Chương 5
Giữa lúc mọi chứng cứ dần được ghép nối, anh Khải quyết định một việc mà cả hai chúng tôi đều lo lắng suốt nhiều ngày: đón mẫu thân từ quê ngoại Lạc Sơn lên thành phố.
Tám năm qua, mẫu thân tôi sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ của ông bà ngoại để lại, làm nghề may vá thuê, không một lần nhắc đến quá khứ, như thể chỉ cần nhắc tới là vết thương cũ lại rỉ máu.
Tôi gọi điện trước, giọng cố giữ bình thường.
– Mẹ ơi, con với anh Khải muốn đón mẹ lên thành phố chơi vài hôm được không?
Mẫu thân tôi im lặng một lúc lâu qua điện thoại, rồi hỏi, giọng run run.
– Có phải… có chuyện gì liên quan đến công ty cũ không?
Tôi không thể giấu bà.
– Dạ, mẹ à. Anh Khải đã về làm Tổng Giám đốc điều hành Vĩnh Minh. Chúng con đang tìm lại sự thật năm xưa.
Đầu dây bên kia lặng đi rất lâu, chỉ nghe tiếng thở nhẹ.
– Mẹ sẽ lên.
Ba ngày sau, mẫu thân tôi đứng trước cửa căn hộ của tôi, tóc đã bạc quá nửa so với tám năm trước, dáng người gầy hơn, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự kiên nghị tôi nhớ từ nhỏ.
Anh Khải ôm chầm lấy bà, giọng nghẹn lại.
– Mẫu thân, con xin lỗi vì để mẹ chờ lâu như vậy.
Mẫu thân tôi vỗ nhẹ lưng anh, mắt đỏ hoe.
– Con không có lỗi gì cả. Là mẹ, mẹ đã quá yếu đuối, ký vào giấy tờ đó trong lúc đau khổ nhất, để rồi đẩy cả nhà mình vào cảnh này.
Tối đó, ngồi quây quần bên mâm cơm gia đình lần đầu tiên sau tám năm, chúng tôi kể cho mẫu thân nghe toàn bộ những gì đã thu thập được, từ chiếc USB của chú Lâm, đến bằng chứng về hệ thống phanh bị phá hoại.
Mẫu thân tôi nghe xong, tay run rẩy đặt đũa xuống bàn.
– Mẹ có một thứ, giữ suốt tám năm nay, không biết có còn giá trị gì không.
Bà đứng dậy, lấy từ trong túi xách cũ ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã sờn.
– Đây là nhật ký công việc của phụ thân các con. Ông vẫn có thói quen ghi chép ngắn gọn mỗi ngày, những cuộc gặp quan trọng, những nghi vấn ông chưa kịp xác minh. Sau khi ông mất, mẹ tìm thấy cuốn sổ này trong ngăn kéo bàn làm việc ở nhà, mẹ giữ lại vì đó là kỷ vật cuối cùng, không nghĩ nó có thể dùng làm bằng chứng.
Anh Khải cầm cuốn sổ, lật từng trang, đến gần trang cuối cùng, giọng anh run lên.
– Đây rồi. Ngày hai mươi ba tháng Mười, ba ngày trước khi phụ thân mất, ông viết: “Phát hiện chênh lệch bất thường trong sổ sách ba công ty con mảng logistics, nghi vấn liên quan đến Phát. Đã hẹn gặp riêng luật sư Hùng để xác minh trước khi đưa ra Hội đồng quản trị. Cần thận trọng, Phát có thể đã biết mình bị phát hiện.”
Tôi đọc lại dòng chữ đó nhiều lần, cảm giác như phụ thân đang nói chuyện trực tiếp với chúng tôi từ tám năm trước.
– Luật sư Hùng là ai, mẹ có biết không? – Anh Khải hỏi.
Mẫu thân tôi gật đầu chậm rãi.
– Là bạn học cũ của phụ thân con, làm luật sư riêng cho gia đình mình những năm đó. Sau khi phụ thân mất, ông ấy cũng đột ngột chuyển văn phòng đi nơi khác, mẹ mất liên lạc luôn từ đó.
