Chương 6
Sáng hôm diễn ra đại hội cổ đông, tôi thức dậy từ năm giờ, thấy điện thoại tràn ngập thông báo.
Một loạt bài viết mới xuất hiện trong đêm, trên nhiều trang tin khác nhau, tất cả đều mang chung một luận điệu: tôi là người phụ nữ lợi dụng bệnh tình của cha để thao túng tài sản gia đình, thậm chí có bài còn ám chỉ tôi đứng sau vụ ngã bệnh của chính cha mình để “tạo lòng thương hại dư luận”.
Tôi đọc mà tay run lên vì phẫn nộ, không phải vì sợ, mà vì sự trơ trẽn của những kẻ dám bôi nhọ ngay cả tình cảm gia đình để phục vụ mục đích của mình.
Luật sư Minh gọi ngay khi thấy tin.
“Đừng phản ứng trên mạng xã hội,” ông dặn dò. “Đây là cái bẫy để chị mất bình tĩnh trước giờ đại hội. Chúng ta sẽ để sự thật tự lên tiếng tại đại hội, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thanh minh nào.”
“Tôi biết,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng thật khó để không tức giận khi họ dùng cả sức khỏe của cha tôi làm công cụ.”
“Chính vì họ dùng đến chiêu bài đó,” luật sư Minh nói, “chứng tỏ họ đang hoảng loạn thực sự. Người tự tin không cần bôi nhọ đối thủ bằng những đòn bẩn như vậy.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh.
Việt Khang nhắn tin cho tôi lúc sáu giờ: “Tôi đã gửi bản trình bày cuối cùng cho luật sư Minh. Mọi thứ đã sẵn sàng. Hôm nay chị chỉ cần bước vào phòng họp đó với tư thế của người nắm sự thật, không phải người phải chứng minh mình vô tội.”
Dòng tin nhắn đó, giản dị nhưng đúng lúc, giúp tôi lấy lại được sự vững vàng cần thiết.
Tôi mặc bộ vest xanh navy, tóc búi gọn, không trang điểm cầu kỳ, chỉ đủ để trông tỉnh táo và nghiêm túc. Tôi muốn bước vào phòng họp như một cổ đông, không phải như một người vợ bị phản bội đi đòi công lý.
Trên đường đến trụ sở tập đoàn Lâm, tôi ghé qua bệnh viện thăm cha vài phút.
“Con lo lắng không?” ông hỏi, nắm tay tôi.
“Có,” tôi thành thật. “Nhưng con đã chuẩn bị kỹ. Cha chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh.”
“Cha tin con,” ông nói, ánh mắt kiên định hiếm thấy dù thân thể còn yếu. “Dù kết quả thế nào, con đã làm đúng khi chọn đối mặt thay vì trốn tránh.”
Tôi rời bệnh viện, lòng nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm lạ thường, như thể mọi gánh nặng cảm xúc bốn năm qua đang dồn lại thành một quyết tâm duy nhất: hôm nay, tôi sẽ không lùi bước.
Đến trụ sở tập đoàn Lâm, tôi thấy một đám đông phóng viên đã tụ tập trước cổng, chờ đợi một câu chuyện giật gân. Ai đó đã rò rỉ thông tin về nội dung đại hội hôm nay.
Luật sư Minh và Việt Khang đã đợi sẵn ở sảnh, cùng với Minh Khải, người mặc vest chỉnh tề, trông khác hẳn hình ảnh ẩn dật ở Đà Lạt.
“Sẵn sàng chưa?” luật sư Minh hỏi.
Tôi nhìn về phía cửa phòng họp lớn, nơi Lâm Chấn Quốc và ban lãnh đạo đang chờ, nơi Lâm Thiệu Tường có lẽ cũng đang ngồi đâu đó, nơi mười hai năm bí mật sắp được phơi bày.
“Sẵn sàng,” tôi nói, và bước vào.
Phòng họp lớn của tập đoàn Lâm chật kín cổ đông, phóng viên được mời chính thức ngồi ở khu vực riêng phía sau.
Lâm Chấn Quốc ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ uy nghiêm như mọi khi, nhưng tôi nhận ra một chi tiết nhỏ: ngón tay ông gõ nhẹ lên mặt bàn, một cử chỉ lo lắng bị kìm nén.
