Chương 4
Một tuần sau cuộc trò chuyện với cha, tòa án gửi giấy triệu tập phiên hòa giải đầu tiên cho vụ ly hôn và tranh chấp tài sản.
Tôi đến tòa cùng luật sư Minh, còn phía bên kia là Lâm Thiệu Tường và một luật sư mới, người tôi chưa từng gặp, trẻ hơn luật sư cũ của anh ta rất nhiều.
“Họ đổi luật sư,” luật sư Minh thì thầm khi chúng tôi ngồi vào bàn. “Người này tên Bùi Anh Tú, làm việc trực tiếp cho văn phòng pháp chế của tập đoàn Lâm. Có nghĩa là Lâm Chấn Quốc đã đích thân can thiệp.”
Đúng như dự đoán, phiên hòa giải không hòa giải được gì. Luật sư Bùi Anh Tú trình ra một bản sao hợp đồng mua bán căn biệt thự, có chữ ký của tôi, đề ngày cách đây sáu tháng, ghi rõ tôi đồng ý để Lâm Thiệu Tường toàn quyền định đoạt tài sản này.
Tôi cầm tờ giấy lên, nhìn chữ ký. Nó giống chữ ký của tôi đến kinh ngạc.
“Đây không phải chữ ký của tôi,” tôi nói, giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi lên.
“Thân chủ tôi khẳng định đây là chữ ký thật,” luật sư Bùi Anh Tú nói, giọng tự tin. “Nếu bà Vân Kỳ phủ nhận, chúng tôi đề nghị giám định chữ viết.”
“Đồng ý,” luật sư Minh nói ngay, không chút do dự. “Chúng tôi cũng đề nghị giám định cả con dấu công chứng trên văn bản này, vì theo hồ sơ tôi có, văn phòng công chứng ghi trên đó đã ngừng hoạt động từ mười tháng trước.”
Luật sư Bùi Anh Tú khựng lại một giây, đủ để tôi nhận ra ông ta không hề biết chi tiết này.
Phiên hòa giải kết thúc với việc tòa yêu cầu giám định độc lập cả hai bên hồ sơ.
Ra khỏi phòng xử, Lâm Thiệu Tường cố ý đi chậm lại, chờ tôi ngang qua.
“Em nghĩ em đang thắng à,” anh ta nói khẽ, đủ để chỉ mình tôi nghe.
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào anh ta.
“Tôi không nghĩ tôi đang thắng gì cả. Tôi chỉ đang lấy lại những gì thuộc về mình. Nhưng anh vừa làm giả chữ ký của tôi, Thiệu Tường. Anh có biết đó là tội hình sự không?”
Anh ta nhìn tôi, có một thoáng dao động trong mắt, thứ khiến tôi ngờ rằng đây không phải ý của anh ta.
“Không phải anh làm,” anh ta nói, giọng thấp xuống. “Cha anh sắp xếp mọi thứ. Anh chỉ được thông báo sau khi việc đã xong.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe anh ta thừa nhận mình không kiểm soát được điều gì trong chính cuộc hôn nhân, chính công ty của gia đình mình.
“Vậy anh định làm gì?” tôi hỏi, không phải để mỉa mai, mà thực sự tò mò.
Anh ta không trả lời, chỉ lắc đầu, rồi bước đi.
Buổi chiều, Việt Khang gọi tôi đến văn phòng gấp.
“Chúng tôi tìm ra nguồn gốc con dấu giả,” anh nói, mở một tập tài liệu. “Nó được làm bởi một xưởng in nhỏ ở quận Tám, chuyên làm giấy tờ giả cho các vụ tranh chấp dân sự. Chủ xưởng này đã bị bắt hai lần vì tội làm giả tài liệu, nhưng đều được tại ngoại nhanh chóng.”
“Ai bảo lãnh cho ông ta?”