Anh Khải nhìn tôi, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mới.
– Nếu tìm được luật sư Hùng, và ông ấy còn giữ bất kỳ tài liệu nào từ cuộc hẹn dự kiến đó, chúng ta sẽ có thêm một mảnh ghép quan trọng nữa, có thể là mảnh ghép cuối cùng.
Đêm đó, lần đầu tiên sau tám năm, cả gia đình tôi ngủ dưới cùng một mái nhà, dù chỉ là căn hộ nhỏ thuê tạm, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm nhận được một điều gì đó đang dần được hàn gắn, cùng lúc với một cơn bão lớn đang chuẩn bị ập đến.
Việc tìm luật sư Hùng không dễ dàng như chúng tôi hy vọng. Ông đã đổi tên văn phòng, chuyển địa chỉ ba lần trong tám năm, dường như cố tình tránh mọi liên hệ với những gì liên quan đến Tập đoàn Vĩnh Minh.
Ông Hoàng, đội trưởng nhóm điều tra tư nhân, mất gần một tuần mới lần ra manh mối, cuối cùng tìm thấy luật sư Hùng đang làm cố vấn pháp lý cho một công ty nhỏ ở một tỉnh lân cận, dùng tên khai sinh đầy đủ khác với tên thường gọi trước đây.
Anh Khải và tôi đích thân đến gặp ông, không báo trước, để tránh trường hợp ông từ chối qua điện thoại vì lo sợ.
Luật sư Hùng, một người đàn ông trạc tuổi phụ thân tôi nếu còn sống, nhìn thấy chúng tôi thì sững lại một lúc lâu trước khi mời vào nhà.
– Tôi biết rồi cũng có ngày này. – Ông nói, giọng vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. – Tôi cứ nghĩ mình sẽ mang bí mật này xuống mồ.
Ông kể lại, đêm trước khi phụ thân tôi mất, hai người đã có một cuộc gọi dài, trong đó phụ thân tôi nhờ ông chuẩn bị hồ sơ pháp lý để chính thức tố cáo hành vi gian lận tài chính lên cơ quan chức năng, đồng thời nhờ ông giữ hộ một bản sao toàn bộ tài liệu ông đã thu thập được, đề phòng bất trắc.
– Ông ấy nói với tôi, nếu có chuyện gì xảy ra với ông ấy, hãy chuyển giao tài liệu này cho vợ con ông ấy, nhưng phải đợi đến khi họ đủ khả năng và điều kiện để đối đầu, nếu không sẽ chỉ khiến gia đình gặp nguy hiểm mà không đạt được gì.
Luật sư Hùng đứng dậy, mở một chiếc két sắt nhỏ trong phòng làm việc, lấy ra một tập hồ sơ dày, được bọc cẩn thận trong túi ni lông chống ẩm.
– Đây là toàn bộ những gì ông Nam gửi tôi giữ. Tôi đã đợi suốt tám năm, không biết ngày này có đến hay không.
Anh Khải nhận tập hồ sơ, hai tay run nhẹ khi mở ra.
Bên trong là bản sao đầy đủ hai bộ sổ sách của toàn bộ hệ thống công ty con, không chỉ ba công ty mảng logistics như chú Lâm biết, mà còn bao gồm cả mảng bất động sản và mảng đầu tư tài chính, cho thấy quy mô gian lận lớn hơn nhiều so với những gì chúng tôi từng ước tính, lên đến hàng nghìn tỷ đồng được rút ruột qua nhiều kênh khác nhau suốt gần một thập kỷ.
Đặc biệt, trong tập hồ sơ còn có bản ghi âm cuộc gọi điện thoại giữa phụ thân tôi và chú Phát, được thực hiện chỉ hai ngày trước khi ông mất, trong đó phụ thân tôi trực tiếp chất vấn chú Phát về những khoản chênh lệch tài chính, và chú Phát, trong cơn tức giận mất kiểm soát, đã buông ra một câu đe dọa không thể chối cãi.
