Chương 8 (Hoàn)
Ba tháng sau, tôi chính thức công bố thành lập Quỹ Hỗ trợ Pháp lý Doanh nghiệp Vừa và Nhỏ, đặt tên theo tên công ty cũ của cha tôi, như một cách để biến nỗi đau của quá khứ thành điều gì đó có ý nghĩa cho tương lai.
Buổi lễ ra mắt quỹ được tổ chức đơn giản, không phô trương, tại chính căn phòng nhỏ nơi cha tôi từng làm việc nhiều năm trước, nay đã được tôi mua lại và cải tạo thành văn phòng đầu tiên của quỹ.
Cha tôi, đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc gần hết, đứng lặng nhìn tấm biển hiệu mới được treo lên, mang tên công ty cũ của ông, giờ đây gắn liền với một sứ mệnh hoàn toàn khác.
“Con không cần phải làm điều này vì cha,” ông nói, giọng nghẹn ngào khi tôi đứng cạnh ông.
“Con không làm vì cha,” tôi nói, nắm lấy tay ông. “Con làm vì con đã hiểu, im lặng không phải là cách để bảo vệ những người mình yêu thương. Đối mặt với sự thật, dù khó khăn đến đâu, mới thực sự là cách bảo vệ đúng đắn.”
Cha tôi nhìn tôi thật lâu, ánh mắt lấp lánh những cảm xúc ông chưa từng thể hiện rõ ràng suốt tám năm qua.
“Cha tự hào về con,” ông nói, đơn giản nhưng đủ để khiến mắt tôi cay xè.
***
Quỹ hoạt động với ba mảng chính: hỗ trợ pháp lý miễn phí cho các doanh nghiệp nhỏ nghi ngờ bị lừa đảo tài chính, xây dựng hệ thống cảnh báo sớm dựa trên các mô hình gian lận đã được ghi nhận, và tài trợ chi phí kiểm toán độc lập cho những doanh nghiệp không đủ nguồn lực tự thực hiện.
Trong năm đầu tiên hoạt động, quỹ đã hỗ trợ thành công bảy trường hợp doanh nghiệp nhỏ phát hiện và ngăn chặn kịp thời các hợp đồng tư vấn khống tương tự như những gì từng xảy ra với công ty cha tôi và Tinh Vũ Tech.
Đoàn Thị Ngọc, sau khi hoàn thành thời gian thử thách án treo, đã liên hệ với tôi, xin được làm việc tại quỹ với vai trò cố vấn tài chính, chia sẻ kinh nghiệm thực tế về cách nhận diện các dấu hiệu gian lận từ chính góc nhìn của người từng vô tình trở thành công cụ cho nó.
Tôi đồng ý, không chút do dự.
“Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội thứ hai,” bà nói trong ngày đầu tiên làm việc.
“Bà đã tự tạo ra cơ hội đó cho chính mình,” tôi nói, lặp lại câu nói tôi từng nói với bà trước cửa tòa án. “Tôi chỉ mở cánh cửa.”
***
Về phía Lâm Thiệu Hà, Trịnh Bảo Long và Trịnh Bảo Khang, cả ba đều đang thụ án tại các trại giam khác nhau. Tôi không còn theo dõi sát sao tin tức về họ như những tháng đầu sau phiên tòa.
Không phải vì tôi đã quên, mà vì tôi hiểu, dành quá nhiều tâm trí cho những kẻ đã gây ra đau khổ, cũng là một cách để họ tiếp tục kiểm soát cuộc sống của mình, dù đã ở sau song sắt.
Tôi chọn hướng ánh mắt về phía trước, về những doanh nghiệp nhỏ đang được quỹ hỗ trợ, về Minh Khoa đang dẫn dắt Tinh Vũ Tech phát triển theo một hướng minh bạch và bền vững hơn, về cha tôi giờ đây thường xuyên ghé thăm văn phòng quỹ, chia sẻ kinh nghiệm với những chủ doanh nghiệp trẻ đang đối mặt với những khó khăn tương tự ông từng trải qua.
Cuốn sổ xanh, vật chứng đầu tiên khơi mào cho toàn bộ hành trình, giờ được tôi đặt trang trọng trong một khung kính nhỏ tại văn phòng quỹ, không phải như một chiến tích, mà như một lời nhắc nhở.