“Một công ty luật, cùng công ty luật đã soạn thảo hợp đồng tiền hôn nhân của chị,” Việt Khang nói, nhìn tôi. “Công ty thuộc sở hữu gián tiếp của Bạch Vân Đầu Tư.”
Tôi ngồi lặng đi một lúc.
“Vậy Bạch Vân Đầu Tư không chỉ là công cụ của cha tôi. Nó đã bị ai đó khác kiểm soát.”
“Đó là điều tôi nghĩ chị cần biết,” Việt Khang nói, giọng nghiêm túc hơn thường lệ. “Ba năm trước, ngay sau khi khoản đầu tư 200 tỷ được thực hiện, có một đợt chuyển nhượng cổ phần nội bộ trong Bạch Vân Đầu Tư. Người quản lý mới của công ty này, dù không đứng tên trực tiếp, có liên hệ mật thiết với văn phòng pháp chế của tập đoàn Lâm.”
“Ý anh là,” tôi chậm rãi ghép từng mảnh lại, “Lâm Chấn Quốc đã tìm cách chiếm quyền kiểm soát công ty trung gian nắm giữ cổ phần biểu quyết của cha tôi, ngay từ khi nó vừa được lập ra?”
“Đó là khả năng cao nhất dựa trên những gì tôi thấy,” Việt Khang gật đầu. “Nếu đúng vậy, ông ta đã biết về thỏa thuận ủy thác này từ lâu, có khi còn sớm hơn cả chị.”
Tôi nhìn ra cửa sổ văn phòng, thành phố về chiều nhuộm màu cam nhạt.
Ván cờ này phức tạp hơn tôi tưởng rất nhiều. Không phải chỉ là chuyện ly hôn, không phải chỉ là chuyện tài sản. Đó là một cuộc chiến âm thầm đã kéo dài mười hai năm, và tôi, không hề hay biết, đã trở thành quân cờ trung tâm của nó ngay từ ngày sinh ra căn hộ mang tên mình.
Sau buổi làm việc căng thẳng đó, Việt Khang đề nghị tôi ở lại ăn tối cùng đội của anh, một cách để “xả hơi trước khi lao vào trận tiếp theo”, như anh nói.
Tôi định từ chối, nhưng nhìn quầng thâm dưới mắt anh, tôi hiểu anh cũng đã thức nhiều đêm liền vì hồ sơ của tôi.
“Được,” tôi nói. “Nhưng tôi mời.”
Việt Khang cười, kiểu cười thoải mái hiếm khi xuất hiện trong những buổi họp nghiêm túc.
“Chị luôn kiểm soát mọi thứ, kể cả bữa tối à?”
“Thói quen nghề nghiệp,” tôi đáp, không giải thích thêm rằng thói quen đó hình thành từ một cuộc hôn nhân nơi tôi luôn phải kiểm soát mọi thứ để không bị bất ngờ.
Bữa tối hôm đó, tôi biết thêm về Việt Khang. Anh từng làm việc cho một công ty kiểm toán lớn, phụ trách điều tra gian lận tài chính, cho đến khi phát hiện chính công ty mình đang kiểm toán cho một khách hàng có dấu hiệu rửa tiền, nhưng cấp trên ra lệnh im lặng.
“Tôi nghỉ việc ngay hôm sau,” anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cứng cỏi. “Không phải vì tôi anh hùng gì. Chỉ là tôi không muốn nhìn vào gương mỗi sáng và biết mình đang giúp che giấu tội ác.”
“Vậy giờ anh mở văn phòng riêng, để tự chọn khách hàng mình muốn giúp?”
“Đúng vậy. Và tôi chọn giúp chị,” anh nói, nhìn thẳng vào tôi, “không chỉ vì luật sư Minh giới thiệu, mà vì hồ sơ của chị là hồ sơ hiếm hoi tôi thấy người bị hại thật sự đứng lên đòi công bằng, thay vì chỉ muốn trả thù.”
Tôi im lặng một lúc.
