Chương 3
Người đó là Trần Quốc Bảo.
Tôi mất hai ngày mới dám tự nhắc đến cái tên đó trong đầu.
Kiếp trước, tôi gặp ông ta lần đầu tiên vào năm tôi hai mươi lăm tuổi. Lúc đó tôi đang làm kế toán trưởng cho một công ty nhỏ ở quận Ba. Ông ta bước vào văn phòng, mặc bộ vest xám, đặt tấm danh thiếp lên bàn tôi.
“Diệp Thừa Phong. Tôi đã nghe nói nhiều về cô.”
Tôi ngẩng đầu, không biết ông ta là ai.
Ông ta cười, loại nụ cười của người biết rõ mình đang ở thế thượng phong.
“Tôi là Trần Quốc Bảo. Bố của Trần Hiểu Vân.”
Cái tên Trần Hiểu Vân như một cái tát thẳng vào mặt tôi giữa văn phòng hôm đó.
Trần Hiểu Vân. Cô gái tôi yêu từ năm mười bảy tuổi, người đã bước vào lễ đường với anh họ tôi khi tôi hai mươi mốt tuổi, người mà tôi tốn ba năm mới quên được mặt.
Và bố cô ta đến tìm tôi.
Kiếp trước, cuộc gặp đó kết thúc không tốt. Ông ta đề nghị tôi làm một việc tôi không thể làm, tôi từ chối, và từ đó về sau những tháng năm còn lại trong đời tôi bỗng dưng khó khăn hơn rất nhiều theo những cách tôi không giải thích được.
Những hợp đồng tôi thương lượng xong bỗng nhiên vỡ. Những mối quan hệ tôi gây dựng bỗng nhiên lạnh nhạt. Những cơ hội tôi chớp được bỗng nhiên tuột khỏi tay.
Kiếp trước tôi không bao giờ nối được hai sự kiện này lại với nhau. Tôi chỉ nghĩ mình xui. Rồi tôi chết.
Kiếp này tôi biết rồi.
Nhưng biết để làm gì?
Trần Quốc Bảo năm 2004 là ai? Tôi cố kéo ký ức về. Ông ta là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Bảo Thành, một tập đoàn bất động sản lớn ở miền Trung. Đúng rồi. Năm 2004, tập đoàn Bảo Thành đang trong giai đoạn mở rộng. Họ mua đất khắp nơi, trong đó có…
Tôi dừng lại.
Trong đó có con đường Bình An.
Tôi ngồi thẳng người.
Mảnh đất tôi vừa mua. Mảnh đất mà tôi biết sẽ thành trung tâm thương mại lớn nhất tỉnh vào năm 2014. Mảnh đất mà cả thành phố coi là vô dụng ngoại trừ một người, tập đoàn Bảo Thành.
Họ đang lên kế hoạch mua mảnh đất đó vào thời điểm này. Và tôi đã chặn ngang.
Trần Quốc Bảo không điều tra tôi vì chú Kế Minh. Ông ta điều tra tôi vì cái mảnh đất bùn lầy đường Bình An mà tôi đã mua trước mũi tập đoàn của ông ta.
Tôi thở chậm lại.
Kiếp trước tôi chưa bao giờ hiểu tại sao mọi chuyện cứ xui xẻo mãi. Bây giờ thì hiểu rồi. Và hiểu muộn như vậy là vì một lý do rất đơn giản.
Kiếp trước tôi không phải người mua mảnh đất đó.
Kiếp này thì có.
Tôi cầm điện thoại lên, nhắn cho Lê Minh Khải: “Bộ hồ sơ đó mày cất kỹ chưa? Cất thêm một nơi nữa đi. Đừng để ở nhà.”
Rồi tôi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, bắt đầu nghĩ.
Trần Quốc Bảo muốn mảnh đất đó. Tôi có mảnh đất đó. Ông ta không thể mua vì tôi đã mua rồi. Vậy ông ta sẽ làm gì tiếp theo?
Tôi nhớ lại kiếp trước.
Những hợp đồng vỡ. Những mối quan hệ lạnh nhạt. Những cơ hội tuột khỏi tay.
Ông ta không đến thương lượng. Ông ta kiên nhẫn hơn vậy nhiều.
Ông ta sẽ chờ tôi cần tiền.
Và rồi ông ta sẽ đến.
Một tuần trôi qua mà không có gì xảy ra.
Không có người lạ hỏi thăm. Không có xe đen đỗ trước nhà. Không có tin nhắn lạ, không có cuộc gọi lạ.
Yên tĩnh đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ mình đã nghĩ quá nhiều.
Nhưng tôi biết rõ tính kiên nhẫn của Trần Quốc Bảo. Ông ta không vội. Ông ta chờ.
Tôi dùng tuần đó để làm những việc mình cần làm.
