Chương 4
Ba ngày sau thông cáo báo chí, tình hình không lắng xuống mà càng thêm rối ren.
Một số nhà đầu tư nhỏ trong vòng Series C bắt đầu gửi email yêu cầu rút vốn, viện lý do lo ngại về tính minh bạch của công ty. Truyền thông mạng xã hội xuất hiện hàng loạt bài đăng nặc danh, thêu dệt câu chuyện về một “nhà đầu tư bí ẩn thao túng doanh nghiệp Việt”, kèm ảnh chụp màn hình giả mạo được chỉnh sửa tinh vi.
Tôi ngồi trong văn phòng nhỏ mượn tạm của Minh Khoa, cùng ông Từ Vĩnh Thành, theo dõi màn hình hiển thị các chỉ số phản ứng dư luận theo thời gian thực.
“Chúng ta đang mất kiểm soát câu chuyện,” ông Thành nói, xoa hai bên thái dương.
“Vì chúng ta đang chơi phòng thủ,” tôi nói. “Lâm Thiệu Hà hiểu rõ, chừng nào tôi còn giấu danh tính đầy đủ, câu chuyện sẽ luôn bị bẻ lái theo hướng có lợi cho ông ta, biến sự minh bạch thành bí ẩn, biến nạn nhân thành kẻ thao túng.”
“Vậy cô định làm gì?” Minh Khoa hỏi.
Tôi hít một hơi sâu.
“Tôi sẽ xuất hiện. Không phải trước công chúng, chưa phải lúc đó. Nhưng trước những nhà đầu tư đang lung lay, tôi sẽ trực tiếp gặp gỡ, giải trình đầy đủ, minh bạch toàn bộ hồ sơ pháp lý của quỹ.”
“Rủi ro là gì?” ông Thành hỏi.
“Rủi ro là kẻ đang giả mạo tôi ngoài kia sẽ biết chính xác tôi đang ở đâu, làm gì, vào thời điểm nào,” tôi nói. “Nhưng nếu tôi tiếp tục ẩn mình, công ty sẽ sụp trước khi sự thật kịp sáng tỏ.”
***
Buổi gặp mặt được tổ chức kín, chỉ với mười hai nhà đầu tư then chốt của vòng Series C, tại một phòng họp nhỏ không có báo chí.
Tôi đứng trước họ, lần đầu tiên trình bày trực tiếp, không qua trung gian, không qua luật sư.
“Tôi là Từ Dĩnh, người sáng lập và điều hành thực tế Quỹ Cẩm Hà từ ngày đầu tiên,” tôi nói, giọng chắc và chậm. “Tôi không có gì để giấu ngoài một lý do cá nhân đã khiến tôi chọn cách quan sát công ty từ bên trong suốt ba năm qua. Hôm nay, tôi sẵn sàng cung cấp mọi hồ sơ, mọi chứng từ, cho bất kỳ ai trong phòng này muốn kiểm chứng độc lập.”
Một nhà đầu tư lớn tuổi, ông Phan Đức Long, đại diện một quỹ hưu trí, giơ tay.
“Cô giải thích thế nào về giao dịch bị nghi giả mạo chữ ký, liên quan đến Vĩnh Phát Holdings?”
“Đó chính xác là điều tôi đang phối hợp với Viện Kiểm sát điều tra,” tôi trả lời thẳng thắn. “Tôi là nạn nhân của hành vi giả mạo đó, không phải người thực hiện nó. Tôi đã chủ động cung cấp toàn bộ hồ sơ và thiết bị liên quan cho cơ quan chức năng, tự nguyện, không chờ triệu tập.”
Căn phòng im lặng một lúc.
Rồi ông Long gật đầu chậm rãi. “Sự chủ động đó nói lên nhiều điều, cô Từ Dĩnh à.”
Buổi gặp kéo dài gần ba tiếng. Đến cuối buổi, chín trên mười hai nhà đầu tư quyết định giữ nguyên cam kết vốn.
Ba người còn lại xin thêm thời gian cân nhắc.
Không phải một chiến thắng tuyệt đối. Nhưng đủ để công ty có thêm thời gian.
***
Trên đường về, ông Thành ngồi cạnh tôi trong xe, im lặng một lúc rồi lên tiếng.
“Cô làm tốt lắm, Dĩnh à. Nhưng tôi có một câu hỏi, không phải với tư cách chủ tịch hội đồng quản trị, mà với tư cách một người đã quan sát cô từ ngày đầu.”
Tôi nhìn ông, chờ đợi.
“Ba năm trước, khi cô quyết định đầu tư vào Tinh Vũ, cô có thực sự tự mình tìm ra công ty này không? Hay có ai đó đã dẫn cô đến đây?”
Tôi khựng lại.
Ông Thành nhìn thẳng về phía trước, giọng trầm xuống.
