Chương 6
Tôi đồng ý gặp Đoàn Thị Ngọc, nhưng không đi một mình.
Tôi để ông Huy chờ sẵn trong xe cách đó năm mươi mét, điện thoại luôn mở kết nối, phòng trường hợp có bất trắc.
Chúng tôi gặp nhau tại một quán nước nhỏ ở ngoại thành, nơi ít người qua lại.
Ngọc đến trước tôi, ngồi ở góc khuất, tay siết chặt tách trà nguội, ánh mắt đầy lo lắng.
“Cảm ơn cô đã đến,” bà nói khi tôi ngồi xuống.
“Bà muốn nói gì?” tôi hỏi thẳng, không vòng vo.
Ngọc hít một hơi sâu. “Tôi biết cô đang điều tra Vĩnh Phát Holdings. Tôi là người ký hợp đồng tư vấn đó, đúng vậy. Nhưng tôi không phải người soạn ra nó.”
“Ai soạn?” tôi hỏi.
“Lâm Thiệu Hà đưa cho tôi bản hợp đồng đã soạn sẵn, chỉ yêu cầu tôi ký với tư cách kế toán trưởng để hợp thức hóa khoản chi,” bà nói, giọng run rẩy. “Ông ta nói đó là chi phí tư vấn chiến lược hợp pháp, tôi không có lý do để nghi ngờ vào thời điểm đó.”
“Còn giao dịch giả mạo chữ ký tôi thì sao?” tôi hỏi, giữ ánh mắt thẳng vào bà.
Ngọc cúi đầu, hai tay run lên rõ rệt.
“Tôi không trực tiếp làm việc đó,” bà nói. “Nhưng tôi biết ai đã làm. Trịnh Bảo Long có một chuyên viên công nghệ thông tin riêng, không thuộc biên chế chính thức của Tinh Vũ Tech, người này phụ trách toàn bộ các vấn đề kỹ thuật nhạy cảm cho ông ta.”
“Tên người đó?” tôi hỏi, tim đập dồn dập.
“Tôi chỉ biết biệt danh, Hải Đăng,” bà nói. “Tôi chưa từng gặp trực tiếp, chỉ nghe Trịnh Bảo Long nhắc đến qua điện thoại vài lần.”
***
“Tại sao bây giờ bà mới nói với tôi?” tôi hỏi. “Bà đã im lặng suốt bao lâu rồi?”
Ngọc ngước lên, mắt đỏ hoe. “Vì tôi sợ, cô Dĩnh à. Tôi có một đứa con nhỏ, một mình nuôi nó sau khi ly hôn. Tôi biết những gì mình đang làm là sai, nhưng tôi không dám lên tiếng, vì tôi biết Trịnh Bảo Long có thể hủy hoại cuộc sống của tôi chỉ bằng một cú điện thoại.”
“Vậy điều gì khiến bà thay đổi ý định hôm nay?” tôi hỏi.
Ngọc im lặng một lúc, rồi rút từ trong túi xách ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn.
“Tuần trước, Trịnh Bảo Long gọi tôi, yêu cầu tôi tiêu hủy toàn bộ hồ sơ giấy liên quan đến Vĩnh Phát Holdings tại kho lưu trữ của công ty, và chuẩn bị sẵn sàng để đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi nếu sự việc bị phát hiện,” bà nói, giọng nghẹn lại. “Ông ta nói với tôi, nếu tôi hợp tác, ông ta sẽ lo cho con tôi. Nếu không, tôi sẽ tự chịu hậu quả một mình.”
“Và bà quyết định không hợp tác,” tôi nói, nhìn chiếc USB.
“Tôi đã làm sai nhiều điều,” Ngọc nói, nước mắt bắt đầu rơi. “Nhưng tôi không muốn con tôi lớn lên với hình ảnh một người mẹ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ bản thân, kể cả im lặng trước cái sai. Trong chiếc USB đó là toàn bộ email trao đổi giữa tôi và Trịnh Bảo Long trong hai năm qua, cùng một số tài liệu tài chính tôi đã bí mật sao lưu trước khi ông ta yêu cầu tiêu hủy.”
Tôi cầm chiếc USB, cảm nhận sức nặng của nó không nằm ở kích thước vật lý.
“Tôi không hứa sẽ giảm nhẹ trách nhiệm pháp lý của bà,” tôi nói thành thật. “Nhưng tôi hứa, tôi sẽ nói rõ với cơ quan điều tra về việc bà đã chủ động hợp tác, cung cấp bằng chứng quan trọng, dưới áp lực và đe dọa từ người khác.”
Ngọc gật đầu, lau nước mắt. “Vậy là đủ rồi. Tôi chỉ cần con tôi biết, mẹ nó cuối cùng đã chọn làm điều đúng.”
***
Trên đường về, tôi gọi ngay cho ông Huy, kể lại toàn bộ cuộc gặp.
“Chiếc USB đó có thể là mảnh ghép quyết định,” ông nói, giọng phấn khích hiếm thấy. “Nhưng Dĩnh này, cô cần cẩn thận hơn bao giờ hết. Nếu Trịnh Bảo Long biết Ngọc đã phản bội ông ta, ông ta sẽ không ngồi yên.”