“Có lẽ tôi cũng muốn trả thù một chút,” tôi thú nhận, giọng nhỏ hơn.
“Không sao cả,” anh nói, mỉm cười. “Miễn là công lý và trả thù đi cùng một hướng.”
Những tuần sau đó, Việt Khang trở thành người tôi liên lạc nhiều nhất, nhiều hơn cả luật sư Minh. Không chỉ vì công việc điều tra ngày càng phức tạp, mà vì anh là người duy nhất trong toàn bộ câu chuyện này chưa từng có quan hệ gì với gia đình họ Lâm hay gia đình tôi trước đó. Anh nhìn mọi thứ bằng con mắt khách quan, điều tôi thấy quý giá hơn bao giờ hết.
Một buổi tối, khi đang rà soát lại hồ sơ chuyển nhượng cổ phần của Bạch Vân Đầu Tư, Việt Khang bất chợt hỏi, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy.
“Chị có bao giờ nghĩ, sau khi mọi chuyện này kết thúc, chị muốn làm gì không? Tôi không hỏi về công ty, về tài sản. Tôi hỏi về chị.”
Câu hỏi khiến tôi khựng lại. Đã rất lâu rồi không ai hỏi tôi câu đó, kể cả chính tôi cũng chưa từng tự hỏi mình.
“Tôi không biết,” tôi thành thật. “Bốn năm qua tôi chỉ nghĩ về cách sống sót qua một cuộc hôn nhân lạnh lẽo. Vài tháng qua tôi chỉ nghĩ về cách lấy lại công bằng. Tôi chưa từng nghĩ xa hơn thế.”
“Vậy khi mọi chuyện xong, có lẽ chị nên thử nghĩ xa hơn một lần,” Việt Khang nói, giọng nhẹ nhàng. “Chị xứng đáng với điều đó.”
Tôi nhìn anh, cảm giác ấm áp lạ lùng len vào lòng, thứ cảm giác tôi đã quên mất từ lâu.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, “vì đã hỏi.”
Chúng tôi không nói gì thêm về chủ đề đó tối hôm ấy, nhưng từ sau buổi tối đó, mỗi lần làm việc cùng nhau, tôi bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ: cách anh luôn nhớ tôi thích trà nóng không đường, cách anh luôn để phần việc khó nhất cho mình, chỉ đưa cho tôi những phần cần quyết định, không phải những phần cần chịu đựng.
Đó không phải tình yêu, ít nhất chưa phải lúc này. Nhưng đó là thứ gì đó ấm áp và chắc chắn, khác hẳn với sự lạnh lẽo tôi đã quen chịu đựng suốt bốn năm.
Trong lúc chúng tôi âm thầm điều tra, nội bộ tập đoàn Lâm cũng bắt đầu rạn nứt.
Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Người gọi giới thiệu là Trần Bảo Long, Phó Tổng giám đốc phụ trách tài chính của tập đoàn Lâm, người đã làm việc dưới quyền Lâm Chấn Quốc gần hai mươi năm.
“Tôi gọi cho chị, vì tôi nghĩ chị nên biết một số điều trước khi bước vào đại hội cổ đông sắp tới,” ông nói, giọng thận trọng, rõ ràng đang gọi từ một nơi kín đáo.
Tôi hẹn ông tại một quán cà phê xa trung tâm, có luật sư Minh đi cùng.
Trần Bảo Long đến với vẻ mệt mỏi rõ rệt, tay cầm một chiếc USB nhỏ.
“Tôi làm việc cho ông Lâm Chấn Quốc từ khi công ty còn là một xưởng thi công nhỏ,” ông bắt đầu. “Tôi đã nhắm mắt làm ngơ nhiều chuyện, vì nghĩ đó là cách duy nhất để công ty tồn tại trong một thị trường khắc nghiệt. Nhưng ba tháng gần đây, tôi phát hiện một việc tôi không thể tiếp tục im lặng.”