“Vì tôi, người sáng lập ra Tinh Vũ Tech cùng với Lâm Thiệu Hà mười năm trước, cũng từng tự hỏi câu đó về chính mình. Ông ta không phải người có đủ tầm nhìn để một mình dựng nên công ty này. Đằng sau ông ta, luôn có một bàn tay khác.”
Tôi quay sang nhìn ông Thành, chưa từng nghĩ câu chuyện lại rẽ theo hướng này.
“Chú là người đồng sáng lập Tinh Vũ Tech?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù đầu óc đang quay cuồng.
“Mười năm trước,” ông nói, mắt vẫn nhìn ra khung cửa xe, “tôi và Lâm Thiệu Hà cùng khởi nghiệp với một ý tưởng phần mềm quản lý chuỗi cung ứng. Tôi lo phần vận hành, huy động vốn ban đầu. Ông ta lo phần đối ngoại, quan hệ khách hàng. Nhưng chỉ ba năm sau, tôi bị gạt ra khỏi vị trí điều hành, chỉ còn giữ ghế danh dự trong hội đồng quản trị.”
“Tại sao?”
“Vì lúc đó tôi cũng phát hiện những khoản chi bất thường,” ông nói, giọng chua chát. “Nhưng tôi không có bằng chứng đủ mạnh, và người đứng sau giúp Lâm Thiệu Hà hợp thức hóa mọi thứ, chính là một cổ đông lớn khi đó mới gia nhập hội đồng.”
“Trịnh Bảo Long,” tôi nói, không phải câu hỏi.
Ông Thành gật đầu chậm.
“Ông ta gia nhập hội đồng đúng thời điểm tôi bị gạt ra, mua lại phần lớn cổ phần tôi buộc phải bán vì áp lực tài chính khi đó. Từ ngày đó, tôi luôn nghi ngờ hai người họ có một thỏa thuận ngầm, nhưng chưa bao giờ tìm được bằng chứng.”
Tôi ngồi im, ghép nối lại toàn bộ bức tranh trong đầu.
Mười năm trước, Trịnh Bảo Long xuất hiện, đẩy người đồng sáng lập thực sự ra ngoài.
Ba năm trước, tôi xuất hiện, được một người môi giới bí ẩn dẫn dắt đến đầu tư vào công ty, ngay trước khi Vĩnh Phát Holdings được lập ra để rút ruột dòng vốn mới.
Một chu kỳ lặp lại.
“Chú có nghĩ,” tôi hỏi chậm rãi, “đây không phải lần đầu tiên họ làm điều này? Rằng có thể còn những công ty khác, những nhà đầu tư khác, đã từng rơi vào vòng lặp tương tự?”
Ông Thành quay sang nhìn tôi, ánh mắt nặng trĩu.
“Tôi không biết. Nhưng nếu đúng như cô nghĩ, thì đây không phải một vụ gian lận đơn lẻ. Đây là một mô hình. Và mô hình đó đã vận hành trơn tru suốt mười năm, vì chưa từng có ai đủ kiên nhẫn và đủ vị trí để lật nó ra ánh sáng.”
***
Tối đó, tôi và ông Huy dành nhiều giờ tra cứu lịch sử pháp lý của Trịnh Bảo Long trước khi gia nhập Tinh Vũ Tech.
Chúng tôi tìm ra hai công ty khác, cách đây bảy và mười hai năm, nơi ông ta từng là cổ đông lớn, và cả hai đều có lịch sử tương tự: người sáng lập ban đầu bị gạt ra sau vài năm, sau đó công ty âm thầm chuyển một phần lớn tài sản qua các đơn vị tư vấn liên kết, trước khi được bán lại hoặc tái cơ cấu.
“Đây không phải một cá nhân hành động đơn lẻ,” ông Huy nói, giọng nặng nề. “Đây giống một chuỗi mắt xích có tổ chức, hoạt động trong bóng tối suốt hơn một thập kỷ.”
Tôi nhìn vào màn hình, vào danh sách các công ty, các nạn nhân, các con số.
Tôi không còn chỉ đối đầu với Lâm Thiệu Hà.
Tôi đang đối đầu với một hệ thống đã ăn sâu, bám rễ, và luôn biết cách ẩn mình sau những cái tên vô hại.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ số lạ, lần thứ tư.
“Cô đã đào đúng hướng rồi đấy, cô Từ Dĩnh. Nhưng càng đào sâu, cô sẽ càng nhận ra, người cô cần đề phòng nhất, không phải là kẻ cô đang nghi ngờ.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực.
Ai đang gửi những tin nhắn này.
Và tại sao, mỗi lần tôi tiến thêm một bước, người đó lại biết trước, như đang đứng ngay bên cạnh, nhìn tôi lật từng trang hồ sơ.