Tôi nhìn ra cửa kính xe, đèn đường lướt qua liên tục.
“Tôi biết,” tôi nói. “Nhưng lần này, chúng ta không chỉ có suy luận và nghi vấn. Chúng ta có bằng chứng thật.”
Cái tên Hải Đăng, kẻ đứng sau vụ giả mạo chữ ký tôi, vẫn còn là một ẩn số.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm thấy mình không còn đơn độc bước đi trong bóng tối.
Chiếc USB của Ngọc mở ra một kho dữ liệu khổng lồ, hàng trăm email trao đổi giữa bà và Trịnh Bảo Long, cùng các bản sao hợp đồng, biên bản chuyển tiền được lưu trữ song song với hồ sơ chính thức của công ty.
Đội kiểm toán của bà Lý Thu Hằng làm việc suốt hai ngày đêm để rà soát, và cuối cùng, họ tìm ra manh mối dẫn đến danh tính thật của “Hải Đăng”.
“Đây,” bà Hằng chỉ vào một email cũ, hai năm trước, “Trịnh Bảo Long từng vô tình gửi nhầm một email nội bộ có đính kèm hợp đồng lao động tự do cho một cá nhân tên Phạm Hải Đăng, ba mươi hai tuổi, chuyên viên an ninh mạng, từng làm việc tại một công ty công nghệ nhỏ trước khi nghỉ việc để làm tự do.”
Tôi nhìn bức ảnh đại diện đính kèm hồ sơ, một người đàn ông trẻ, gầy, đeo kính, gương mặt không có gì đặc biệt để nhớ.
“Ông ta hiện đang ở đâu?” tôi hỏi.
“Theo địa chỉ đăng ký gần nhất, một căn hộ nhỏ ở quận ngoại thành,” bà Hằng nói. “Nhưng tôi khuyên cô không nên tự mình tiếp cận. Đây là người có chuyên môn xâm nhập hệ thống, nếu bị dồn vào đường cùng, phản ứng của ông ta có thể khó lường.”
Tôi gật đầu, gọi ngay cho kiểm sát viên Hoàng Anh Tú, cung cấp toàn bộ thông tin mới, đề nghị cơ quan điều tra chính thức vào cuộc với Phạm Hải Đăng.
***
Ba ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ ông Tú.
“Chúng tôi đã mời Phạm Hải Đăng lên làm việc,” ông nói. “Ban đầu ông ta phủ nhận mọi liên quan, nhưng khi chúng tôi trình bằng chứng từ email của Trịnh Bảo Long và dữ liệu pháp y số từ thiết bị của cô, ông ta đã thừa nhận một phần hành vi.”
“Ông ta khai gì?” tôi hỏi, nín thở.
“Ông ta khai đã được Trịnh Bảo Long thuê, với thù lao năm trăm triệu đồng, để cài đặt phần mềm theo dõi vào thiết bị cá nhân của cô hai năm rưỡi trước, và sau đó dùng dữ liệu thu thập được để giả mạo chữ ký điện tử trên lệnh chuyển tiền,” ông Tú nói. “Ông ta cũng khai, đây không phải lần đầu tiên ông ta thực hiện công việc tương tự cho Trịnh Bảo Long.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Còn những lần khác thì sao?”
“Ông ta nhắc đến ít nhất hai vụ việc khác, cách đây bốn và bảy năm, liên quan đến các công ty khác nhau,” ông Tú nói. “Chúng tôi đang mở rộng điều tra theo hướng này.”
Tôi nhắm mắt lại, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề xâm chiếm.
Nhẹ nhõm vì cuối cùng, mảnh ghép quan trọng nhất đã lộ diện, đủ để chứng minh tôi vô tội trong vụ tố cáo rửa tiền.
Nặng nề vì con số nạn nhân của hệ thống này, hóa ra còn lớn hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
***
“Vậy bây giờ,” tôi hỏi, “Trịnh Bảo Long có bị triệu tập không?”
“Chúng tôi đang chuẩn bị lệnh triệu tập,” ông Tú nói. “Nhưng cô cần biết, một khi lệnh này được ban hành, có khả năng ông ta sẽ tìm cách đối phó, thậm chí tẩu tán tài sản hoặc bỏ trốn. Cô và luật sư của cô cần phối hợp chặt chẽ với chúng tôi trong những ngày tới.”
Tôi cúp máy, ngồi lặng trong văn phòng, nhìn ra khung cửa kính, thành phố phía dưới vẫn nhộn nhịp như thường lệ, không ai biết đến cuộc chiến âm thầm đang diễn ra phía trên những tầng cao.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ số lạ, lần cuối cùng, dù tôi chưa biết vào lúc đó đây sẽ là lần cuối.
“Cô đã tìm ra Hải Đăng. Giỏi lắm, Từ Dĩnh. Nhưng tôi nghĩ đã đến lúc, tôi tự giới thiệu bản thân mình.”
Một file đính kèm xuất hiện ngay sau đó.
