Chương 8

  1. Home
  2. Điều Đầu Tiên Tôi Làm Khi Sống Lại Là Đi Vay Tiền
  3. Chương 8
Prev
Next

Năm học thứ hai bắt đầu với một tin tức mà chỉ mình tôi biết là quan trọng đến mức nào.

Tháng Chín năm 2005, tôi nghe tin tức trên đài về dự án quy hoạch đô thị mới của tỉnh, bao gồm kế hoạch nâng cấp con đường Bình An thành trục giao thông chính nối khu trung tâm với khu công nghiệp mới phía đông.

Tôi ngồi nghe tin tức đó trong phòng trọ, tay cầm bát mì chưa ăn, tim đập nhanh hơn bình thường.

Kiếp trước tôi không nghe tin này. Hoặc có nghe nhưng không để ý vì khi đó tôi không có mảnh đất nào ở đó.

Nhưng giờ tôi nghe.

Và giờ tôi có mảnh đất.

Tôi đặt bát mì xuống, lấy điện thoại gọi về cho mẹ.

“Mẹ ơi, có ai đến hỏi về mảnh đất không?”

“Có. Tuần trước có một nhóm người đến đo đạc. Mẹ hỏi họ là ai, họ nói cán bộ địa chính.”

Cán bộ địa chính. Không phải người của Bảo Thành. Là cơ quan nhà nước.

Tức là quy hoạch đang được triển khai, và người ta đang đo đạc để làm hồ sơ. Thông thường sau bước này là bước thông báo thu hồi đất hoặc đền bù.

Nhưng tôi biết từ kiếp trước rằng con đường Bình An không bị thu hồi toàn bộ. Chỉ có phần mặt đường được mở rộng. Phần đất sâu bên trong, phần tôi đang có, sẽ tăng giá trị rất nhiều vì nằm ngay cạnh tuyến đường chính mới.

Đó là lý do tập đoàn Bảo Thành muốn mua từ sớm. Họ biết quy hoạch trước khi công bố.

Và bây giờ quy hoạch đã công bố, giá đất sẽ tăng.

“Mẹ không ký gì với họ chứ?”

“Không, họ chỉ đo rồi đi.”

“Được. Nếu có ai đến đề nghị mua hoặc đề nghị điều gì khác, mẹ cứ bảo cần hỏi con trước.”

“Biết rồi.”

Tôi cúp máy, đứng nhìn qua cửa sổ.

Tất cả đang đi theo đúng hướng. Không phải vì tôi giỏi. Mà vì tôi biết trước. Và lần này tôi không bỏ lỡ.

Hôm sau, Trần Ngọc Sơn gọi điện, lần này giọng khác, ít chủ động hơn, thận trọng hơn.

“Cô có nghe tin về quy hoạch không?”

“Có.”

“Tập đoàn muốn nâng giá lên bốn trăm triệu. Lần này là đề nghị cuối thật sự.”

Tôi ngồi im một lúc để ông ta nghĩ rằng tôi đang cân nhắc.

“Anh Sơn, để tôi hỏi thẳng. Tập đoàn Bảo Thành biết quy hoạch này từ khi nào?”

Im lặng.

“Cô muốn nói gì?”

“Tôi muốn nói rằng nếu tập đoàn biết quy hoạch từ trước khi công bố, thì bốn trăm triệu không phải giá hợp lý. Vì giá hợp lý sẽ phải tính theo giá trị thực của mảnh đất sau khi quy hoạch đã hoàn thành.”

Lần này im lặng dài hơn.

“Cô đang đòi bao nhiêu?”

“Tôi chưa đòi gì. Tôi đang nói rằng tôi không vội bán.”

Tôi cúp máy.

Không phải vì tôi tự tin hoàn toàn. Mà vì tôi biết rằng người ra quyết định quá sớm thường là người mất nhiều nhất.

Trong trò thương lượng này, thứ quý giá nhất không phải là tiền hay đất.

Là sự kiên nhẫn.

Trần Hiểu Vân gọi lại vào tháng Mười.

Lần này tôi không cúp máy.

Không phải vì tôi đã quyết định đối mặt với ký ức. Mà vì tôi nhận ra rằng né tránh mãi cũng không giải quyết được gì. Và nếu cô ta thật sự đang được bố dùng như một quân cờ, tôi cần biết.

Chúng tôi gặp ở một quán ăn nhỏ gần trường sư phạm của cô ta.

Trần Hiểu Vân mười tám tuổi, tóc dài, mặc áo len xanh nhạt, nhìn tôi với ánh mắt không thay đổi nhiều so với hồi cấp ba. Vẫn cái cách nhìn đó, thẳng thắn và không giả tạo.

“Mày trông ổn hơn tao nghĩ,” cô ta nói sau khi ngồi xuống.

“Mày nghĩ tao trông thế nào?”

“Hồi cấp ba mày hay có vẻ mặt đang lo lắng gì đó. Giờ trông khác hơn.”

Tôi nhìn cô ta.

Kiếp trước tôi hay lo lắng vì tôi đang yêu cô ta mà không biết nói. Kiếp này tôi không yêu cô ta, chỉ mang ký ức về cô ta, và hai thứ đó khác nhau nhiều hơn tôi nghĩ.

“Mày ổn không?” tôi hỏi.

“Ổn. Học ở đây cũng vui.” Cô ta nhìn xuống tay mình. “Nhưng bố tao hay gọi điện hỏi về mày.”

Tôi không thay đổi sắc mặt.

“Hỏi gì?”

“Hỏi mày học ở đâu, ở chỗ nào, hay chơi với ai.” Cô ta ngước nhìn tôi. “Tao không biết tại sao. Mày có biết không?”

