay trắng.”

“Và ông cũng là người đã dùng chính bàn tay đó để lừa dối cổ đông, lợi dụng con trai mình, và đe dọa gia đình một cổ đông khác,” một giọng nói vang lên từ hàng ghế phía sau.

Mọi người quay lại nhìn. Đó là Trần Bảo Long, người vừa đứng dậy lần nữa, lần này với vẻ cương quyết hơn bao giờ hết.

“Tôi làm việc cho ông hai mươi năm, Lâm Chấn Quốc,” ông nói, giọng vang khắp phòng. “Tôi đã thấy ông đối xử với biết bao nhiêu nhân viên trung thành như những con cờ có thể vứt bỏ. Tôi đã im lặng vì sợ hãi, vì cần công việc, vì nghĩ mình không có lựa chọn nào khác. Nhưng hôm nay, tôi nhận ra im lặng cũng là một lựa chọn, và tôi đã chọn sai suốt hai mươi năm qua.”

Cả phòng họp vỗ tay lác đác, rồi dần dần lan rộng thành một tràng vỗ tay đồng loạt, không phải dành cho tôi, mà dành cho một người đàn ông cuối cùng cũng dám nói sự thật sau hai mươi năm im lặng.

Lâm Chấn Quốc nhìn quanh phòng họp, nhận ra mình đã mất kiểm soát hoàn toàn, không chỉ với tôi, mà với cả những người từng trung thành nhất với mình.

Ông ngồi phịch xuống ghế, lần đầu tiên trông già nua và kiệt sức thực sự.

Cuộc biểu quyết diễn ra ngay sau đó, với tỷ lệ áp đảo đồng ý tạm đình chỉ chức vụ của ông, chờ kết quả thanh tra chính thức.

Tôi nhìn Lâm Thiệu Tường, ngồi lặng người bên cạnh cha, gương mặt trống rỗng như vừa chứng kiến toàn bộ nền tảng cuộc đời mình sụp đổ trong một buổi sáng.

Tôi không cảm thấy vui mừng. Chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm nặng nề, như khi cuối cùng cũng đặt xuống được một gánh nặng đã mang quá lâu.

 

Sau cuộc biểu quyết đình chỉ chức vụ Lâm Chấn Quốc, đại hội tiếp tục với nội dung thứ hai: bầu chọn người tạm quyền điều hành công ty trong thời gian chờ kết quả thanh tra.

Đây là lúc tỷ lệ cổ phần biểu quyết mười hai phần trăm của tôi trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

“Với tỷ lệ cổ phần của mình, kết hợp với nhóm cổ đông độc lập đã lên tiếng ủng hộ hôm nay,” luật sư Minh nói nhỏ với tôi trong giờ giải lao ngắn trước khi tiến hành bầu chọn, “chị có thể có tiếng nói quyết định trong việc chọn ai sẽ tạm quyền điều hành.”

“Tôi không muốn điều hành công ty này,” tôi nói thẳng. “Tôi chưa từng muốn trở thành một phần của tập đoàn Lâm. Tôi chỉ muốn công bằng.”

“Chị không cần trực tiếp điều hành,” luật sư Minh nói. “Nhưng chị có quyền đề cử, hoặc ủng hộ một người chị tin tưởng sẽ dẫn dắt công ty minh bạch hơn, công bằng hơn với cổ đông nhỏ lẻ và nhân viên.”

Tôi nghĩ đến Trần Bảo Long, người vừa dũng cảm đứng lên tố cáo sai phạm sau hai mươi năm im lặng.

Trong phần bầu chọn, tôi đứng dậy, đề cử Trần Bảo Long làm Tổng giám đốc tạm quyền.

“Ông Trần Bảo Long đã chứng minh mình là người dám đặt sự thật lên trên lợi ích cá nhân, dù phải trả giá bằng chính vị trí của mình,” tôi nói trước toàn thể đại hội. “Tôi tin ông là người phù hợp nhất để dẫn dắt công ty vượt qua giai đoạn khó khăn này một cách minh bạch.”

Cuộc bầu chọn diễn ra với tỷ lệ đồng thuận cao, phần lớn cổ đông, đặc biệt là các quỹ đầu tư nhỏ lẻ, ủng hộ đề xuất này, tin tưởng vào sự dũng cảm Trần Bảo Long vừa thể hiện.

Khi kết quả được công bố, Trần Bảo Long đứng dậy, gương mặt xúc động rõ rệt.

“Tôi xin nhận trách nhiệm này,” ông nói, giọng nghẹn lại, “và tôi hứa sẽ điều hành công ty với sự minh bạch tối đa, đền đáp lại niềm tin của các vị cổ đông, và của những nhân viên đã âm thầm chịu đựng bất công suốt nhiều năm qua.”

Đại hội kết thúc trong không khí hoàn toàn khác so với lúc bắt đầu: từ căng thẳng, đối đầu, chuyển sang một cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn bất định về tương lai.

Khi mọi người dần rời khỏi phòng họp, Lâm Chấn Quốc vẫn ngồi im ở vị trí chủ tọa cũ, không ai đến gần ông, kể cả những người từng vây quanh nịnh bợ trước đó.