Chúng tôi cùng nghe lại đoạn ghi âm, giọng chú Phát vang lên qua chiếc loa nhỏ, lạnh lùng đến rợn người.
“Anh Nam, anh nên nhớ, công ty này không chỉ có mình anh gây dựng. Nếu anh cứ khăng khăng đưa chuyện này ra ánh sáng, anh sẽ hối hận, và không chỉ riêng anh đâu.”
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng khi nghe giọng nói đó, biết rằng chỉ hai ngày sau lời đe dọa này, phụ thân tôi đã không còn nữa.
Luật sư Hùng nhìn chúng tôi, giọng trầm xuống.
– Tôi giữ bản ghi âm này vì ông Nam đưa cho tôi ngay trong cuộc gọi đó, ông ấy nói đây có thể là bằng chứng quan trọng nếu chuyện chẳng lành xảy ra. Tôi không dám công bố suốt tám năm vì sợ cho an toàn của chính mình và gia đình. Nhưng bây giờ, khi cậu Khải đã đủ sức đứng vững, tôi nghĩ đã đến lúc.
Anh Khải siết chặt tay luật sư Hùng.
– Cảm ơn chú đã giữ gìn cẩn thận suốt tám năm qua. Cháu hứa sẽ đưa sự thật ra ánh sáng, và chú sẽ được bảo vệ đầy đủ trong suốt quá trình pháp lý sắp tới.
Trên đường trở về thành phố, tôi ngồi cạnh anh Khải, tay ôm chặt tập hồ sơ như ôm một phần linh hồn của phụ thân.
– Anh Khải, với chỗ bằng chứng này, cùng với những gì chú Lâm và ông Hoàng đã thu thập, mình đủ để đưa vụ việc ra pháp luật chưa?
Anh gật đầu chậm rãi, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.
– Đủ rồi. Nhưng trước khi chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra, anh cần làm một việc nữa: triệu tập đại hội cổ đông bất thường, công khai toàn bộ sự thật trước Hội đồng quản trị và các cổ đông lớn, trước khi chú Phát kịp phản ứng và tẩu tán tài sản hay tiêu hủy thêm bằng chứng nào khác.
– Nhưng như vậy chẳng phải sẽ đánh động trước khi cơ quan điều tra vào cuộc chính thức sao?
– Đúng, đó là rủi ro. Nhưng nếu không làm vậy, chú Phát vẫn còn quyền kiểm soát một phần Hội đồng quản trị, đủ để trì hoãn hoặc gây áp lực khiến cuộc điều tra chính thức bị kéo dài, thậm chí bị bóp méo. Công khai trước toàn thể cổ đông là cách duy nhất để cắt đứt quyền lực của ông ta ngay lập tức, đồng thời tạo áp lực dư luận buộc cơ quan chức năng phải vào cuộc nhanh chóng và minh bạch.
Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, những hàng cây ven đường vụt qua trong ánh chiều tà, lòng vừa lo lắng vừa quyết tâm.
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu.
Không ngoài dự đoán của anh Khải, chỉ hai ngày sau khi chúng tôi từ chỗ luật sư Hùng trở về, chú Phát đã có động thái phản công đầu tiên.
Một bài viết ẩn danh xuất hiện trên diễn đàn tài chính nội bộ ngành, cáo buộc Tổng Giám đốc điều hành mới của Vĩnh Minh, tức anh Khải, đang lợi dụng quyền lực để thanh trừng nội bộ, đưa người thân tín không đủ năng lực vào các vị trí quan trọng, ám chỉ trực tiếp đến việc tôi được bổ nhiệm làm Chuyên viên Phân tích Độc lập.
Bài viết còn gợi ý rằng cuộc “rà soát hợp đồng” mà chúng tôi đang thực hiện thực chất là công cụ để anh Khải thâu tóm quyền lực, loại bỏ những nhân sự trung thành với ban lãnh đạo cũ, đe dọa sự ổn định của tập đoàn.
Bài viết lan truyền nhanh chóng, một số cổ đông nhỏ bắt đầu tỏ ra hoang mang, gọi điện đến văn phòng quan hệ cổ đông hỏi han.