Câu hỏi thẳng thắn. Không có vẻ gì là cô ta biết câu trả lời hay đang diễn kịch.

Tôi nhìn cô ta một lúc.

“Bố mày đến nhà tao tháng Bảy, muốn mua một mảnh đất tao đang có. Tao không bán.”

Cô ta nhíu mày.

“Đất gì?”

“Đường Bình An. Tao mua hồi năm ngoái.”

Trần Hiểu Vân im lặng, nhìn xuống ly nước.

“Bố tao làm bất động sản, tao biết. Nhưng tao không biết ông ấy liên quan đến mảnh đất đó.” Cô ta ngước lên. “Nên ông ấy dùng tao để hỏi về mày?”

“Tao không chắc. Nhưng mày nên biết để tự mình quyết định.”

Cô ta gật đầu chậm.

“Cảm ơn mày đã nói thẳng.”

Chúng tôi ăn xong bữa đó không nói nhiều thêm về chuyện đó nữa. Nói về trường, về bạn bè, về những chuyện bình thường của hai đứa mười tám tuổi đang học xa nhà.

Trước khi chia tay, cô ta nói: “Mày không giống người tao nhớ hồi cấp ba.”

“Người nào mày nhớ?”

Cô ta suy nghĩ.

“Người hay nhìn tao kiểu như đang muốn nói gì mà không nói được.”

Tôi mỉm cười.

“Người đó chắc đã thay đổi rồi.”

Tôi đi về, lòng không nặng như tôi sợ. Không phải vì đã xử lý xong mọi thứ. Mà vì lần đầu tiên, tôi nhìn Trần Hiểu Vân như một người, không phải như một ký ức.

Và điều đó, theo một cách kỳ lạ, nhẹ hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Năm học thứ hai kết thúc, tôi lại giữ được học bổng.

Hè năm 2006, tôi về nhà với một khoản tiết kiệm nhỏ và một quyết định đã được cân nhắc kỹ từ lâu.

Tôi cần gặp Trần Quốc Bảo, lần này theo cách của mình.

Không phải để bán đất. Mà để hiểu rõ hơn ông ta muốn gì, và quan trọng hơn, ông ta sẽ làm gì nếu tôi tiếp tục không bán.

Kiếp trước, những chuyện xui xẻo bắt đầu xảy ra sau khi tôi từ chối ông ta lần đầu. Nhưng kiếp trước tôi không có mảnh đất này, không có lý do để ông ta nhắm vào tôi sớm đến vậy.

Kiếp này khác. Và tôi cần biết tôi đang đối mặt với điều gì.

Tôi nhờ Minh Tú trước khi rời Hà Nội.

“Mày có thể hỏi thêm về tập đoàn Bảo Thành không? Không cần nhiều, chỉ cần biết họ đang làm dự án nào và đang trong giai đoạn nào.”

Minh Tú không hỏi tại sao. Anh ta gật đầu, nói sẽ hỏi bố.

Ba ngày sau, trước khi tôi lên xe về quê, Minh Tú đưa cho tôi một tờ giấy viết tay ngắn.

“Dự án Bảo Thành đang cần huy động vốn giai đoạn hai. Họ đang đàm phán với ngân hàng nhưng chưa xong. Bố tao nói vậy.”

Tôi cầm tờ giấy đó về, ngồi trên xe đò đọc đi đọc lại.

Bảo Thành đang cần vốn. Tức là họ không có tiền mặt dồi dào như vẻ ngoài. Tức là nếu họ không mua được mảnh đất của tôi, kế hoạch phát triển khu vực đường Bình An sẽ bị chậm lại.

Và nếu chậm, những đơn vị khác sẽ nhảy vào.

Tôi ngả lưng vào ghế xe, nhìn cánh đồng lúa chạy dọc hai bên đường quốc lộ.

Sức mạnh đang ở bên tôi nhiều hơn tôi nghĩ. Chỉ cần tôi không để áp lực làm tôi quên mất điều đó.

Về đến nhà, mẹ đang phơi đồ ngoài sân. Nhìn thấy tôi, bà cười.

“Về rồi đó. Gầy không bằng lần trước.”

“Con ăn uống tốt hơn rồi mẹ.”

Bà kéo tôi vào, rót nước. Rồi nhìn tôi một lúc.

“Thừa Phong, mẹ muốn nói một chuyện.”

Tôi đặt ly xuống.

“Chuyện gì mẹ?”

“Hồi tháng trước có người đến, không phải hỏi mua đất. Họ hỏi về con. Hỏi con đang làm gì ở Hà Nội, học ra sao, có nợ nần gì không.” Bà nhìn tôi. “Mẹ không nói gì hết. Nhưng mẹ thấy lo.”

Tôi nhìn mẹ, thở chậm.

Họ đang thu thập thông tin về tôi. Không phải về mảnh đất. Về tôi.

Tức là họ đang tìm điểm yếu của tôi.

Và điểm yếu của tôi là mẹ.

Tôi cầm lấy tay bà.

“Mẹ, nếu có ai hỏi về con nữa, mẹ có thể nói tên họ không?”

“Không hỏi kịp, họ đi nhanh lắm.”

Tôi gật đầu.

“Được rồi mẹ. Con đang xử lý. Mẹ không cần lo.”

Bà nhìn tôi một lúc rồi gật đầu. Không hỏi thêm.

Đó là cách mẹ tin tôi. Không phải bằng lời nói. Bằng sự im lặng.

Và đêm đó tôi ngủ không sâu, đầu óc quay tròn với một câu hỏi mà tôi chưa có câu trả lời.

Nếu họ không thể đánh vào mảnh đất, họ sẽ đánh vào điều gì khác?

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!