Chương 5
Kết quả thi đại học về vào đầu tháng Bảy.
Tôi đậu ngành Kế toán Kiểm toán, Đại học Kinh tế. Điểm không xuất sắc, chỉ vừa đủ chuẩn, vì kiếp trước tôi đậu đúng trường này theo đúng cách này, điểm vừa đủ, không dư không thiếu.
Lần này khác một điều: tôi không chắc mình có nên đi học không.
Mẹ thì chắc chắn. Bà ngồi tính toán học phí, tiền thuê trọ nếu phải lên thành phố lớn, rồi lại tính ngược về số tiền còn lại trong nhà sau khi trả tiền lãi ngân hàng tháng đầu tiên.
“Tiền học kỳ đầu mình cáng được,” bà nói, giọng không lo lắng bằng tôi nghĩ. “Con lên đó cố học bổng là được.”
Kiếp trước tôi đã học bổng suốt bốn năm. Không phải vì giỏi giang gì đặc biệt, mà vì không có học bổng thì không có cái ăn.
Kiếp này thì giống vậy, chỉ khác là tôi biết trước mình sẽ làm được.
Nhưng tôi cũng biết một điều khác.
Trong bốn năm đại học ở kiếp trước, mảnh đất đường Bình An đã trải qua bốn lần định giá lại, hai lần tôi suýt bán vì áp lực tài chính, và một lần tôi thực sự đặt bút ký thỏa thuận bán rồi lại rút ra vào phút chót vì một lý do mà tôi đến giờ vẫn không giải thích được.
Kiếp trước, tôi không có mảnh đất đó. Tôi chỉ biết câu chuyện của nó qua người khác.
Kiếp này, tôi là chủ nó. Và tôi cần đảm bảo rằng trong bốn năm tôi học ở Hà Nội, không ai có thể lấy nó đi.
Tôi đến gặp luật sư.
Ông Phúc, văn phòng công chứng nhỏ cuối phố, người mà tôi biết tên từ kiếp trước vì ông ta là người công chứng hợp đồng chuyển nhượng đất cho mảnh Bình An vào năm 2009. Tức là ông ta sẽ còn làm việc ít nhất thêm năm năm nữa.
Tôi đặt giấy tờ lên bàn, giải thích yêu cầu.
“Cháu muốn lập một văn bản ủy quyền cho mẹ cháu quản lý mảnh đất này trong thời gian cháu đi học xa. Nhưng văn bản đó phải có điều khoản: mẹ cháu có quyền quản lý, thu hoa lợi nếu có, nhưng không có quyền bán hoặc thế chấp mà không có chữ ký của cháu.”
Ông Phúc nhíu mày.
“Cháu không tin mẹ à?”
“Cháu tin mẹ hoàn toàn. Nhưng cháu không tin người khác sẽ không tìm cách thuyết phục mẹ.”
Ông ta nhìn tôi lâu hơn cần thiết.
“Cháu bao nhiêu tuổi?”
“Mười tám.”
“Học lớp mấy?”
“Vừa đậu đại học.”
Ông ta thở dài nhẹ rồi cầm bút.
Văn bản được lập xong trong buổi chiều hôm đó. Tôi mang về nhà, giải thích cho mẹ, bà nghe xong thì gật đầu, không hỏi nhiều.
“Con đi học rồi, mẹ có ai hỏi thì mẹ bảo cần hỏi con, được không?”
“Được.”
Đơn giản vậy thôi.
Trước ngày lên Hà Nội, tôi đi một vòng qua chợ Bình An, ghé mua bánh mì của cô Hương, nói chuyện thêm một lúc.
“Cô ơi, cháu đi học xa mấy tháng. Nếu cô thấy ai đó đến hỏi về mảnh đất đằng kia, cô nhớ cho cháu biết với nhé.”
Cô Hương cười, vuốt tóc: “Con nhỏ này khôn thiệt. Được, cô nhắn cho mày.”
Tôi cúi đầu cảm ơn, rồi đi.
Mảnh đất đường Bình An nằm yên trong nắng chiều, bùn lầy và cỏ dại, trông không có gì đặc biệt.
Mười năm nữa, chỗ này sẽ là tòa nhà mười lăm tầng.
Tôi chỉ cần giữ được nó đến lúc đó.
Hà Nội năm 2004 ồn ào và bụi bặm theo một cách khác với thành phố tôi lớn lên.
Tôi thuê một phòng trọ nhỏ cùng với hai người bạn cùng khoa, Nguyệt và Hoa, hai đứa con gái quê từ Nghệ An lên, vui tính và hay cười. Phòng hẹp, giường tầng, quạt trần cũ kêu cọt kẹt mỗi khi quay.
Kiếp trước tôi đã sống ở căn phòng này.
Biết rõ từng vết nứt trên tường, biết cái vòi nước hay nhỏ giọt, biết bà chủ nhà hay gõ cửa đúng lúc sáng sớm nhất để thu tiền điện.
Khác một điều: kiếp trước tôi hay ăn mì gói tối thứ Tư vì hết tiền. Kiếp này tôi có thêm nhuận bút từ tạp chí bà Thảo mỗi tháng.
Không nhiều, nhưng đủ để không phải ăn mì gói.
Tuần đầu tiên, tôi ngồi nghe giảng và cố nhớ xem kiếp trước mình học thế nào.
Câu trả lời là: rất chăm, rất cực, và gần như không có bạn bè.
Kiếp này tôi định làm khác. Không phải vì tôi muốn có bạn bè. Mà vì tôi hiểu một điều mà hai mươi năm làm kế toán đã dạy: mối quan hệ quan trọng hơn điểm số.
Điểm số mở cửa vào công ty. Mối quan hệ quyết định bạn đi xa đến đâu sau khi vào rồi.
Tôi bắt đầu để ý xung quanh.
Ngồi cạnh tôi trong giờ Kinh tế vĩ mô là một chàng trai tên Minh Tú, trán cao, mắt sáng, hay nhìn ra cửa sổ khi thầy giảng như thể ông ta đang nói chuyện không đủ hấp dẫn. Nhưng khi thầy hỏi, Minh Tú trả lời nhanh và chính xác đến mức cả lớp im lặng.
Kiếp trước, Minh Tú là phó giám đốc tài chính của một tập đoàn lớn vào năm 2018.
Kiếp này, anh ta đang ngồi cạnh tôi và chưa biết điều đó.
“Bài tập nhóm tuần sau, mày tính làm không?” tôi hỏi giờ ra chơi.
Minh Tú nhìn tôi, trán nhíu nhẹ như đang đánh giá.
“Tao vốn không thích làm nhóm.”
“Tao biết. Nhưng đề bài lần này cần ba người tối thiểu. Mày làm một mình thì nhóm trưởng sẽ phải ký tên ba người.”
Anh ta nhìn tôi lần nữa, sau đó gật đầu một cái ngắn.
“Ai người thứ ba?”
“Để tao hỏi Nguyệt.”
Vậy là nhóm ba người hình thành, không kèn trống, không khách sáo. Chúng tôi làm bài tập xong trước hạn nộp ba ngày, điểm nhóm cao nhất lớp, và từ đó về sau hay ngồi chung ở thư viện mỗi tối thứ Ba.
Đó là mối quan hệ đầu tiên tôi chủ động gây dựng trong kiếp này.
Không phải vì Minh Tú có thể giúp tôi ngay bây giờ.
Mà vì mười năm sau, khi tôi cần người hiểu bất động sản và tài chính ngồi cùng bàn với tôi, thì Minh Tú sẽ là người đó.
Tôi không gọi đó là tính toán.
Tôi gọi đó là chuẩn bị.