Chương 3
Trên chuyến bay trở về, tôi không nói một lời nào suốt bốn mươi phút đầu.
Luật sư Minh cũng im lặng, để tôi tự sắp xếp lại những gì vừa nghe.
Chỉ khi máy bay bắt đầu hạ cánh, tôi mới lên tiếng.
“Nếu những gì Minh Khải nói là thật, tôi đang nắm giữ cổ phần biểu quyết trong công ty của chính chồng cũ tôi, mà bốn năm nay không hề hay biết.”
“Đúng vậy,” luật sư Minh nói. “Và điều đó thay đổi hoàn toàn tính chất vụ ly hôn này.”
“Thay đổi thế nào?”
“Trước đây, chị chỉ là nạn nhân của một cuộc hôn nhân sắp đặt, đòi lại phần tài sản chính đáng của mình.” Ông nhìn tôi. “Bây giờ, chị có thể là người nắm chìa khóa quyền lực trong chính tập đoàn đã cố gạt chị ra.”
Tôi nhìn ra cửa sổ máy bay, thành phố bên dưới đang dần hiện rõ qua lớp mây.
“Tôi cần bằng chứng,” tôi nói. “Lời nói của Minh Khải chưa đủ.”
“Đồng ý. Tôi sẽ liên hệ với người quen trong ngành kiểm toán, nhờ rà soát cơ cấu sở hữu của tập đoàn Lâm một cách kín đáo. Nhưng chị nên biết, nếu Lâm Chấn Quốc phát hiện có người đang đào bới hồ sơ cổ đông của ông ta, ông ta sẽ phản ứng.”
“Tôi không sợ phản ứng của ông ta.”
“Tôi biết,” luật sư Minh nói, giọng có chút gì đó gần như tán thưởng. “Nhưng chị nên chuẩn bị tinh thần, vì lần này đối thủ không còn là Lâm Thiệu Tường nữa.”
Tuần sau đó, luật sư Minh giới thiệu tôi với một người mới: Đỗ Việt Khang, chuyên gia kiểm toán pháp y, từng làm việc cho một trong bốn công ty kiểm toán lớn nhất trước khi ra mở văn phòng tư vấn riêng.
Việt Khang không giống hình dung của tôi về một kiểm toán viên. Anh mặc áo sơ mi không cà vạt, tay áo xắn gọn, ánh mắt nhanh nhẹn hơn là nghiêm nghị.
“Luật sư Minh nói chị cần rà soát cơ cấu sở hữu ẩn giấu của một tập đoàn niêm yết,” anh nói, mở laptop ngay khi ngồi xuống bàn họp. “Tôi cần toàn bộ báo cáo tài chính công khai năm năm gần nhất, danh sách cổ đông lớn, và bất kỳ hợp đồng ủy thác nào chị có trong tay.”
“Tôi không có hợp đồng ủy thác nào cả,” tôi nói. “Đó là vấn đề. Tôi thậm chí không biết nó tồn tại cho đến tuần trước.”
Việt Khang ngừng gõ phím, nhìn tôi.
“Vậy chúng ta phải tìm nó từ đầu.” Anh mỉm cười nhẹ, không phải kiểu cười xã giao mà là kiểu cười của người thích thử thách. “Tôi thích những vụ khó.”
Trong ba tuần tiếp theo, Việt Khang cùng đội của anh rà soát từng lớp hồ sơ công khai của tập đoàn Lâm: báo cáo thường niên, biên bản đại hội cổ đông, danh sách cổ đông lớn nộp cho Ủy ban Chứng khoán, thậm chí cả hồ sơ đăng ký các công ty con.
“Tìm thấy gì chưa?” tôi hỏi trong một buổi cập nhật tiến độ.
“Có một điều lạ,” Việt Khang nói, xoay màn hình laptop về phía tôi. “Năm năm trước, đúng thời điểm khoản đầu tư 200 tỷ được cha chị rót vào, có một công ty tên Bạch Vân Đầu Tư xuất hiện trong danh sách cổ đông của tập đoàn Lâm, nắm giữ 12% cổ phần biểu quyết. Nhưng công ty này chưa từng công bố người hưởng lợi cuối cùng.”
“Bạch Vân Đầu Tư,” tôi lặp lại, cái tên xa lạ.
“Tôi đã lần theo hồ sơ đăng ký kinh doanh,” Việt Khang nói. “Người đại diện pháp luật ban đầu là một nhân viên văn phòng luật, kiểu người được thuê đứng tên hộ. Nhưng địa chỉ đăng ký trùng khớp với địa chỉ một căn hộ tại quận Một, căn hộ đó…” anh ngừng lại, nhìn tôi, “…đứng tên chị, từ trước khi chị kết hôn.”
Tôi ngồi im, tim đập nhanh hơn.
“Căn hộ đó là của tôi. Cha tôi mua tặng tôi năm tôi hai mươi hai tuổi, trước khi tôi biết Lâm Thiệu Tường là ai.”
“Vậy,” Việt Khang nói chậm, “cấu trúc này được dựng lên từ rất lâu trước cả cuộc hôn nhân của chị. Không phải chỉ để đối phó với khủng hoảng thanh khoản của tập đoàn Lâm ba năm trước.”
Tôi nhìn màn hình, nhìn cái tên Bạch Vân Đầu Tư, nhìn địa chỉ căn hộ quen thuộc của chính mình bị biến thành một mắt xích trong ván cờ mà tôi không hề biết mình đang chơi.
“Cha tôi đã chuẩn bị cho việc này từ khi tôi còn chưa gặp Lâm Thiệu Tường,” tôi nói, gần như tự nói với chính mình.
“Có vẻ vậy,” luật sư Minh gật đầu. “Câu hỏi bây giờ là tại sao. Và tại sao ông ấy chưa từng nói với chị.”
Trong lúc tôi đang cố gắng ghép lại từng mảnh sự thật, phía nhà họ Lâm không ngồi yên.
Luật sư Minh gọi tôi vào một buổi chiều thứ Sáu, giọng nghiêm trọng hơn thường lệ.
“Tập đoàn Lâm vừa nộp đơn phản tố,” ông nói. “Họ cáo buộc chị chiếm đoạt tài sản chung bất hợp pháp, thông qua việc mua lại hồ sơ công chứng căn biệt thự mà không thông báo cho chồng.”
“Đó là tài sản tôi có quyền mua lại hợp pháp,” tôi nói. “Luật sư của họ biết rõ điều đó.”
“Họ biết. Nhưng đây không phải là một vụ kiện nhằm thắng về mặt pháp lý.” Luật sư Minh nhìn tôi. “Đây là một vụ kiện nhằm kéo dài thời gian, và tạo áp lực dư luận.”
Ông không nói sai. Ngay tối hôm đó, một bài viết xuất hiện trên một trang tin giải trí, với tiêu đề giật gân: “Con dâu tài phiệt âm thầm thâu tóm tài sản chồng ngay trước khi ly hôn, gia đình chồng tố cáo lừa dối.”
Bài viết trích dẫn “một nguồn tin thân cận với gia đình họ Lâm”, mô tả tôi như một người phụ nữ toan tính, lợi dụng danh nghĩa vợ để âm thầm gom tài sản, rồi bất ngờ trở mặt đòi ly hôn để giữ trọn phần lợi.
Tôi đọc bài viết hai lần, cảm giác lạ lùng khi thấy chính câu chuyện của mình bị bóp méo hoàn toàn.
“Họ đảo ngược mọi thứ,” tôi nói với luật sư Minh qua điện thoại. “Tôi là người bị lừa dối, bị chồng sang tên tài sản cho nhân tình. Bây giờ tôi trở thành kẻ toan tính.”
“Đó là chiến thuật quen thuộc,” ông nói. “Kiểm soát câu chuyện trước khi sự thật được xác minh. Tôi khuyên chị đừng phản ứng công khai ngay. Để tôi chuẩn bị một tuyên bố chính thức, đi kèm bằng chứng cụ thể.”
Nhưng áp lực không chỉ dừng ở truyền thông.
Hai ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ của Lâm Thiệu Tường, bà Đường Ngọc Lan, người trong suốt bốn năm hôn nhân chưa từng gọi cho tôi quá năm phút.
“Vân Kỳ, con nghĩ kỹ lại đi,” bà nói, giọng vừa dỗ dành vừa có gì đó sắc lạnh phía dưới. “Chuyện giữa hai đứa, người lớn có thể ngồi lại giải quyết êm đẹp. Con đừng để mọi thứ đi xa đến mức không ai gỡ ra được.”