Lâm Thiệu Tường ngồi bên cạnh cha, tránh nhìn tôi khi tôi bước vào cùng đoàn của mình.
Chương trình nghị sự chính thức bắt đầu với báo cáo tài chính thường niên, do chính Trần Bảo Long trình bày, giọng ông đều đều, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ông sắp làm điều ngược lại những gì mình vừa đọc.
Khi đến phần chất vấn cổ đông, luật sư Minh đứng dậy, đại diện cho tôi.
“Thưa hội đồng quản trị, tôi đại diện cho bà Tống Vân Kỳ, cổ đông sở hữu mười hai phần trăm cổ phần biểu quyết của tập đoàn thông qua cấu trúc ủy thác hợp pháp Bạch Vân Đầu Tư. Chúng tôi đề nghị bổ sung vào chương trình nghị sự hôm nay hai nội dung khẩn cấp.”
Cả phòng họp xôn xao. Lâm Chấn Quốc đứng bật dậy.
“Đây là hành vi gây rối trật tự đại hội,” ông nói, giọng gằn lên. “Bà Vân Kỳ không có tên trong danh sách cổ đông chính thức của công ty.”
“Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ pháp lý chứng minh quyền sở hữu này,” luật sư Minh nói, bình tĩnh đặt một tập hồ sơ lên bàn thư ký đại hội. “Bao gồm hợp đồng ủy thác gốc, được xác nhận bởi nhân chứng trực tiếp tham gia soạn thảo và thực hiện giao dịch.”
Minh Khải đứng dậy từ hàng ghế cổ đông, bước lên phía trước.
Cả phòng họp im lặng khi nhận ra ông.
“Tôi là Minh Khải,” ông nói, giọng vang rõ khắp phòng. “Mười hai năm trước, tôi cùng ông Tống Hoài Giang thiết lập cấu trúc ủy thác Bạch Vân Đầu Tư, nắm giữ mười hai phần trăm cổ phần biểu quyết của tập đoàn Lâm, đổi lại khoản đầu tư hai trăm tỷ đồng giải cứu thanh khoản công ty ba năm trước. Tôi có đầy đủ tài liệu gốc để chứng minh điều này.”
Lâm Chấn Quốc tái mặt, nhưng vẫn cố giữ giọng điềm tĩnh.
“Đây là những cáo buộc vô căn cứ, nhằm mục đích thao túng đại hội,” ông nói.
“Vậy tôi đề nghị,” luật sư Minh nói, “hội đồng quản trị cho phép giám định độc lập tài liệu này ngay tại đây, với sự chứng kiến của cơ quan quản lý thị trường chứng khoán mà chúng tôi đã mời tham dự hôm nay.”
Một người đàn ông mặc vest đen ở hàng ghế cuối đứng dậy, giơ thẻ công tác.
“Tôi là đại diện của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước,” ông nói. “Chúng tôi đã nhận được đơn đề nghị giám sát đại hội này từ ba ngày trước, dựa trên hồ sơ do văn phòng luật sư Minh cung cấp.”
Cả phòng họp chấn động thực sự lúc này. Lâm Chấn Quốc nhìn quanh, nhận ra mình không còn ở thế chủ động như ông tưởng.
Tôi đứng dậy, lần đầu tiên lên tiếng trong đại hội.
“Thưa các cổ đông,” tôi nói, giọng vang nhưng bình tĩnh, “tôi không đến đây để đòi lại những gì thuộc về gia đình mình một cách vội vã. Tôi đến đây vì tôi tin các vị, những người đã tin tưởng đầu tư vào công ty này, xứng đáng biết sự thật về những gì đang thực sự diễn ra sau những con số trên báo cáo tài chính.”
Tôi ra hiệu cho Việt Khang. Anh đứng dậy, kết nối laptop với màn hình lớn của phòng họp.
“Xin mời quý vị xem,” tôi nói, “bằng chứng về việc quỹ đầu tư của chính các vị đã bị sử dụng sai mục đích trong quý gần nhất.”
Màn hình lớn hiện lên các bảng số liệu Việt Khang đã chuẩn bị: dòng tiền từ quỹ dự phòng cổ đông bị chuyển sang bù đắp khoản lỗ của dự án bất động sản miền Trung, được ngụy trang dưới tên gọi “chi phí phát triển dự án mới”.
Tiếng xôn xao trong phòng họp lớn dần thành tiếng bàn tán không kiểm soát được. Một số cổ đông lớn tuổi đứng dậy, yêu cầu giải thích ngay lập tức.
Lâm Chấn Quốc đập tay xuống bàn, cố giành lại quyền kiểm soát tình hình.
“Đây là những số liệu bị bóp méo, cắt ghép có chủ đích,” ông gằn giọng. “Tôi yêu cầu ngừng ngay việc trình chiếu những tài liệu chưa được xác minh này.”
“Tài liệu này có nguồn gốc từ chính hệ thống kế toán nội bộ của tập đoàn,” Việt Khang nói, giọng điềm tĩnh nhưng rõ ràng, “được cung cấp bởi một nhân chứng nội bộ, người sẵn sàng xác nhận trước cơ quan chức năng.”
Trần Bảo Long, vẫn đang ngồi ở vị trí Phó Tổng giám đốc tài chính, chậm rãi đứng dậy. Cả phòng họp quay sang nhìn ông, không ai ngờ chính người vừa trình bày báo cáo tài chính lại là nguồn cung cấp bằng chứng chống lại chính ban lãnh đạo mình phục vụ.
“Tôi xác nhận những số liệu này là thật,” ông nói, giọng run nhẹ nhưng kiên định. “Tôi là người đã thực hiện các bút toán gốc theo chỉ đạo trực tiếp của Chủ tịch Lâm Chấn Quốc, trước khi chúng bị chỉnh sửa để nộp cho đơn vị kiểm toán độc lập.”
Lâm Chấn Quốc quay phắt sang nhìn Trần Bảo Long, ánh mắt như muốn thiêu đốt.
“Bảo Long, anh biết mình đang làm gì không?” ông nói, giọng đầy đe dọa dù đang cố kìm nén trước đám đông.
“Tôi biết rất rõ,” Trần Bảo Long đáp, giọng bình thản lạ thường. “Tôi đã im lặng hai mươi năm. Hôm nay tôi chọn nói sự thật, vì tôi không còn gì để mất, và vì các cổ đông ở đây xứng đáng được biết tiền của họ đã đi đâu.”
Đại diện Ủy ban Chứng khoán đứng dậy, giọng nghiêm nghị.
“Với những bằng chứng và lời xác nhận vừa được trình bày công khai, chúng tôi sẽ tiến hành thanh tra chính thức đối với báo cáo tài chính quý gần nhất của tập đoàn, theo đúng quy định pháp luật.”
Lâm Chấn Quốc đứng như trời trồng một lúc, rồi cố lấy lại bình tĩnh, quay sang phía tôi với ánh mắt sắc lạnh.
“Cô nghĩ cô thắng rồi sao, Vân Kỳ?” ông nói, giọng hạ thấp nhưng đủ để những người gần đó nghe thấy. “Cô quên rằng cô cũng từng là một phần của gia đình này. Cô nghĩ mọi thứ sẽ sạch sẽ với cô sao?”
Tôi nhìn thẳng vào ông, không né tránh.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ mọi thứ sẽ sạch sẽ,” tôi nói. “Nhưng tôi tin vào sự thật, dù nó có làm ai đau lòng đi chăng nữa, kể cả tôi. Còn ông, ông đã dùng cuộc hôn nhân của con trai mình như một công cụ kinh doanh, dùng cả sức khỏe của cha tôi để đe dọa, dùng cả những nhân viên trung thành như một lớp bảo vệ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Hôm nay, những người ông từng nghĩ sẽ mãi im lặng, đã chọn không im lặng nữa.”
Cả phòng họp im phăng phắc.
Lâm Thiệu Tường, ngồi bên cạnh cha suốt từ đầu, cuối cùng cũng đứng dậy, gương mặt tái nhợt.
“Cha,” anh ta nói, giọng khàn đi, “cha nói cho con biết, những gì họ nói có đúng không?”
Lâm Chấn Quốc không trả lời, chỉ nhìn con trai mình bằng ánh mắt phức tạp, giữa tức giận và một điều gì đó gần như xấu hổ.
Sự im lặng đó, hơn bất kỳ lời thú nhận nào, đã trả lời câu hỏi của Lâm Thiệu Tường.