Rằng đôi khi, công lý không đến từ những hành động ồn ào, phô trương, mà từ sự kiên nhẫn âm thầm của một người sẵn sàng dành cả ba năm cuộc đời để ghi lại từng chi tiết nhỏ, chờ đợi đúng thời điểm để lên tiếng.
Một năm sau ngày phiên tòa khép lại, tôi đứng trước tấm gương lớn trong văn phòng mới của mình tại trụ sở Quỹ Cẩm Hà, giờ đã chuyển từ một căn phòng nhỏ thuê dưới danh nghĩa bình phong sang một văn phòng chính thức, mang đúng tên tôi trên bảng hiệu.
Từ Dĩnh. Người sáng lập và điều hành Quỹ Cẩm Hà.
Không còn ẩn danh. Không còn phải nhìn cuộc đời mình qua lăng kính của một pháp nhân trung gian nào khác.
Tôi cầm cuốn sổ xanh, giờ đã cũ kỹ hơn nhiều so với ngày tôi lật trang cuối cùng trong văn phòng Tinh Vũ Tech, và đặt nó lên kệ sách, cạnh một cuốn sổ mới, bìa màu trắng, còn nguyên những trang giấy chưa viết.
Tôi mở cuốn sổ trắng, cầm bút, viết dòng đầu tiên.
“Ngày đầu tiên của một hành trình mới, không phải để phơi bày lỗi lầm của người khác trong bóng tối, mà để xây dựng điều gì đó tốt đẹp hơn dưới ánh sáng.”
***
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ Minh Khoa.
“Tinh Vũ Tech vừa hoàn tất vòng gọi vốn Series D, với sự tham gia của ba quỹ đầu tư quốc tế lớn, tất cả đều yêu cầu một điều kiện tiên quyết duy nhất trước khi ký kết.”
“Điều kiện gì?” tôi nhắn lại.
“Họ muốn gặp cô,” anh nhắn, kèm theo một biểu tượng cười. “Danh tiếng về sự minh bạch của cô đã lan xa hơn cô nghĩ đấy, Từ Dĩnh.”
Tôi mỉm cười, đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra cửa sổ văn phòng.
Thành phố phía dưới vẫn nhộn nhịp như ba năm trước, như tám năm trước, như nó vẫn luôn như vậy. Nhưng tôi biết, một điều gì đó, ở đâu đó trong guồng quay không ngừng nghỉ này, đã thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn, dù chỉ là một phần rất nhỏ.
***
Cuối tuần đó, tôi trở về thăm cha, ngồi cùng ông trong khu vườn nhỏ sau nhà, nơi ông giờ đây dành phần lớn thời gian chăm sóc những chậu cây cảnh, một thú vui ông chưa từng có thời gian theo đuổi khi còn điều hành công ty.
“Con biết không,” ông nói, tay vẫn đang tỉa những cành lá thừa, “cha từng nghĩ, câu chuyện của mình sẽ kết thúc trong lặng lẽ, không ai biết đến, không ai nhớ đến. Cha đã chuẩn bị tinh thần để sống phần đời còn lại như vậy.”
“Nhưng giờ thì sao?” tôi hỏi.
Ông ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt ấm áp hiếm thấy.
“Giờ thì cha nghĩ, có lẽ mọi nỗi đau, nếu được đối diện đúng cách, đều có thể trở thành hạt giống cho một điều gì đó tốt đẹp hơn, cho chính mình và cho người khác,” ông nói. “Con đã chứng minh điều đó, Dĩnh à.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh ông, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm cam cả khu vườn nhỏ.
Ba năm ngồi ở chiếc bàn sát nhà vệ sinh, âm thầm ghi lại từng lỗi lầm trong một cuốn sổ xanh, không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà cuối cùng, đã trở thành con đường dẫn tôi đến một phiên bản của chính mình mà tôi chưa từng dám mơ tới, không còn ẩn mình trong bóng tối, không còn phải chứng minh giá trị bản thân qua sự im lặng, mà đứng thẳng, dưới ánh sáng, với tên gọi của chính mình.
Cuốn sổ xanh đã khép lại một chương.
Nhưng trang trắng phía trước, vẫn còn rất nhiều điều để viết tiếp.
