Chương 7

  1. Home
  2. Cuốn Sổ Xanh
  3. Chương 7
Prev
Next

Hai ngày sau khi lệnh khởi tố được công bố, kiểm sát viên Hoàng Anh Tú gọi cho tôi lúc nửa đêm, giọng gấp gáp khác thường.

“Cô Từ Dĩnh, Trịnh Bảo Long không có mặt tại nơi cư trú khi chúng tôi đến tống đạt quyết định khởi tố. Chúng tôi nghi ngờ ông ta đã được báo trước và đang tìm cách rời khỏi đất nước.”

Tôi bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch. “Còn Lâm Thiệu Hà?”

“Ông ta đã bị tạm giữ thành công tại nhà riêng,” ông Tú nói. “Nhưng Trịnh Bảo Long, với kinh nghiệm và các mối quan hệ rộng, có thể đã chuẩn bị sẵn phương án tẩu thoát từ trước.”

Tôi lập tức gọi cho ông Huy, người cũng đã thức, đang theo dõi tin tức qua các kênh riêng của mình.

“Dĩnh, tôi vừa nhận được thông tin từ một người quen trong ngành hàng không,” ông nói. “Có một vé máy bay được đặt gấp dưới tên khác, khởi hành lúc năm giờ sáng nay, đến một quốc gia không có hiệp định dẫn độ song phương chặt chẽ với chúng ta. Tên hành khách không trùng khớp với Trịnh Bảo Long, nhưng thông tin hộ chiếu đang được xác minh.”

“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?” tôi hỏi, nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ sáng.

“Chưa đầy bốn tiếng,” ông nói.

***

Tôi gọi ngay cho ông Tú, cung cấp toàn bộ thông tin ông Huy vừa chia sẻ.

“Chúng tôi sẽ phối hợp với cơ quan xuất nhập cảnh ngay lập tức,” ông Tú nói. “Nhưng cô cần hiểu, nếu thông tin không chính xác, hoặc nếu ông ta đã sử dụng một danh tính giả hoàn toàn khác, chúng tôi có thể sẽ không kịp.”

Tôi ngồi trong bóng tối phòng khách, tay siết chặt điện thoại, đầu óc quay cuồng.

Nếu Trịnh Bảo Long trốn thoát, không chỉ công lý cho Tinh Vũ Tech bị trì hoãn, mà toàn bộ chuỗi nạn nhân trải dài hơn một thập kỷ, bao gồm cả công ty của cha tôi, sẽ mãi mãi không có được câu trả lời trọn vẹn.

Tôi nghĩ đến gương mặt cha tôi tám năm trước, sự cam chịu trong ánh mắt ông khi chọn buông xuôi thay vì đấu tranh.

Tôi không thể để lịch sử lặp lại một lần nữa.

“Ông Huy,” tôi nói qua điện thoại, giọng quyết đoán, “chú còn liên hệ nào ở sân bay không?”

“Tôi có một người bạn cũ làm việc tại bộ phận an ninh sân bay,” ông nói. “Nhưng Dĩnh à, việc này đã vượt quá phạm vi những gì tôi và cô có thể tự mình can thiệp. Đây là lúc cần tin tưởng hoàn toàn vào cơ quan chức năng.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố kiềm chế bản năng muốn tự mình lao đến sân bay ngay lập tức.

“Chú nói đúng,” tôi nói. “Nhưng ít nhất, hãy cho tôi biết mọi diễn biến ngay khi có thể.”

***

Ba giờ sau, khi bình minh vừa ló dạng, điện thoại tôi reo vang.

“Chúng tôi đã chặn được ông ta,” giọng ông Tú vang lên, có chút mệt mỏi nhưng đầy nhẹ nhõm. “Trịnh Bảo Long bị phát hiện tại khu vực làm thủ tục xuất cảnh, sử dụng hộ chiếu mang tên người em trai, Trịnh Bảo Khang. Cả hai anh em đều đã bị tạm giữ.”

Tôi nhắm mắt lại, một hơi thở dài trút ra, mang theo cả tuần lễ căng thẳng dồn nén.

“Cảm ơn ông,” tôi nói, giọng nghẹn lại.

“Cảm ơn thông tin kịp thời của cô và luật sư Huy,” ông Tú nói. “Nếu không có nó, có lẽ chúng tôi đã chậm chân.”

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, ánh nắng đầu tiên của ngày mới đang len lỏi qua những tòa nhà cao tầng.

Lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm thấy mình có thể thở một cách trọn vẹn.

Ba tháng sau, phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án Lâm Thiệu Hà và các đồng phạm chính thức được mở tại Tòa án nhân dân thành phố.

Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan, cùng ông Huy, nhìn Lâm Thiệu Hà bước vào phòng xử án trong bộ đồ giản dị, gầy đi trông thấy so với hình ảnh oai vệ tôi từng biết.

Trịnh Bảo Long và Trịnh Bảo Khang ngồi ở hàng ghế bị cáo bên cạnh, cả hai đều cúi đầu, tránh ánh mắt của bất kỳ ai trong phòng.

Phiên tòa kéo dài năm ngày, với hàng loạt nhân chứng được triệu tập.

Đoàn Thị Ngọc ra làm chứng vào ngày thứ hai, giọng run rẩy nhưng rõ ràng, trình bày toàn bộ quá trình bị ép buộc ký các hợp đồng khống, và hành động chủ động cung cấp bằng chứng sau này.

Phạm Hải Đăng thừa nhận toàn bộ hành vi xâm nhập trái phép hệ thống, giả mạo chữ ký điện tử, theo chỉ đạo và trả công từ Trịnh Bảo Long.

Chuyên viên kiểm toán Lý Thu Hằng trình bày chi tiết sơ đồ dòng tiền một trăm ba mươi tỷ đồng bị rút khỏi Tinh Vũ Tech qua Vĩnh Phát Holdings, cùng với những phát hiện liên quan đến hai vụ việc tương tự trong quá khứ.

Đến ngày thứ tư, đến lượt tôi ra làm chứng.

***

Tôi đứng trước vành móng ngựa, nhìn thẳng vào vị chủ tọa, cảm nhận ánh mắt của Lâm Thiệu Hà và Trịnh Bảo Long dõi theo từ phía sau.

“Xin bị hại trình bày toàn bộ quá trình sự việc,” vị chủ tọa nói.

Tôi hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại câu chuyện từ đầu, từ quyết định đầu tư ba năm trước, đến ba năm âm thầm quan sát bên trong công ty, đến những manh mối dần dần hé lộ, đến cả câu chuyện về công ty của cha tôi tám năm trước.

Tôi kể mà không ngần ngại, không giấu diếm, dù biết rằng mọi lời nói của tôi sẽ được ghi lại, công khai, trở thành một phần của hồ sơ tòa án mà bất kỳ ai cũng có thể tiếp cận sau này.

“Bị hại có điều gì muốn nói thêm trước tòa không?” vị chủ tọa hỏi khi tôi kết thúc phần trình bày.

Tôi nhìn về phía Lâm Thiệu Hà và Trịnh Bảo Long, giọng bình tĩnh nhưng chắc nịch.

“Tôi không đứng đây để đòi hỏi sự trừng phạt vì thù hận cá nhân,” tôi nói. “Tôi đứng đây vì cha tôi, người đã âm thầm gánh chịu hậu quả của một hệ thống tương tự tám năm trước mà không có cơ hội được lên tiếng như thế này. Tôi đứng đây vì tất cả những ai đã và có thể sẽ trở thành nạn nhân, nếu những hành vi này tiếp tục được che giấu trong bóng tối.”

Phòng xử án im lặng tuyệt đối.

“Tôi tin vào pháp luật,” tôi nói, kết thúc, “và tôi tin rằng, dù muộn màng, công lý vẫn cần được thực thi.”

***

Rời khỏi phòng xử án ngày hôm đó, tôi bắt gặp ánh mắt của Lâm Thiệu Hà lần cuối, khi ông ta bị dẫn giải trở về phòng tạm giam.

Không còn sự khinh thường, không còn sự tự tin ngạo mạn của người đàn ông từng nói với tôi, “chúng tôi nhận anh vì anh rẻ”, ba năm trước.

Chỉ còn lại một người đàn ông mệt mỏi, đang đối mặt với hậu quả của những lựa chọn ông ta đã đưa ra suốt nhiều năm.

Tôi không cảm thấy vui mừng.

Tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, như một gánh nặng đeo đẳng suốt tám năm cuối cùng cũng đã được đặt xuống.

Một tuần sau, tòa án tuyên án.

Tôi có mặt trong phòng xử án cùng ông Huy, Minh Khoa và ông Từ Vĩnh Thành, ngồi cùng hàng ghế, im lặng chờ đợi.

Vị chủ tọa đọc bản án, giọng đều đều nhưng từng câu chữ vang lên rõ ràng, dứt khoát.

