Chương 4
Tin tôi bị đình chỉ công tác lan khắp tập đoàn chỉ trong một buổi chiều, nhanh không kém gì cái biệt danh “con nhà quê gõ phím thuê” năm nào.
Phương Linh, lần đầu tiên sau nhiều ngày, chủ động bước đến bàn tôi khi tôi đang thu dọn một vài vật dụng cá nhân.
– Chị nghe nói em bị đình chỉ vì nghi ngờ rò rỉ thông tin cho đối thủ? Trời, ai mà ngờ được.
Giọng chị vừa tiếc nuối vừa có chút gì đó không giấu nổi sự hài lòng.
Tôi không đáp, tiếp tục xếp tài liệu vào hộp.
– Vân này, chị nói thật lòng, dù sao cũng là đồng nghiệp với nhau ba năm, em có cần chị giúp gì không? Chị có thể làm chứng là em rất chăm chỉ, cẩn thận, không phải kiểu người…
– Cảm ơn chị. – Tôi ngắt lời, giọng lạnh nhạt vừa đủ. – Nhưng tôi nghĩ chị nên cẩn thận với những gì chị đang dính líu, trước khi lo giúp tôi.
Phương Linh sững người, nụ cười trên môi cứng lại.
– Em… em nói vậy là ý gì?
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị, không giấu diếm nữa.
– Tôi biết về những khoản tiền chị nhận từ tài khoản của Vĩnh Phát Logistics, không nằm trong bảng lương chính thức. Tôi cũng biết chị đã được ai đó nhờ dò hỏi thông tin về tôi và anh Khải. Chị nghĩ mình đang đứng về phía thắng, nhưng chị chỉ là một con tốt bị thí trước tiên khi có chuyện.
Mặt Phương Linh trắng bệch, môi mấp máy không thành lời.
– Em… em không có bằng chứng gì…
– Tôi không cần chứng minh với chị bây giờ. Nhưng tôi khuyên chị, nếu còn kịp, hãy nghĩ đến việc hợp tác trung thực khi cơ quan điều tra vào cuộc, thay vì tiếp tục làm tay sai cho người sẽ bỏ rơi chị ngay khi mọi việc đổ bể.
Tôi xách hộp đồ, rời khỏi văn phòng, để lại Phương Linh đứng chết lặng giữa hành lang.
Tối đó, anh Khải gọi video call từ sân bay, giọng gấp gáp.
– Anh vừa hạ cánh, nghe tin ngay. Xin lỗi vì không có mặt.
– Không sao. Em ổn.
– Họ chọn đúng lúc anh đi vắng để ra tay, chứng tỏ họ theo dõi lịch trình của anh rất sát. Có khả năng trong nội bộ văn phòng Tổng Giám đốc cũng có tai mắt của chú Phát.
Tôi kể lại toàn bộ nội dung buổi họp, cả cuộc nói chuyện với Phương Linh.
Anh Khải im lặng một lúc, rồi nói.
– Việc họ dùng chiêu này, dựng email giả từ tài khoản em, chứng tỏ họ đang rất lo lắng về những gì em đã và đang thu thập được. Đây là dấu hiệu tốt, theo một nghĩa nào đó.
– Dấu hiệu tốt? Em vừa mất chức, mất quyền truy cập, gần như bị cả công ty coi là kẻ phản bội.
– Đúng, nhưng nó cho thấy họ đang ở thế phòng thủ, không phải thế tấn công chủ động nữa. Kẻ tự tin không cần dựng bẫy vụng về như vậy.
Anh nói tiếp, giọng chắc chắn.
– Anh sẽ về ngay trong đêm. Sáng mai, anh sẽ yêu cầu bộ phận công nghệ thông tin độc lập bên ngoài, không thuộc quản lý của phòng Tài chính, vào cuộc điều tra email giả mạo đó. Đồng thời, anh sẽ chính thức đình chỉ quyết định đình chỉ công tác của em, với tư cách Tổng Giám đốc điều hành, cho đến khi có kết luận điều tra rõ ràng.
– Nhưng nếu anh làm vậy ngay, họ sẽ nói anh bao che cho em vì quan hệ gia đình.
– Họ sẽ nói vậy dù anh làm gì đi nữa. Nhưng anh không thể để em một mình gánh chịu cáo buộc vô căn cứ trong khi bằng chứng thật sự đang nằm trong tay chúng ta.
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, nhìn ra cửa sổ, thành phố về đêm vẫn sáng đèn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi mở lại tập hồ sơ anh Khải đưa cho tôi hôm trước, những trang giấy đã ố vàng theo thời gian, chứa đựng câu chuyện của tám năm oan khuất.
Tôi tự nhủ, đình chỉ công tác chỉ là một cơn sóng nhỏ. Điều quan trọng là con thuyền vẫn phải tiếp tục đi đúng hướng.
Sáng hôm sau, đúng như lời hứa, anh Khải triệu tập cuộc họp khẩn với bộ phận công nghệ thông tin độc lập mà tập đoàn thuê từ một công ty an ninh mạng có uy tín, không liên quan gì đến nhân sự nội bộ.
Tôi được mời tham dự với tư cách người bị cáo buộc, có quyền trình bày và cung cấp bằng chứng phản bác.
Chuyên gia an ninh mạng, một người phụ nữ trẻ tên Hạnh, trình bày kết quả điều tra sơ bộ sau một đêm làm việc.
– Chúng tôi đã trích xuất log truy cập chi tiết từ máy chủ trung tâm. Email gửi đi lúc mười một giờ hai mươi phút tối thứ Ba được xác nhận xuất phát từ máy trạm có địa chỉ IP nội bộ thuộc dãy IP cấp cho tầng năm, phòng Tài chính, không phải từ thiết bị cá nhân của cô Vân.