“Con không mở ra chuyện này,” tôi nói, giữ giọng bình tĩnh. “Anh Tường sang tên nhà cho người khác trước. Con chỉ đang bảo vệ những gì thuộc về mình.”
“Nhưng con cũng phải hiểu, gia đình chú thím đã giúp đỡ con nhiều thế nào bốn năm qua.” Bà đổi giọng, nhẹ nhàng như đang nhắc một ân tình. “Cái tình nghĩa đó, con không thể phủi tay được.”
Tôi im lặng vài giây, nghĩ đến bốn năm sống trong một ngôi nhà lạnh lẽo, những bữa tối không ai nói với ai một câu, đến việc chính gia đình họ dùng khoản tiền của cha tôi để cứu công ty rồi coi đó là ân huệ ban cho tôi.
“Cô nói đúng,” tôi đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng. “Con sẽ không phủi tay. Con sẽ trả lại đúng những gì thuộc về nhà mình, và giữ lại đúng những gì thuộc về con.”
Bà Ngọc Lan im lặng, có lẽ không ngờ tôi đáp lại như vậy.
“Con nghĩ kỹ đi,” bà lặp lại, rồi cúp máy.
Tối đó, tôi ngồi với cha, kể lại toàn bộ cuộc gọi.
Cha tôi nghe xong, gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một thói quen tôi nhận ra mình cũng có.
“Họ đang hoảng,” ông nói. “Bà Ngọc Lan không gọi vì tình cảm. Bà ấy gọi vì Lâm Chấn Quốc sai bà làm vậy, thăm dò xem con biết đến đâu.”
“Cha,” tôi nhìn thẳng vào ông, “con đã gặp Minh Khải.”
Tay ông khựng lại trên mặt bàn, chỉ một khoảnh khắc, nhưng đủ để tôi nhận ra.
“Ông ấy nói gì với con?” giọng cha tôi trầm xuống.
“Về Bạch Vân Đầu Tư. Về căn hộ của con. Về cổ phần biểu quyết trong tập đoàn Lâm.” Tôi ngừng lại. “Về việc cha chuẩn bị cho tất cả những điều này từ trước khi con gặp Lâm Thiệu Tường.”
Căn phòng im lặng rất lâu.
“Con muốn cha giải thích từ đâu?” cuối cùng cha tôi hỏi, giọng mệt mỏi hơn tôi từng nghe.
“Từ đầu,” tôi nói. “Con muốn nghe từ đầu.”
Cha tôi rót cho mình một ly trà, tay hơi run, điều tôi chưa từng thấy ở ông trong suốt hai mươi tám năm cuộc đời mình.
“Mười tám năm trước, cha và Minh Khải cùng gây dựng dự án đầu tiên,” ông bắt đầu. “Lúc đó Lâm Chấn Quốc chỉ là một nhà thầu nhỏ, nhận thi công cho các dự án của cha và Khải. Ông ta có tham vọng, nhưng thiếu vốn và thiếu quan hệ.”
“Rồi sao?”
“Mười hai năm trước, Lâm Chấn Quốc đề nghị hợp tác một dự án lớn, hứa chia lợi nhuận công bằng. Cha và Khải đồng ý, rót vốn, để ông ta đứng tên pháp lý vì khi đó cha đang vướng một vụ kiện tụng không liên quan, không tiện đứng tên trực tiếp.” Cha tôi nhấp một ngụm trà. “Dự án thành công. Nhưng khi chia lợi nhuận, Lâm Chấn Quốc dùng đúng lỗ hổng pháp lý đó, biện luận rằng vì cha không đứng tên, phần đóng góp của cha chỉ được tính là cho vay, không phải góp vốn.”
“Ông ta cướp công lao của cha?”
“Không hẳn cướp trắng. Ông ta trả lại vốn gốc, cộng một khoản lãi tượng trưng. Nhưng phần lợi nhuận thực sự, đáng lẽ phải chia đôi, ông ta giữ gần hết.” Giọng cha tôi có chút cay đắng dù đã qua rất nhiều năm. “Từ đó, cha và Khải học được một bài học: không bao giờ hợp tác với Lâm Chấn Quốc mà không có ràng buộc chắc chắn.”