Tôi đi ngang qua, dừng lại một giây.

“Ông từng nói tôi không có quyền,” tôi nói, không phải để khiêu khích, mà để nói ra điều cần nói. “Nhưng quyền lực thật sự không đến từ vị trí ông ngồi, mà từ những người sẵn sàng đứng về phía ông khi mọi thứ khó khăn. Hôm nay, ông đã mất nó.”

Lâm Chấn Quốc không trả lời, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, như một người vừa nhận ra ván cờ mình chơi cả đời đã kết thúc, không phải vì đối thủ mạnh hơn, mà vì chính những nước cờ tàn nhẫn của mình.

Tôi bước ra khỏi phòng họp, ánh nắng chiều hắt qua khung cửa kính lớn của sảnh chính, ấm áp một cách lạ lùng sau một buổi sáng đầy giông bão.

 

Hai tuần sau đại hội cổ đông, Ủy ban Chứng khoán Nhà nước công bố kết luận thanh tra chính thức: tập đoàn Lâm đã vi phạm nghiêm trọng quy định về công bố thông tin và sử dụng vốn cổ đông sai mục đích, dẫn đến việc chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra hình sự.

Lâm Chấn Quốc bị khởi tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu, liên quan đến cả vụ chuyển nhượng cổ phần bất minh của Bạch Vân Đầu Tư lẫn hành vi gian lận báo cáo tài chính.

Tin tức lan nhanh trên mọi mặt báo, lần này với một câu chuyện hoàn toàn khác so với những bài viết bôi nhọ tôi trước đây: “Chủ tịch tập đoàn Lâm bị khởi tố sau khi bị chính con dâu cũ và nhân viên trung thành phanh phui gian lận tài chính kéo dài nhiều năm.”

Tôi không cảm thấy hả hê khi đọc những bài báo đó. Chỉ cảm thấy một sự nặng nề, khi nghĩ đến việc cả một gia đình, dù có lỗi lầm đến đâu, cũng đang sụp đổ trước mắt công chúng.

Lâm Thiệu Tường tìm gặp tôi một lần, tại chính quán cà phê nơi tôi từng gặp Giang Hiểu Yên.

Anh ta trông tiều tụy hẳn đi, không còn dáng vẻ tự tin ngạo mạn của người thừa kế tập đoàn lớn.

“Anh không đến để xin em tha thứ cho cha anh,” anh ta nói, giọng khàn đặc. “Anh biết những gì ông ấy làm là sai, và ông ấy phải trả giá theo pháp luật. Anh chỉ muốn hỏi em một câu.”

“Hỏi đi,” tôi nói.

“Em có bao giờ, dù chỉ một lần, thật lòng với anh trong bốn năm đó không?” anh ta hỏi, ánh mắt đầy tổn thương.

Tôi im lặng một lúc, nghĩ về câu hỏi đó một cách nghiêm túc, không phải để làm anh ta đau thêm, mà vì anh ta xứng đáng nhận một câu trả lời thật lòng.

“Có,” tôi nói cuối cùng. “Năm đầu tiên, tôi đã thật lòng cố gắng. Tôi đã hy vọng chúng ta có thể xây dựng thứ gì đó thật, dù bắt đầu từ một cuộc hôn nhân sắp đặt. Nhưng anh, Thiệu Tường, anh chưa bao giờ thật lòng cố gắng lại. Anh coi em như một phần của thỏa thuận kinh doanh giữa hai gia đình, không hơn không kém.”

Anh ta cúi đầu, không phản bác.

“Anh xin lỗi,” anh ta nói, giọng nhỏ dần. “Không chỉ vì chuyện Hiểu Yên. Vì cả bốn năm đó, anh đã không cho em một cơ hội thật sự.”

“Anh biết Giang Hiểu Yên là ai không?” tôi hỏi, đổi hướng câu chuyện.

Anh ta ngẩng lên, ngạc nhiên.

“Ý em là gì?”

“Cô ta có thể không đơn thuần là một nhân viên marketing dan díu với anh vì tình cảm,” tôi nói, không đi sâu vào chi tiết điều tra, chỉ đủ để cảnh báo anh ta. “Anh nên cẩn thận, và nên tự điều tra kỹ trước khi tin tưởng bất kỳ ai thêm lần nữa.”

Lâm Thiệu Tường im lặng, có vẻ đang xử lý thông tin mới này, cùng với tất cả những đổ vỡ khác đang ập đến cùng lúc.

“Cảm ơn em,” anh ta nói cuối cùng, đứng dậy. “Vì đã nói thật, dù em không nợ anh điều đó.”

Anh ta bước đi, dáng vẻ cô đơn hơn tôi từng thấy trong suốt bốn năm chung sống.

Tôi ngồi lại một mình, nhìn tách trà đã nguội, cảm thấy một chương của cuộc đời mình, dù đầy tổn thương, cuối cùng cũng khép lại một cách trọn vẹn, không oán hận, không nuối tiếc.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi