Chương 10
Trần Quốc Bảo đến vào một buổi chiều cuối tháng, lần này có thêm ông Sơn đi cùng.
Tôi rót trà mời khách, ngồi xuống đối diện.
Ông ta nhìn tôi lâu hơn lần trước, cái nhìn của người đang hiệu chỉnh lại đánh giá của mình.
“Cô trông trưởng thành hơn lần gặp trước.”
“Cảm ơn chú.”
“Nghe nói cô đang tư vấn đầu tư cho một số gia đình ở đây?”
Tin đó đã đến tai ông ta. Không ngạc nhiên.
“Dạ, thỉnh thoảng có giúp thêm mấy người quen.”
“Kết quả tốt không?”
“Họ hài lòng.”
Ông ta gật đầu, không nói ngay. Kiểu im lặng của người đang chuyển từ chiến thuật này sang chiến thuật khác.
“Cô học năm ba rồi đúng không?”
“Dạ.”
“Ra trường cô định làm gì?”
Câu hỏi đó không phải câu hỏi thường. Đó là đầu của một đề nghị khác.
“Chưa quyết định.”
“Tập đoàn chú đang mở rộng bộ phận phân tích thị trường. Nếu cô quan tâm, sau khi ra trường chú có thể xem xét một vị trí phù hợp.”
Đó rồi.
Không còn là mua đất bằng tiền. Là mua người bằng công việc.
Tôi uống trà, để im lặng kéo dài một nhịp.
“Chú ơi, cháu hỏi thẳng được không?”
Ông ta gật đầu.
“Nếu cháu đồng ý về làm cho tập đoàn, điều kiện kèm theo là cháu bán mảnh đất đó cho tập đoàn?”
Ông Sơn khẽ nhíu mày. Trần Quốc Bảo không nhíu, chỉ nhìn thẳng vào tôi.
“Cô hỏi thẳng thật.”
“Vì cháu không muốn lãng phí thời gian của hai bên.”
Ông ta im lặng một lúc.
“Đó là một trong những điều kiện.”
“Cháu hiểu. Nhưng cháu không muốn bán.”
“Tại sao? Giá chúng tôi trả bây giờ cao hơn thị trường nhiều.”
“Vì cháu biết mảnh đất đó đáng giá nhiều hơn những gì tập đoàn đang trả. Và cháu không cần tiền ngay bây giờ.”
Lần này ông ta im lặng lâu hơn.
Rồi ông ta nhìn tôi với một thứ gì đó khác, không phải khó chịu, mà gần như là… tò mò.
“Cô bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi mốt.”
“Cô học kinh tế ở trường nhưng cô không nói như người học từ sách vở.”
“Cháu học từ nhiều chỗ.”
Ông ta gật đầu, đứng dậy.
“Chú tôn trọng quyết định của cô. Nếu cô thay đổi ý định, đề nghị luôn còn đó.”
Ông ta bắt tay tôi trước khi ra về. Lần đầu tiên ông ta làm vậy.
Tôi đứng ở cổng nhìn theo xe ông ta, cảm giác một thứ gì đó vừa thay đổi trong cuộc chơi này.
Không phải ông ta bỏ cuộc. Trần Quốc Bảo không bỏ cuộc.
Mà ông ta vừa bắt đầu nhìn tôi theo cách khác.
Không phải như chướng ngại vật. Mà như người chơi.
Và người chơi thì đối xử với nhau khác với chướng ngại vật.
Năm học cuối đại học, tôi gần như không có thời gian để thở.
Luận văn tốt nghiệp, thi cuối kỳ, và đồng thời phải quản lý bốn hợp đồng tư vấn cùng lúc. Minh Tú nhìn tôi với vẻ mặt vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng một buổi tối ở thư viện.
“Mày ổn không?”
“Ổn.”
“Nhìn mày như người chạy ba việc cùng lúc.”
“Đúng là chạy ba việc.”
Anh ta đặt bút xuống.
“Mày không cần làm nhiều đến vậy.”
Tôi nhìn sang. Đây là một trong số ít lần Minh Tú nói về chuyện của tôi chứ không phải chuyện học hành.
“Tao cần.”
“Vì sao?”
Tôi suy nghĩ về cách trả lời câu đó.
Vì tôi biết thời gian không phải thứ có thể lấy lại. Vì tôi đã mất một kiếp người đi vì không biết điều này. Vì mỗi ngày tôi không làm gì là một ngày bị lãng phí theo nghĩa thực sự nhất của từ đó.
Nhưng tôi không thể nói điều đó với Minh Tú.
“Vì tao không muốn ra trường tay không.”
Anh ta gật đầu, không hỏi thêm.
Luận văn của tôi về phân tích rủi ro trong đầu tư bất động sản địa phương giai đoạn 2000-2010. Thầy hướng dẫn gọi lên hỏi tôi lấy tư liệu ở đâu vì một số dự báo của tôi cụ thể đến mức đáng ngờ.
Tôi trả lời rằng tôi đã thực tế quan sát thị trường trong bốn năm.
Đó không phải hoàn toàn là nói dối.
Luận văn đạt điểm cao nhất khoa năm đó. Hội đồng chấm có một giáo sư hỏi tôi dự định làm gì sau khi ra trường. Tôi nói tôi muốn tự làm tư vấn độc lập.
Ông ta nhìn tôi như nhìn người vừa nói một điều thú vị.
“Sao không vào công ty lớn trước cho có kinh nghiệm?”
“Cháu đã có kinh nghiệm rồi thưa thầy.”
Câu trả lời đó khiến ông ta cười.
Tốt nghiệp loại giỏi, bằng khen của khoa.
Tôi cầm bằng trên tay, nghĩ đến kiếp trước, tấm bằng tương tự, cùng ngôi trường, cùng buổi lễ. Kiếp trước tôi đứng ở sân trường chụp ảnh một mình vì mẹ không lên được vì bận buôn bán, vì chú Kế Minh đã lấy hết tiền nhà.
Kiếp này mẹ đứng cạnh tôi, mặc áo dài đỏ sẫm, cười đến tận tai.
Đó là khoảnh khắc đầu tiên trong kiếp này tôi cảm thấy mình đã làm đúng điều mình cần làm.
Không phải vì mảnh đất, không phải vì tiền, không phải vì việc đánh bại Trần Quốc Bảo.
Mà vì cái ảnh chụp buổi chiều hôm đó, mẹ tôi đứng cạnh tôi, tóc bạc một phần, mắt sáng, và không phải đứng một mình.
Ra trường xong, tôi đăng ký thành lập công ty tư vấn nhỏ.
Không hoành tráng. Một phòng thuê, hai cái bàn, một chiếc máy tính cũ mua lại từ Minh Tú, và tên gọi là Phong Tư Vấn, đặt theo họ của mình vì không nghĩ ra tên nào hay hơn.
Minh Tú hỏi: “Mày không đăng ký tên gì ấn tượng hơn à?”
“Ấn tượng cần thời gian. Trước hết cần uy tín.”
Anh ta nhìn tôi lắc đầu nhưng không nói gì thêm.
Khách hàng đầu tiên của công ty là bà Lan, người tôi đã tư vấn từ năm 2006. Bà đến với một tập hồ sơ, ba mảnh đất đang cân nhắc, và một câu hỏi thẳng thắn.
“Cô ra trường rồi, bây giờ tôi cần ký hợp đồng chính thức không?”
“Dạ, bây giờ có tư cách pháp nhân rồi, ký hợp đồng sẽ bảo vệ bà tốt hơn.”
Bà gật đầu.
“Được. Thì ký.”
Đó là hợp đồng đầu tiên với con dấu công ty mới.
Tiếp theo là ông Hải, chủ xưởng gỗ, người tôi gặp ở hội thảo năm 2006, đã ngồi im cả buổi không hỏi gì, nhưng ba tháng sau gọi điện nói muốn tư vấn.
Rồi cô Thanh, kế toán tại một công ty xuất nhập khẩu, muốn đầu tư tiền tiết kiệm của mình.
Từng người một. Không ào ạt. Không có ngày đột phá. Chỉ là sự tích lũy của ba năm bài viết, bốn buổi hội thảo nhỏ, và hàng chục cuộc nói chuyện mà tôi không để ý đã gieo những hạt giống nào.
Tháng thứ ba, công ty đủ tự nuôi sống.
Tháng thứ sáu, tôi thuê thêm một nhân viên hành chính.
Minh Tú vẫn làm công ty của bố anh ta, nhưng thỉnh thoảng ghé văn phòng tôi, ngồi uống cà phê, trao đổi về những giao dịch phức tạp.
“Mày tính bao giờ mới bán mảnh đất đường Bình An?” anh ta hỏi một lần.
“Chưa.”
“Đất đó bây giờ tăng nhiều rồi đó. Tao nghe bên quy hoạch đang xúc tiến nhanh.”
“Tao biết.”
“Mày định chờ đến bao giờ?”
Tôi nhìn ra cửa sổ văn phòng nhỏ, nắng chiều đang đổ vàng trên mái nhà đối diện.
“Đến khi đúng lúc.”
Minh Tú không hỏi thêm.
Đó là thứ tôi thích ở anh ta. Anh ta hỏi khi cần, và dừng lại khi không cần.
Buổi tối hôm đó tôi ngồi một mình ở văn phòng, mở quyển sổ đã theo tôi từ năm đầu đại học.
Danh sách những thứ tôi có từ lúc bắt đầu:
Kiến thức kế toán.
Khả năng đọc thị trường.
Bài viết tạp chí.
Mối quan hệ đại học.
Mảnh đất.
Giờ danh sách đó dài hơn nhiều. Công ty. Hợp đồng. Khách hàng. Uy tín. Và mảnh đất vẫn còn đó, đang ngày một đáng giá hơn.
Tôi chưa bán vì tôi biết thời điểm đúng.
Nhưng còn một lý do khác mà tôi chưa nói ra với ai.
Mảnh đất đó là thứ đầu tiên tôi làm được trong kiếp này. Mua nó là lần đầu tiên tôi nhìn vào tương lai và tin rằng mình có thể thay đổi nó.
Bán nó không chỉ là bán đất. Là kết thúc một chương.
Và tôi muốn chắc chắn rằng chương kế tiếp đã sẵn sàng trước khi khép chương này lại.