Cùng lúc đó, tôi nhận được thông tin từ một người quen cũ trong ngành ngân hàng, cho biết có người đã âm thầm liên hệ với một số quỹ đầu tư lớn đang nắm giữ cổ phần Vĩnh Minh, gợi ý họ nên cân nhắc bán tháo cổ phần trước khi “biến động nội bộ” ảnh hưởng đến giá cổ phiếu.
– Đây là chiến thuật kinh điển. – Anh Khải nói khi chúng tôi họp khẩn trong văn phòng anh cùng luật sư Quốc, người đã đồng hành với anh từ những ngày đầu âm thầm gây dựng lại vị thế trong tập đoàn. – Tạo tin đồn, gây hoang mang cổ đông, đẩy giá cổ phiếu xuống, sau đó gom mua lại với giá rẻ để củng cố quyền kiểm soát.
Luật sư Quốc gật đầu, mở laptop, trình bày thêm.
– Không chỉ vậy. Tôi vừa nhận được thông báo, có một nhóm cổ đông, do chính ông Diệp Vĩnh Phát đứng đầu đại diện, đã gửi yêu cầu chính thức triệu tập đại hội cổ đông bất thường trong vòng mười lăm ngày tới, với nội dung chính là bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với chức danh Tổng Giám đốc điều hành của anh Khải, viện dẫn lý do “gây bất ổn quản trị doanh nghiệp”.
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.
– Họ ra tay nhanh hơn mình dự đoán.
– Đúng. – Anh Khải trầm ngâm. – Nhưng điều đó cũng có nghĩa là họ đang hoảng loạn thật sự. Một người tự tin vào vị thế của mình sẽ không cần dùng đến chiêu bài bỏ phiếu bất tín nhiệm vội vàng như vậy, trừ khi họ cảm nhận được nguy cơ sắp bị lật đổ.
Luật sư Quốc bổ sung.
– Theo điều lệ công ty, nhóm cổ đông nắm giữ trên mười phần trăm cổ phần có quyền yêu cầu triệu tập đại hội bất thường. Ông Phát và nhóm liên minh của ông ta hiện nắm khoảng mười tám phần trăm cổ phần, đủ điều kiện pháp lý để làm việc này.
– Vậy mình có bao nhiêu phần trăm? – Tôi hỏi.
Anh Khải nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
– Anh, thông qua các cổ đông nhỏ đã âm thầm hợp tác trong ba năm qua, hiện kiểm soát khoảng hai mươi hai phần trăm cổ phần. Nhưng để thắng một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm, mình cần sự ủng hộ của đa số cổ đông tham dự đại hội, bao gồm cả những cổ đông trung lập chưa ngả về bên nào.
Luật sư Quốc gật đầu.
– Đây chính là lúc chúng ta cần công bố bằng chứng. Nếu chỉ chờ đợi và phòng thủ, chúng ta sẽ mất dần niềm tin của cổ đông trung lập vào tay chiến dịch tin đồn của ông Phát. Nhưng nếu công bố bằng chứng gian lận tài chính và nghi vấn liên quan đến cái chết của ông Nam ngay tại chính đại hội cổ đông bất thường này, chúng ta sẽ biến thế cờ bị động thành chủ động.
Anh Khải nhìn tôi, rồi nhìn luật sư Quốc, gật đầu dứt khoát.
– Được. Chúng ta sẽ không né tránh đại hội cổ đông bất thường đó. Chúng ta sẽ biến nó thành nơi phơi bày toàn bộ sự thật.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như đang đứng trước ngưỡng cửa của trận chiến cuối cùng, nơi mọi nỗ lực suốt tám năm sẽ được định đoạt chỉ trong một buổi họp.
– Còn mười lăm ngày. – Tôi nói. – Đủ để chuẩn bị mọi thứ chứ?
– Phải đủ. – Anh Khải đáp, giọng không còn chỗ cho sự do dự. – Vì chúng ta sẽ không có cơ hội thứ hai.
