Chương 11 (Hoàn)
Năm 2009, Trần Quốc Bảo đến lần cuối.
Lần này không báo trước. Tôi đang ngồi ký hồ sơ ở văn phòng thì nhân viên báo có khách.
Ông ta bước vào, nhìn quanh căn phòng nhỏ với ánh mắt của người đánh giá, rồi ngồi xuống ghế trước bàn tôi.
Năm năm trôi qua, ông ta già đi một chút, mái tóc lốm đốm bạc hơn.
“Trông có vẻ khá hơn lần đầu tôi gặp,” ông ta nói.
“Cảm ơn chú.”
“Công ty của cô bây giờ làm được không?”
“Đủ sống.”
“Nghe nói cô có mấy hợp đồng lớn với mấy doanh nghiệp ở khu công nghiệp mới.”
Tin tức lan nhanh. Không ngạc nhiên.
“Dạ, có vài hợp đồng.”
Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Cô biết tại sao tôi đến không?”
“Biết. Chú muốn mua mảnh đất đường Bình An. Lần này với giá cao hơn.”
Ông ta không phủ nhận.
“Dự án đường Bình An đang vào giai đoạn cuối của quy hoạch. Sang năm sẽ khởi công. Sau khi khởi công, đất khu vực đó sẽ không còn giao dịch tự do được nữa.”
Đó là thông tin quan trọng.
Và tôi biết điều đó là thật.
“Chú đưa ra mức giá bao nhiêu?”
“Tám trăm triệu.”
Bốn lần giá gốc. Trong năm năm.
Năm năm trước, số tiền đó đủ để tôi thay đổi cuộc đời hoàn toàn. Bây giờ thì không phải là nhỏ, nhưng tôi không còn cần nó theo cái cách khẩn cấp như lúc đó nữa.
“Chú ơi, cháu muốn hỏi thẳng một lần nữa.”
Ông ta gật đầu.
“Nếu cháu không bán trước khi khởi công, điều gì xảy ra?”
Ông ta im lặng.
“Nhà nước sẽ thu hồi một phần đất phục vụ mở đường. Phần còn lại, cô vẫn giữ được. Nhưng giá trị thực tế của mảnh đất đó sẽ bị chia đôi.”
Đó là thông tin tôi chưa có từ ký ức kiếp trước, vì kiếp trước tôi không sở hữu mảnh đất đó đến giai đoạn này.
“Cháu cần mấy ngày suy nghĩ.”
Ông ta đứng dậy.
“Tôi cho cô một tuần.”
Ông ta ra về.
Tôi ngồi im một lúc dài, nhìn ra cửa sổ.
Tám trăm triệu, và nguy cơ mất một nửa giá trị nếu không bán.
Hoặc giữ, và nhận đền bù thu hồi đất từ nhà nước, số tiền theo quy định hiện tại sẽ thấp hơn giá thị trường.
Tôi cầm điện thoại gọi cho Minh Tú.
“Mày có thể hỏi về chính sách đền bù khi thu hồi đất để mở đường không?”
Minh Tú hỏi lại: “Bình An hả?”
“Ừ.”
Anh ta im lặng một nhịp.
“Để tao hỏi. Nhưng mày nên biết, thông thường đền bù nhà nước thường thấp hơn thị trường khá nhiều.”
“Tao biết. Tao chỉ cần biết thấp hơn bao nhiêu.”
Tôi cúp máy, mở quyển sổ, bắt đầu tính toán lần cuối.
Đây là quyết định quan trọng nhất trong kế hoạch mà tôi đã giữ suốt năm năm.
Và tôi cần đưa ra quyết định đúng.
Tôi bán mảnh đất đường Bình An vào ngày thứ năm của tuần ông Trần Quốc Bảo cho tôi.
Không phải tám trăm triệu.
Một tỷ hai.
Không phải vì tôi tham. Mà vì đêm hôm đó, sau khi nói chuyện với Minh Tú và ngồi tính toán suốt bốn tiếng, tôi nhận ra một điều.