“Xét thấy bị cáo Lâm Thiệu Hà đã có hành vi lạm dụng chức vụ, quyền hạn, cấu kết với các đồng phạm để chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp thông qua các hợp đồng khống và công ty bình phong, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng, tòa tuyên phạt bị cáo mười hai năm tù giam về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, buộc bồi thường toàn bộ số tiền chiếm đoạt cùng lãi suất phát sinh.”

“Xét thấy bị cáo Trịnh Bảo Long là người chủ mưu, tổ chức thực hiện hành vi phạm tội có hệ thống, kéo dài trong nhiều năm, liên quan đến nhiều doanh nghiệp khác nhau, gây hậu quả đặc biệt lớn cho nhiều nạn nhân, tòa tuyên phạt bị cáo mười tám năm tù giam về các tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu của cơ quan, tổ chức.”

“Xét thấy bị cáo Trịnh Bảo Khang có vai trò đồng phạm giúp sức, tòa tuyên phạt bị cáo bảy năm tù giam.”

“Xét thấy bị cáo Phạm Hải Đăng đã thành khẩn khai báo, tích cực hợp tác với cơ quan điều tra, cung cấp thông tin quan trọng giúp làm rõ vụ án, tòa tuyên phạt bị cáo ba năm tù giam, có tính đến các tình tiết giảm nhẹ.”

Tôi ngồi lặng, nghe từng bản án được đọc lên, cảm giác một vòng lặp kéo dài hơn một thập kỷ cuối cùng cũng khép lại.

***

Đến phần liên quan đến Đoàn Thị Ngọc, vị chủ tọa dừng lại một chút trước khi tiếp tục.

“Xét thấy bị cáo Đoàn Thị Ngọc tuy có hành vi tiếp tay hợp thức hóa các hợp đồng khống, nhưng đã hành động dưới áp lực, đe dọa từ các đối tượng chủ mưu, và đặc biệt đã chủ động, tự nguyện cung cấp bằng chứng quan trọng giúp cơ quan điều tra phá án, thể hiện thái độ ăn năn hối cải rõ rệt, tòa xét thấy đủ căn cứ áp dụng hình phạt cải tạo không giam giữ hai năm, cho hưởng án treo.”

Tôi quay sang nhìn Ngọc ở hàng ghế phía trước, thấy bà cúi đầu, vai run lên, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm.

Tôi nhớ lại lời bà nói trong quán nước nhỏ hôm đó.

Tôi chỉ cần con tôi biết, mẹ nó cuối cùng đã chọn làm điều đúng.

Selective forgiveness, tôi nghĩ thầm. Không phải sự tha thứ cho tất cả, mà là sự công bằng dành cho những ai thực sự xứng đáng được trao cơ hội thứ hai.

***

Sau phiên tòa, khi bước ra khỏi tòa nhà, tôi gặp Ngọc ở hành lang.

“Cảm ơn cô,” bà nói, giọng vẫn còn run. “Vì đã giữ đúng lời hứa.”

“Bà đã tự cứu chính mình,” tôi nói. “Tôi chỉ nói lại sự thật.”

Ngọc gật đầu, rồi rời đi, dáng người nhẹ nhõm hơn hẳn so với lần đầu tiên tôi gặp bà tại quán nước ngoại thành.

Tôi đứng lại một mình trên bậc thềm tòa án, nhìn lên bầu trời trong xanh hiếm hoi của một ngày cuối thu.

Ông Huy bước đến bên cạnh tôi. “Cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc chưa?” ông hỏi.

“Vụ án này thì đã kết thúc,” tôi nói. “Nhưng còn hai vụ việc trong quá khứ mà chúng ta phát hiện ra, công ty của ông Từ Vĩnh Thành từng bị gạt khỏi, và có thể còn những nạn nhân khác chúng ta chưa tìm ra. Câu chuyện đó vẫn còn tiếp diễn.”

“Vậy cô định làm gì tiếp theo?” ông hỏi.

Tôi nhìn ra con đường phía trước, ánh nắng chiều nhuộm vàng những tán cây ven đường.

“Tôi sẽ tiếp tục,” tôi nói. “Nhưng lần này, không phải trong bóng tối nữa.”

Sáu tháng sau ngày tuyên án, Tinh Vũ Tech bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới.