Tôi mở ra, tay run rẩy.
Đó là một bức ảnh chụp màn hình cuộc gọi video, ghi lại khoảnh khắc Trịnh Bảo Long đang trò chuyện với một người phụ nữ mặc vest xám, ngồi quay lưng lại camera, trong một căn phòng tôi không nhận ra.
Dòng chữ bên dưới bức ảnh chỉ vỏn vẹn một câu.
“Người phụ nữ đó, không phải là tôi. Nhưng cô nên biết, tôi đã theo dõi cả hai người, suốt một thời gian dài.”
Bức ảnh và dòng tin nhắn cuối cùng khiến tôi mất ngủ thêm một đêm nữa, nhưng lần này, tôi quyết định không để nó làm chậm bước tiến của mình.
Tôi chuyển toàn bộ tin nhắn, từ tin đầu tiên đến tin cuối cùng, cho kiểm sát viên Hoàng Anh Tú, kèm theo yêu cầu điều tra làm rõ danh tính người gửi song song với vụ án chính.
“Đây có thể là một nhân chứng giấu mặt, hoặc cũng có thể là một mắt xích khác trong hệ thống, đang cố gắng gây nhiễu loạn,” ông Tú nhận định qua điện thoại. “Chúng tôi sẽ điều tra, nhưng cô đừng để nó phân tán sự tập trung khỏi vụ việc chính đang tiến triển tốt.”
Ông nói đúng.
Sáng thứ Hai tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi tôi đã chờ đợi suốt nhiều tuần qua.
“Cô Từ Dĩnh,” giọng ông Tú vang lên, có phần trang trọng hơn thường lệ, “Viện Kiểm sát nhân dân thành phố chính thức ra quyết định khởi tố vụ án hình sự về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu, con dấu của cơ quan, tổ chức, đối với Lâm Thiệu Hà và Trịnh Bảo Long. Đồng thời, quyết định đình chỉ điều tra đối với cô, do không đủ căn cứ buộc tội, và xác định cô là bị hại trong vụ án giả mạo chữ ký điện tử.”
Tôi ngồi lặng, cảm giác như một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc khỏi ngực.
“Tài khoản của Quỹ Cẩm Hà sẽ được giải tỏa ngay hôm nay,” ông Tú nói tiếp. “Chúng tôi cũng đã tiếp nhận yêu cầu mở rộng điều tra của cô, và sẽ phối hợp với cơ quan điều tra các tỉnh liên quan để làm rõ những vụ việc tương tự trong quá khứ.”
“Cảm ơn ông,” tôi nói, giọng run nhẹ vì xúc động, dù cố giữ vẻ chuyên nghiệp.
“Đừng cảm ơn tôi,” ông Tú nói. “Cảm ơn sự kiên nhẫn của chính cô. Không nhiều người có đủ kiên nhẫn để thu thập bằng chứng trong ba năm mà không hành động nóng vội.”
***
Tôi gọi ngay cho ông Huy, cho Minh Khoa, cho ông Từ Vĩnh Thành, thông báo tin tức.
Minh Khoa im lặng một lúc lâu qua điện thoại trước khi lên tiếng.
“Vậy là xong rồi sao?” anh hỏi.
“Chưa hẳn,” tôi nói thành thật. “Khởi tố mới chỉ là bước đầu. Còn quá trình điều tra, truy tố, xét xử phía trước. Nhưng đây là bước ngoặt quan trọng nhất.”
“Tôi xin lỗi vì những gì tôi nói tuần trước,” anh nói, giọng chùng xuống. “Tôi hiểu tại sao cô phải giữ im lặng trong suốt thời gian qua.”
“Không,” tôi nói. “Anh nói đúng một phần. Tôi cần học cách tin tưởng nhiều hơn, thay vì tự mình gánh vác mọi thứ. Từ giờ, tôi sẽ không giấu anh những điều quan trọng nữa.”
Một khoảng lặng ấm áp trôi qua giữa hai chúng tôi qua điện thoại, không cần thêm lời nào.
***
Chiều hôm đó, tin tức về việc khởi tố Lâm Thiệu Hà và Trịnh Bảo Long lan truyền nhanh chóng trên các phương tiện truyền thông chính thống, lần này với thông tin chính xác, có nguồn tin xác thực từ cơ quan điều tra, thay vì những bài viết nặc danh gây nhiễu loạn trước đó.
Tôi đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn xuống dòng người qua lại bên dưới, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn một nỗi lo âu mơ hồ vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Người phụ nữ trong bức ảnh bí ẩn, người gửi những tin nhắn từ số lạ suốt nhiều tuần qua, vẫn còn là một câu hỏi chưa có lời giải.
Và tôi biết, dù Lâm Thiệu Hà và Trịnh Bảo Long đã chính thức bị khởi tố, cuộc chiến vẫn còn chưa kết thúc.
Những kẻ đã quen với việc trốn trong bóng tối suốt hơn một thập kỷ, sẽ không dễ dàng chấp nhận buông xuôi khi ánh sáng cuối cùng cũng chiếu rọi đến nơi họ ẩn náu.