Nếu đền bù nhà nước thấp hơn thị trường nhiều như Minh Tú nói, và nếu tập đoàn Bảo Thành đã chờ đợi mảnh đất này năm năm, chịu đựng việc tôi không bán suốt năm năm, thì giá trị thực của nó với họ không phải tám trăm triệu.
Giá trị thực là họ sẵn sàng trả bao nhiêu để không mất nó vào tay người khác.
Tôi gọi cho Trần Ngọc Sơn, không phải cho Trần Quốc Bảo.
“Anh Sơn, cháu muốn bán. Nhưng giá một tỷ hai.”
Im lặng dài.
“Cô Thừa Phong, anh Bảo đã nói tám trăm rồi.”
“Dạ, cháu nghe. Nhưng cháu cũng biết chính sách đền bù thu hồi đất hiện tại, và cháu biết mảnh đất đó trong quy hoạch tổng thể của tập đoàn có giá trị thế nào. Một tỷ hai là giá hợp lý.”
“Để tôi báo lại.”
Hai tiếng sau, Trần Quốc Bảo gọi trực tiếp. Lần đầu tiên ông ta gọi tôi từ năm năm trước.
“Cô thật sự đòi một tỷ hai?”
“Dạ.”
“Tôi trả chín trăm.”
“Một tỷ.”
“Chín trăm rưỡi.”
Tôi ngồi trên ghế văn phòng, nhìn lên trần nhà, và cảm nhận cái khoảnh khắc của người đã chờ đợi điều này từ rất lâu.
“Một tỷ, chú ơi. Số đó hợp lý cho cả hai bên.”
Im lặng.
“Được.”
Đó là tất cả. Một chữ. Một tiếng đồng ý ngắn gọn sau năm năm.
Hợp đồng ký một tuần sau đó. Một tỷ đồng chuyển vào tài khoản của tôi vào buổi sáng một ngày tháng Mười năm 2009.
Tôi ngồi ở văn phòng nhỏ, nhìn màn hình điện thoại, con số hiện ra trong tin nhắn ngân hàng.
Không hét to. Không gọi điện cho ai. Không làm gì cả.
Chỉ ngồi im, thở, để cái khoảnh khắc đó ngấm vào.
Kiếp trước, tôi chết với tài khoản gần trống, nợ chồng nợ, không để lại gì ngoài hai mươi năm kiệt sức.
Kiếp này, ở tuổi hai mươi ba, tôi đang ngồi với một tỷ đồng trong tài khoản, một công ty đang hoạt động tốt, một căn nhà mẹ đang ở không còn thế chấp, và một mối quan hệ với người từng là đối thủ giờ đang gọi mình là người chơi đáng nể.
Tôi gọi cho mẹ.
“Mẹ ơi.”
“Ừ, sao vậy con?”
“Mảnh đất đó bán rồi.”
Bà im lặng.
“Bán được bao nhiêu?”
“Một tỷ.”
Tiếng thở dài từ đầu dây bên kia.
Không phải thở dài vì mệt. Là thở dài của người vừa đặt xuống một thứ đã gánh lâu.
“Mẹ muốn ăn gì không? Tối nay con về.”
“Ừ.” Giọng bà nhỏ xuống. “Mẹ nấu canh chua.”
Canh chua lại.
Tôi cười mà không biết mình đang cười.
“Được mẹ. Con về sớm nhé.”
Tôi đứng dậy, xách túi, khóa cửa văn phòng.
Trên đường ra xe, tôi đi ngang qua con phố đồ cổ mà tôi hay đi bộ qua những chiều cũ, nhìn những mái nhà quen, ngửi mùi bụi đất quen, và lần đầu tiên từ khi sống lại, tôi không nghĩ đến kiếp trước.
Chỉ nghĩ đến bữa cơm tối hôm nay.
Đó, theo một cách nào đó, chính là điều tôi đã đi tìm suốt bao nhiêu năm.
Không phải tiền. Không phải mảnh đất. Không phải chiến thắng.
Chỉ là một bữa cơm, mẹ nấu, tôi về ăn.
Thứ đơn giản nhất, thứ kiếp trước tôi đã không có đủ.
Kiếp này thì khác rồi.
Hết.