Hội đồng quản trị, sau khi loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của Lâm Thiệu Hà và gia đình Trịnh Bảo Long, chính thức bổ nhiệm Nguyễn Minh Khoa vào vị trí Tổng Giám đốc kiêm Giám đốc Công nghệ, ghi nhận đầy đủ vai trò của anh trong việc xây dựng nền tảng kỹ thuật cốt lõi của công ty suốt nhiều năm qua.

Tôi, với tư cách đại diện Quỹ Cẩm Hà, chính thức gia nhập hội đồng quản trị với danh tính công khai hoàn toàn, không còn ẩn sau bất kỳ pháp nhân trung gian nào.

Buổi lễ công bố cơ cấu lãnh đạo mới được tổ chức tại chính hội trường nơi ba năm trước Lâm Thiệu Hà từng đứng công bố vòng gọi vốn Series C với vẻ tự mãn.

Lần này, Minh Khoa đứng trên bục phát biểu, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.

“Tinh Vũ Tech không thuộc về một cá nhân nào,” anh nói trước toàn thể nhân viên và các nhà đầu tư. “Nó thuộc về những người đã âm thầm xây dựng nó bằng năng lực thật sự, và những người đã dũng cảm đứng lên bảo vệ sự thật, dù phải trả giá bằng nhiều năm im lặng.”

Anh nhìn về phía tôi, ngồi ở hàng ghế đầu.

“Tôi muốn cảm ơn một người, đã dành ba năm cuộc đời mình, ngồi ở một chiếc bàn sát nhà vệ sinh, chỉ để đảm bảo công lý cuối cùng sẽ được thực thi.”

Cả hội trường vỗ tay, nhưng lần này, tiếng vỗ tay không dành cho một lời tuyên bố khoa trương nào, mà cho một sự thật đã được chứng minh bằng hành động.

***

Sau buổi lễ, tôi và Minh Khoa cùng đi bộ dọc hành lang công ty, ngang qua chiếc bàn cũ sát nhà vệ sinh, giờ đã có một nhân viên mới ngồi làm việc.

“Cô có tiếc nuối gì không?” anh hỏi. “Về việc phải công khai danh tính, phải kể lại câu chuyện về cha cô trước tòa án?”

Tôi dừng bước, nhìn ra khung cửa sổ cuối hành lang, nơi ba năm trước tôi từng đứng nghe điện thoại từ Viện Kiểm sát lần đầu tiên.

“Không,” tôi nói, sau một lúc suy nghĩ. “Tôi đã sống quá lâu trong bóng tối, tin rằng đó là cách duy nhất để bảo vệ bản thân. Nhưng tôi nhận ra, sự thật, dù đau đớn đến đâu, luôn tốt hơn một bí mật được giữ kín mãi mãi.”

“Cha cô sẽ tự hào về cô,” Minh Khoa nói khẽ.

Tôi mỉm cười, lần đầu tiên sau rất lâu, một nụ cười không còn gợn chút cảnh giác nào.

“Tôi hy vọng vậy,” tôi nói.

***

Chiều hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ luật sư Đặng Gia Huy.

“Cơ quan điều tra vừa xác nhận, dựa trên lời khai của Phạm Hải Đăng và hồ sơ mở rộng, họ đã tìm ra thêm ba nạn nhân khác trong quá khứ, bao gồm hai doanh nghiệp nhỏ đã phá sản hoàn toàn vì hành vi của Trịnh Bảo Long, và một trường hợp may mắn kịp thời phát hiện và ngăn chặn trước khi thiệt hại xảy ra,” ông nói.

Tôi ngồi lặng một lúc, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết quy mô thật sự của những gì mình đã góp phần chấm dứt.

“Chúng ta cần liên hệ với họ,” tôi nói. “Đảm bảo họ nhận được sự hỗ trợ pháp lý và bồi thường xứng đáng.”

“Tôi đã bắt đầu quá trình đó,” ông Huy nói. “Nhưng Dĩnh này, tôi nghĩ đã đến lúc cô cân nhắc một điều lớn hơn.”

“Điều gì?” tôi hỏi.

“Thành lập một quỹ hỗ trợ pháp lý dành riêng cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ, giúp họ có nguồn lực để phát hiện và chống lại những hành vi gian lận tài chính tương tự, trước khi mọi thứ đi quá xa như những gì đã xảy ra với cha cô,” ông nói.

Tôi nhìn ra cửa sổ căn hộ, ánh đèn thành phố bắt đầu lên khi màn đêm buông xuống.

Ý tưởng đó, dường như đã âm thầm hình thành trong tôi từ rất lâu, chỉ chờ đúng thời điểm để được gọi tên.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal