Chương 9
Câu trả lời đến vào đầu tháng Tám, từ một hướng tôi không ngờ.
Tôi đang ngồi ở quán cà phê đầu phố thì Trần Hiểu Vân xuất hiện.
Cô ta không gọi trước. Chỉ ngồi xuống trước mặt tôi, đặt điện thoại lên bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tao cần nói chuyện với mày.”
Tôi nhìn mặt cô ta. Không có vẻ gì là cô ta đang đóng kịch. Mắt cô ta đỏ ở mép, kiểu của người vừa khóc hoặc vừa nhịn khóc.
“Chuyện gì vậy?”
“Bố tao muốn tao làm quen với mày để tìm hiểu về kế hoạch của mày với mảnh đất đó.”
Im lặng.
“Tao biết,” tôi nói.
Cô ta nhìn tôi.
“Mày biết từ khi nào?”
“Từ lần đầu mày gọi điện.”
Cô ta nhìn xuống mặt bàn.
“Mày không nói gì.”
“Mày đến gặp tao với tư cách bạn học cũ, không phải với tư cách gián điệp. Tao không có lý do gì để xử sự với mày như người có lỗi khi mày chưa làm gì.”
Cô ta im lặng một lúc.
“Tuần trước bố tao bảo tao hỏi mày đang cần tiền không, rồi đề nghị cho mày vay với lãi suất thấp.” Cô ta ngước lên. “Tao từ chối làm. Ông ấy không vui.”
Tôi nhìn cô ta.
Đây là điều tôi không ngờ. Không phải vì Trần Hiểu Vân là người tốt, mà vì tôi không tưởng tượng được cảnh cô ta từ chối bố.
Kiếp trước cô ta chưa bao giờ từ chối bố.
“Cảm ơn mày,” tôi nói.
“Mày không cần cảm ơn. Tao chỉ không muốn làm điều mình không thể chấp nhận được.” Cô ta nhìn tôi lần nữa. “Nhưng mày phải cẩn thận. Bố tao không bỏ cuộc dễ dàng.”
“Tao biết.”
“Ông ấy đang hỏi thăm về gia đình mày. Về mẹ mày.”
Câu đó nặng hơn tôi nghĩ.
Tôi cầm ly cà phê lên, uống một ngụm để có thêm vài giây bình tĩnh.
Họ đang nhắm vào mẹ. Không phải theo kiểu đe dọa trực tiếp, chắc chắn không như vậy. Trần Quốc Bảo là người tinh tế hơn thế. Ông ta sẽ dùng con đường khác.
“Ông ta hỏi gì về mẹ tao?”
“Về sức khỏe. Về thu nhập. Về…” Cô ta dừng lại. “Về căn nhà đang thế chấp.”
Đó rồi.
Nếu áp lực tài chính lên đến mức không chịu được, nếu mẹ tôi đứng trước nguy cơ mất nhà, tôi sẽ phải bán đất để trả nợ. Và lúc đó Bảo Thành sẽ đứng đó chờ sẵn với giá mà họ muốn trả.
Không cần đe dọa. Chỉ cần chờ đúng lúc.
Tôi đặt ly xuống.
“Hiểu Vân, mày vừa nói với tao điều này là mày đã chọn đứng về phía nào rồi. Mày biết không?”
Cô ta gật đầu.
“Tao biết.”
“Và mày không sợ bố mày biết à?”
Cô ta im lặng một lúc rồi nói khẽ:
“Tao sợ. Nhưng có những thứ mà nếu làm rồi tao không sống được với chính mình.”
Tôi nhìn cô ta lần này khác với mọi lần trước.
Không phải nhìn một người từ ký ức. Nhìn một người đang ngồi trước mặt mình.
“Cảm ơn mày, Hiểu Vân.”
Cô ta đứng dậy, nhặt điện thoại.
“Mày tự lo nhé. Tao làm được đến đây thôi.”
Tôi nhìn theo cô ta ra khỏi quán.
Rồi ngồi thêm mười phút, uống hết ly cà phê, nghĩ về bước tiếp theo.
Tôi cần giải quyết khoản thế chấp ngân hàng. Sớm hơn kế hoạch ban đầu. Nếu mảnh đất đường Bình An không thể bị chiếm, thì họ sẽ tấn công vào điểm yếu duy nhất còn lại của tôi.
Căn nhà mẹ đang ở.
Tôi tính toán lại từ đầu.
Nợ ngân hàng còn lại khoảng một trăm sáu mươi triệu sau hơn một năm trả. Lãi suất thay đổi nhẹ, nhưng vẫn theo dõi được. Nếu tôi muốn trả hết trong hai năm thay vì năm năm như kế hoạch ban đầu, tôi cần gấp ba nguồn thu hiện tại.
Không dễ. Nhưng không phải không làm được.
Tôi ngồi viết danh sách.
Nhuận bút tạp chí đang ổn định, nhưng chỉ một chuyên mục. Nếu tôi viết thêm cho tờ báo kinh tế địa phương, có thể tăng thêm một phần.
Gia sư ở Hà Nội đang có ba ca, học kỳ mới có thể nhận thêm một hoặc hai ca nữa.
Và còn một việc tôi chưa làm, mà lẽ ra phải làm từ lâu.
Tôi biết những mảnh đất khác ở thành phố này sẽ tăng giá trong vài năm tới. Không nhiều như đường Bình An, nhưng cũng đủ để kiếm được một khoản chênh lệch nếu mua đúng lúc và bán đúng lúc.
Tuy nhiên tôi không có tiền để mua thêm đất.
Cái tôi có là thông tin.
Và thông tin là có thể bán.
Không phải bán trực tiếp. Mà là tư vấn.
Tôi nghĩ đến những gia đình ở thành phố này đang có tiền nhàn rỗi, muốn đầu tư nhưng không biết vào đâu. Có rất nhiều người như vậy năm 2006. Thị trường bất động sản đang bắt đầu nóng lên, và người người đổ tiền vào nhưng phần lớn không biết mình đang mua gì.
Nếu tôi tư vấn đúng, họ lời. Và tôi lấy phí tư vấn.
Không cần giấy phép, không cần công ty, không cần bất cứ thứ gì to tát. Chỉ cần uy tín. Và uy tín tôi đang có, nhỏ thôi nhưng có, qua những bài viết trên tạp chí.
Tôi viết thư gửi bà Thảo, đề xuất một buổi hội thảo nhỏ, miễn phí cho độc giả tạp chí, chủ đề là cách đánh giá tiềm năng bất động sản địa phương.
Bà Thảo đồng ý trong vòng hai ngày.
Buổi hội thảo được tổ chức vào cuối tháng Tám, ở hội trường nhỏ của tòa soạn, năm mươi người đăng ký, ba mươi người đến.
Tôi đứng trước ba mươi người lớn tuổi hơn mình, nhiều người gấp đôi tuổi mình, nói về những gì tôi biết với giọng của người tin vào điều mình nói.
Không phải tôi không run. Tôi run. Nhưng tôi biết những gì tôi đang nói là đúng, và cái biết đó lớn hơn cái run.
Sau hội thảo, bảy người đến hỏi thêm, xin số điện thoại.
Trong số đó có bà Lan, chủ tiệm vải, đang có một khoản tiền nhàn rỗi và muốn đầu tư nhưng chồng bà không ủng hộ vì không tin trẻ con.
“Cô ấy còn nhỏ quá, biết gì mà tư vấn,” bà kể lại chồng nói.
“Chú có thể không tin cháu,” tôi nói với bà. “Nhưng chú có thể đến hỏi cháu trực tiếp. Nếu cháu sai, chú không mất gì.”
Bà cười, gật đầu.
Chồng bà cuối cùng cũng đến. Chúng tôi nói chuyện ba tiếng. Cuối buổi ông gật đầu.
Đó là hợp đồng tư vấn đầu tiên tôi ký trong kiếp này.
Nhỏ. Nhưng thật.
Năm 2007, đúng như tôi nhớ, thị trường bất động sản địa phương bắt đầu sôi sục.
Những mảnh đất tôi đã tư vấn cho bà Lan và hai người khác tăng giá. Không phải tăng một cách ngoạn mục, nhưng đủ để chứng minh rằng tôi không nói chuyện hão.
Uy tín nhỏ của tôi lớn lên một chút.
Số điện thoại của tôi bắt đầu được truyền tay từ người này sang người khác, kiểu truyền miệng của những người đã thấy kết quả thực. Không phải danh tiếng, chỉ là tin cậy trong một phạm vi hẹp.
Nhưng phạm vi hẹp đó đủ để tôi tăng thêm nguồn thu.
Tháng Ba năm 2007, tôi trả hết khoản nợ ngân hàng thứ nhất, căn nhà mẹ đang ở được giải chấp.
Buổi tối hôm đó, tôi không nói với mẹ ngay. Tôi chỉ ngồi ở bàn ăn, nhìn bà múc cơm, nghĩ đến cái ngày tôi đứng ở ngân hàng ký giấy thế chấp căn nhà này, nghĩ đến mặt mẹ lúc cầm bút ký.
“Mẹ ơi.”
“Ừ?”
“Nhà mình không còn thế chấp nữa rồi.”
Bà đặt muôi xuống, quay sang nhìn tôi.
Tôi lấy trong túi ra tờ giấy xác nhận giải chấp của ngân hàng, đặt trên bàn.
Bà cầm lên, nhìn vào đó lâu hơn cần thiết cho một người cần đọc kỹ.
Rồi bà đặt xuống, quay đi.
“Mẹ ơi sao mẹ…”
“Không có gì.” Giọng bà hơi khác. “Múc thêm chén cơm đi con.”
Tôi múc cơm, ngồi xuống. Trong bữa ăn hôm đó không ai nói thêm gì về tờ giấy đó.
Nhưng sau bữa cơm, khi tôi đang rửa bát, mẹ đứng sau tôi đặt tay lên vai tôi một lúc rồi bỏ vào phòng.
Đó là tất cả bà cần nói.
Hôm sau, Trần Ngọc Sơn gọi lần đầu tiên trong sáu tháng.
“Cô Thừa Phong, tập đoàn muốn gặp cô một lần nữa.”
“Để làm gì?”
“Lần này anh Bảo sẽ đến trực tiếp.”
Tôi đứng ở hành lang nhà trọ Hà Nội, nhìn ra ô cửa sổ.
“Tôi sẽ về vào cuối tháng. Sắp xếp lịch được không?”
“Được. Anh Bảo muốn gặp ở đâu?”
“Ở nhà tôi.”
Im lặng ngắn.
“Được.”
Tôi cúp máy.
Tôi không biết Trần Quốc Bảo đã biết căn nhà mẹ tôi được giải chấp chưa. Nếu biết, ông ta sẽ hiểu rằng con bài cuối cùng của ông ta vừa biến mất.
Nếu chưa biết, ông ta sẽ biết khi đến nhà tôi và nhìn thấy tôi ngồi trước mặt ông ta với thái độ của người không còn gì để mất.
Theo nghĩa tốt của câu đó.