“Vậy khoản 200 tỷ ba năm trước…”
“Là cơ hội để lấy lại công bằng,” cha tôi nói. “Khi tập đoàn Lâm gặp khủng hoảng thanh khoản, họ cần tiền gấp, cần hơn bất kỳ lúc nào. Cha biết đây là lúc duy nhất có thể đặt điều kiện mà trước đây Lâm Chấn Quốc sẽ không bao giờ chấp nhận.”
“Điều kiện là cổ phần biểu quyết ẩn giấu.”
“Đúng. Nhưng Lâm Chấn Quốc là người đa nghi. Nếu biết cha trực tiếp nắm cổ phần, ông ta sẽ tìm mọi cách phá bỏ thỏa thuận sau này, khi công ty ổn định trở lại. Vì vậy cha và Khải nghĩ ra cấu trúc ủy thác, đứng tên một công ty trung gian, để nếu có tranh chấp, phần cổ phần đó vẫn thuộc về gia đình mình một cách hợp pháp, khó lật ngược.”
“Tại sao lại là con?” tôi hỏi, giọng nghẹn lại. “Tại sao cha lại dùng chính căn hộ của con, dùng chính cuộc đời con, mà không nói cho con biết một lời?”
Cha tôi nhìn tôi, lần đầu tiên tôi thấy trong mắt ông có gì đó gần như tội lỗi.
“Vì lúc đó con còn quá trẻ, cha sợ nếu con biết, con sẽ không thể diễn tự nhiên được. Lâm Chấn Quốc là người quan sát rất kỹ. Nếu con biết mình đang mang một sứ mệnh, ông ta sẽ nhận ra ngay từ ánh mắt con.”
“Vậy cuộc hôn nhân của con…” tôi dừng lại, không dám hỏi hết câu.
“Cuộc hôn nhân là ý của Lâm Chấn Quốc, không phải của cha,” ông nói nhanh, như muốn tôi tin điều đó trước tiên. “Ông ta muốn ràng buộc gia đình mình với gia đình họ Lâm, để yên tâm hơn về khoản vay. Cha chỉ tận dụng cơ hội đó để cài thêm điều khoản bảo vệ, phòng khi mọi chuyện đổ vỡ.”
“Nhưng cha để con bước vào cuộc hôn nhân đó, biết trước nó chỉ là một phần của một kế hoạch lớn hơn.” Nước mắt tôi rơi, không phải vì đau lòng cho cuộc hôn nhân đã kết thúc, mà vì cảm giác bị chính người mình tin tưởng nhất đặt vào bàn cờ mà không hỏi ý kiến.
“Cha xin lỗi,” ông nói, giọng khàn đi. “Cha đã nghĩ mình đang bảo vệ con bằng cách chuẩn bị sẵn lối thoát an toàn. Nhưng cha đã sai, khi không cho con quyền được biết và được chọn.”
Chúng tôi ngồi im lặng rất lâu trong căn phòng, tiếng đồng hồ treo tường là âm thanh duy nhất.
“Còn Minh Khải,” tôi cuối cùng lên tiếng, “tại sao ông ấy biến mất đúng năm con kết hôn?”
Cha tôi thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Vì Khải phản đối kế hoạch này ngay từ đầu. Anh ấy nói dùng con làm quân cờ là sai, dù mục đích cuối cùng có tốt đẹp đến đâu. Chúng tôi cãi nhau lần cuối cùng đúng tuần trước đám cưới của con. Anh ấy nói sẽ không tham gia, và rút lui khỏi mọi việc kinh doanh chung.”
“Nhưng ông ấy vẫn biết mọi chi tiết.”
“Vì cha vẫn cần một nhân chứng, phòng khi có chuyện xảy ra với cha.” Cha tôi nhìn tôi. “Khải giữ một bản sao đầy đủ của thỏa thuận ủy thác, như một lớp bảo hiểm cuối cùng. Có lẽ ông ấy nghĩ đã đến lúc dùng đến nó.”
Tôi nhìn cha, người đàn ông vừa là chỗ dựa lớn nhất đời tôi, vừa là người đã âm thầm định đoạt một phần cuộc đời tôi mà không hỏi qua tôi một lời.
“Con cần thời gian,” tôi nói, đứng dậy. “Không phải để giận cha. Mà để hiểu, từ bây giờ, con muốn tự mình quyết định phần còn lại của ván cờ này.”