Chuyên viên kiểm toán độc lập tôi thuê, bà Lý Thu Hằng, gọi tôi đến văn phòng làm việc của bà vào sáng thứ Bảy, giọng có gì đó khẩn cấp hiếm thấy.
“Tôi đã lần theo dòng tiền của Vĩnh Phát Holdings đến tận gốc,” bà nói, mở một sơ đồ dòng tiền phức tạp trên màn hình lớn. “Và tôi tìm ra điều cô cần biết trước khi đi xa hơn.”
Tôi ngồi xuống, chăm chú nhìn sơ đồ.
“Giao dịch đầu tiên, hai năm chín tháng trước, hai mươi tỷ, không phải khoản tiền đầu tiên chảy vào Vĩnh Phát Holdings,” bà nói. “Có một khoản tiền khác, nhỏ hơn, ba tỷ, chảy vào công ty này sớm hơn, đúng một tuần trước khi cô ký thỏa thuận đầu tư Series A vào Tinh Vũ Tech.”
Tôi nhíu mày. “Từ đâu đến?”
“Từ một tài khoản cá nhân,” bà Hằng nói, phóng to sơ đồ. “Đứng tên Vũ Đình Cường, người môi giới đã giới thiệu công ty này cho cô.”
Tôi cảm thấy cả căn phòng như chao đảo nhẹ.
“Ý bà là,” tôi nói chậm, “trước khi tôi thậm chí đặt bút ký thỏa thuận đầu tư, người môi giới đó đã nhận tiền để dẫn tôi đến Tinh Vũ Tech?”
“Ba tỷ là con số không nhỏ cho một khoản phí môi giới thông thường,” bà Hằng nói. “Nó giống một khoản đặt cọc hơn, cho một phi vụ đã được lên kế hoạch từ trước, mà cô chính là mục tiêu.”
Tôi ngồi lặng, những mảnh ghép cuối cùng rơi vào đúng vị trí.
Tôi không phải nhà đầu tư tình cờ tìm thấy một công ty tiềm năng.
Tôi là con mồi được chọn từ trước.
***
“Tại sao lại là tôi?” tôi hỏi, giọng khàn đi.
“Đó là câu hỏi tôi không thể trả lời bằng con số,” bà Hằng nói. “Nhưng có một điều tôi có thể xác nhận. Quỹ của cô, vào thời điểm ba năm trước, là một quỹ mới, quy mô còn khiêm tốn, hoạt động kín tiếng, không có bộ máy giám sát nội bộ chặt chẽ như các quỹ lớn. Nói cách khác, cô là một mục tiêu dễ tiếp cận, dễ giả mạo, dễ thao túng hơn một tổ chức đầu tư lâu năm có hệ thống kiểm soát nghiêm ngặt.”
Tôi hiểu ra.
Họ không chọn tôi vì tôi đặc biệt.
Họ chọn tôi vì tôi non trẻ, vì tôi dễ bị lợi dụng.
Cảm giác đó đau hơn bất cứ điều gì tôi từng nghĩ đến trong suốt hành trình này.
Ba năm tôi tự hào vì đã âm thầm điều tra, âm thầm thu thập bằng chứng, tin rằng mình đang nắm quyền kiểm soát câu chuyện.
Nhưng có lẽ, ngay từ giây phút đầu tiên, tôi đã chỉ là một quân cờ được sắp đặt sẵn trên bàn cờ của người khác.
***
Tôi rời văn phòng bà Hằng, lái xe không mục đích quanh thành phố suốt hai tiếng đồng hồ, cố sắp xếp lại mọi suy nghĩ.
Cuối cùng tôi dừng xe trước một quán cà phê nhỏ, nơi cách đây tám năm, cha tôi từng dẫn tôi đến sau ngày công ty ông sụp đổ, nói với tôi câu duy nhất tôi còn nhớ rõ đến giờ.
“Con à, người ta có thể lừa con một lần vì con không biết. Nhưng nếu con để họ lừa con lần hai, đó là vì con không chịu nhìn thẳng vào sự thật.”
Tôi ngồi trong xe, nhìn ra quán cà phê cũ kỹ, cảm giác một sợi dây nối liền quá khứ và hiện tại siết chặt trong lồng ngực.
Tôi rút điện thoại, gọi cho ông Huy.
“Chú,” tôi nói, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh, “cháu cần biết tất cả mọi thứ về công ty cũ của cha cháu. Toàn bộ hồ sơ vụ sụp đổ tám năm trước. Ngay bây giờ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Dĩnh,” ông Huy nói, giọng nặng trĩu, “tôi từng hy vọng cô sẽ không bao giờ phải hỏi câu đó. Nhưng nếu cô đã hỏi, thì có lẽ đã đến lúc cô cần biết toàn bộ sự thật.”