“Việc gì?” tôi hỏi.
“Tập đoàn Lâm đã dùng quỹ đầu tư của cổ đông nhỏ lẻ để bù đắp khoản lỗ trong một dự án bất động sản thất bại ở miền Trung, che giấu bằng cách hạch toán sai trong báo cáo tài chính quý gần nhất.” Ông đẩy chiếc USB qua bàn. “Đây là bản sao các bút toán gốc, trước khi bị chỉnh sửa để nộp cho kiểm toán độc lập.”
Việt Khang, người tôi mời tham gia buổi gặp, cầm lấy USB, cắm vào laptop ngay tại chỗ, mắt lướt nhanh qua các dòng dữ liệu.
“Đây là bằng chứng gian lận báo cáo tài chính rõ ràng,” anh nói, giọng nghiêm trọng. “Nếu xác thực được, đây không chỉ là vấn đề dân sự nữa. Đây là hình sự.”
“Tại sao ông quyết định đưa cho tôi, thay vì báo cáo trực tiếp cho cơ quan chức năng?” tôi hỏi Trần Bảo Long, cẩn trọng.
Ông cười khổ.
“Vì tôi biết nếu tôi báo cáo trực tiếp, tôi sẽ bị vô hiệu hóa trước khi hồ sơ đến được tay người có thẩm quyền. Lâm Chấn Quốc có quan hệ rộng. Nhưng chị,” ông nhìn tôi, “chị đang có một vụ kiện công khai, có luật sư, có kiểm toán độc lập. Nếu bằng chứng này đi kèm với vụ kiện của chị, nó khó bị dập tắt hơn.”
“Ông đang đặt cược sự an toàn của mình vào tay tôi,” tôi nói thẳng.
“Tôi đã cân nhắc kỹ,” ông đáp. “Vợ tôi mất năm ngoái vì ung thư, con tôi đã trưởng thành, không còn ai để tôi phải lo sợ bị trả thù nữa. Tôi chỉ còn muốn làm một việc đúng đắn trước khi nghỉ hưu.”
Câu nói của ông khiến tôi im lặng một lúc, cảm nhận được sức nặng của quyết định ông vừa đưa ra.
“Cảm ơn ông,” tôi nói, “vì đã tin tưởng.”
Sau khi Trần Bảo Long rời đi, luật sư Minh nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc khác thường.
“Đây là bước ngoặt,” ông nói. “Với bằng chứng này, chúng ta không chỉ đòi lại tài sản cá nhân của chị nữa. Chúng ta có thể đưa toàn bộ vụ việc ra đại hội cổ đông, buộc ban lãnh đạo tập đoàn Lâm phải chịu trách nhiệm trước toàn thể cổ đông.”
“Và nếu cổ phần biểu quyết ẩn giấu của cha tôi là thật,” Việt Khang tiếp lời, “chị có đủ tư cách pháp lý để yêu cầu triệu tập đại hội cổ đông bất thường, thậm chí đề xuất bỏ phiếu bất tín nhiệm với ban lãnh đạo hiện tại.”
Tôi nhìn hai người, cảm nhận rõ ràng lần đầu tiên trong suốt hành trình này, tôi không còn chỉ là người chống đỡ. Tôi đang có trong tay công cụ để tấn công.
“Vậy chúng ta cần làm gì trước tiên?” tôi hỏi.
“Xác nhận chính thức quyền sở hữu cổ phần biểu quyết của chị,” luật sư Minh nói. “Và điều đó có nghĩa là chúng ta cần Minh Khải ra mặt làm chứng, chính thức, trước tòa hoặc trước cơ quan quản lý.”
Tôi nghĩ đến người đàn ông tóc điểm bạc ở Đà Lạt, người đã sống ẩn dật bốn năm để tránh xa toàn bộ chuyện này.
“Tôi sẽ thuyết phục ông ấy,” tôi nói.