Thứ nhất, tôi nhờ mẹ gọi cho ngân hàng, hỏi thêm về lịch trả nợ. Số tiền vay hai trăm triệu, lãi suất theo quy định năm 2004, mỗi tháng phải trả gốc và lãi. Không nhiều, nhưng cũng không ít với một gia đình chỉ có hai người.
Tôi cần tìm thêm nguồn thu nhập.
Thứ hai, tôi viết một bức thư gửi đến ba tòa soạn báo khác nhau, đề xuất viết chuyên mục kinh tế. Kiếp trước tôi làm kế toán hai mươi năm, tôi biết đọc thị trường, biết phân tích số liệu. Kiếp này tôi mười tám tuổi, nhưng cái đầu thì vẫn là cái đầu ba mươi tám tuổi.
Nếu họ chịu đăng bài, đó là một nguồn thu nhỏ nhưng ổn định.
Thứ ba, tôi ghé qua mảnh đất đường Bình An mỗi buổi chiều, đi bộ quanh nó, vẽ lại bản đồ trong đầu. Không phải vì cần thiết, mà vì tôi muốn chắc chắn rằng không ai đang dòm ngó nó.
Và rồi vào ngày thứ tám, chú Kế Minh đến.
Không phải đến tìm tôi. Ông ta đến tìm mẹ.
Tôi đang ngồi học ở phòng trong thì nghe tiếng gõ cửa, tiếng mẹ ra mở cửa, tiếng giọng đàn ông quen thuộc vang lên ngọt ngào như mật.
“Chị ơi, lâu quá mới ghé thăm. Dạo này chị có khỏe không?”
Tôi đặt bút xuống.
Kiếp trước, kiểu gặp gỡ như thế này thường kết thúc bằng một cuộc vay tiền, hoặc một đề nghị đầu tư, hoặc một câu chuyện buồn khéo léo nhử mồi lòng trắc ẩn của mẹ.
Tôi bước ra phòng khách.
Chú Kế Minh đang ngồi uống nước, mặt tươi như hoa, như thể cuộc gặp ở quán cà phê hôm trước chưa từng xảy ra. Nhìn thấy tôi, ông ta chỉ khựng lại một nhịp rồi cười rộng hơn.
“Thừa Phong đó hả? Lớn nhanh quá, trông giống mẹ ghê.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, không nói gì.
Mẹ nhìn tôi rồi nhìn chú Kế Minh, ánh mắt có chút bối rối.
Chú Kế Minh đặt ly xuống, giọng hạ thấp, mang vẻ tâm sự thân tình.
“Chị ơi, em đến hôm nay là vì chuyện này… em ngại lắm, nhưng không còn ai để nhờ nữa.”
Mẹ tôi khẽ nhíu mày, giọng lo lắng: “Chuyện gì vậy, chú?”
“Công ty em đang gặp khó khăn tạm thời. Đối tác nước ngoài trì hoãn thanh toán, em bị kẹt dòng tiền. Chỉ cần hai trăm triệu là xoay được, một tháng em trả lại đủ, có lãi nữa.”
Im lặng.
Tôi nhìn mẹ, thấy bà đang tính trong đầu. Bà là người tốt bụng. Bà tin người. Và bà luôn nghĩ người ta cần mình thì mình phải giúp.
“Mẹ,” tôi lên tiếng.
Hai người cùng quay sang nhìn tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chú Kế Minh, giọng nhẹ nhàng mà rõ ràng từng chữ.
“Nhà mình hiện tại đang thế chấp ở ngân hàng. Không còn tài sản để làm chứng thư bảo lãnh nữa.”
Chú Kế Minh đổi nét mặt. Chỉ một thoáng, rất nhanh, nhưng tôi bắt được.
“Thì không cần chứng thư, chị cho chú mượn tiền mặt thôi mà.”
“Tiền mặt cũng không có,” tôi nói tiếp. “Tiền vay được mình dùng hết để đặt cọc mảnh đất rồi.”
Lần này chú Kế Minh nhìn thẳng vào tôi, không cười nữa.
Tôi nhìn lại, không né.
Câu chuyện ngắn gọn, không cần dài dòng. Tôi không tố cáo, không đe dọa, không nhắc lại cuộc gặp ở quán cà phê hôm trước. Tôi chỉ đặt một bức tường đơn giản giữa chú và mẹ tôi.
Không có tiền. Không có gì để cho.
Chú Kế Minh uống cạn ly nước, đứng dậy, nói vài câu xã giao rồi ra về.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó không rõ ràng.
“Con làm vậy… có phải không?”
“Mẹ ơi, nếu chú thật sự kẹt tiền và thật sự trả được, thì chú đã không cần đến nhà mình đâu.”
Bà im lặng rất lâu.
Rồi bà quay vào bếp, không nói thêm gì.
Đó là cách mẹ tôi nói rằng bà hiểu.