Cả phòng họp im lặng.
– Tuy nhiên, – cô Hạnh nói tiếp, – kẻ thực hiện đã cố gắng che giấu dấu vết bằng cách sử dụng phần mềm giả lập truy cập từ xa, khiến hệ thống ghi nhận như thể tài khoản của cô Vân tự đăng nhập. Đây là một kỹ thuật tinh vi, đòi hỏi quyền quản trị hệ thống ở mức cao, thường chỉ những người có vị trí quản lý trong phòng công nghệ thông tin hoặc phòng Tài chính mới có thể thực hiện.
Ông Bảo, ngồi ở cuối bàn, gương mặt bắt đầu đổi sắc.
– Cô có bằng chứng gì cho thấy tôi hay bất kỳ ai trong phòng tôi liên quan đến việc này không? – Ông lên tiếng, giọng gay gắt hơn bình thường.
– Chúng tôi chưa thể khẳng định danh tính cụ thể trong báo cáo sơ bộ này, – cô Hạnh trả lời thận trọng, – nhưng chúng tôi có thể xác nhận chắc chắn một điều: cô Vân không phải là người trực tiếp gửi email đó. Về mặt kỹ thuật, cô ấy không có mặt tại vị trí IP được ghi nhận vào thời điểm xảy ra sự việc.
Tôi lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát.
– Tôi cũng xin cung cấp thêm bằng chứng ngoại phạm. Tối thứ Ba đó, tôi có mặt tại một cuộc hẹn cá nhân, có hóa đơn thanh toán bằng thẻ tại một quán cà phê cách công ty hơn mười cây số, thời gian thanh toán được ghi nhận lúc mười giờ năm mươi lăm phút tối, chỉ hai mươi lăm phút trước khi email được gửi đi. Về mặt vật lý, tôi không thể di chuyển từ đó về công ty trong thời gian đó để thực hiện hành vi bị cáo buộc.
Tôi đặt hóa đơn photocopy lên bàn, cùng với ảnh chụp màn hình tin nhắn xác nhận cuộc hẹn với ông Lâm, dĩ nhiên đã được che tên và nội dung nhạy cảm, chỉ để lại phần thời gian và địa điểm.
Anh Khải, ngồi ở vị trí chủ trì, gật đầu.
– Với bằng chứng kỹ thuật từ đội an ninh mạng độc lập và bằng chứng ngoại phạm từ cô Vân, tôi quyết định hủy bỏ quyết định đình chỉ công tác trước đó, khôi phục toàn bộ quyền hạn của cô Vân trong vai trò Chuyên viên Phân tích Độc lập, có hiệu lực ngay lập tức.
Ông Bảo đứng dậy, cố gắng phản đối.
– Nhưng vụ việc rò rỉ thông tin vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn, thưa Tổng Giám đốc. Chúng ta không nên vội vàng…
– Vụ việc sẽ tiếp tục được điều tra, – anh Khải cắt lời, giọng không chút nhượng bộ, – nhưng lần này, đội an ninh mạng độc lập sẽ mở rộng phạm vi điều tra ra toàn bộ nhân sự có quyền truy cập cấp quản trị vào hệ thống, bao gồm cả phòng Tài chính và phòng Công nghệ thông tin nội bộ. Tôi tin ông Bảo sẽ ủng hộ việc làm rõ trắng đen, đúng không?
Ông Bảo im lặng, ngồi phịch xuống ghế, không còn lời nào để đáp lại.
Cuộc họp kết thúc, tôi bước ra ngoài cùng anh Khải, cả hai không nói gì cho đến khi vào phòng làm việc riêng.
– Cảm ơn anh. – Tôi nói.
– Không cần cảm ơn. Đây là việc anh phải làm, dù em có phải em gái anh hay không. Nhưng em phải cẩn thận hơn nữa, Vân à. Lần này họ thất bại, lần sau họ sẽ tinh vi hơn.
Tôi gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng buổi sáng đang chiếu rọi lên toàn bộ khuôn viên tập đoàn Vĩnh Minh, nơi tám năm trước phụ thân tôi từng đứng và mơ về một doanh nghiệp trong sạch, vững bền.
Chúng tôi vẫn còn một chặng đường dài phía trước, nhưng ít nhất, hôm nay, sự thật đã thắng một hiệp nhỏ.
Sau vụ việc bị đình chỉ công tác oan uổng, tôi và anh Khải hiểu rằng thời gian không còn đứng về phía chúng tôi. Nếu chậm trễ, chú Phát và tay chân của ông sẽ có đủ thời gian tiêu hủy toàn bộ dấu vết còn sót lại.
Anh Khải quyết định thuê một nhóm điều tra tư nhân độc lập, do một cựu cảnh sát điều tra tên Hoàng phụ trách, để xác minh lại vụ tai nạn của phụ thân tôi tám năm trước.
Ông Hoàng làm việc âm thầm suốt hai tuần, tiếp cận lại hồ sơ vụ tai nạn cũ tại cơ quan công an tỉnh, phỏng vấn những nhân chứng còn có thể tìm được.
Kết quả ông mang về khiến cả tôi và anh Khải lặng người.
– Hồ sơ gốc ghi nhận nguyên nhân tai nạn do đường trơn, tài xế mất lái. Nhưng khi tôi kiểm tra lại biên bản khám nghiệm hiện trường gốc, lưu tại kho hồ sơ cũ chưa được số hóa, tôi phát hiện một chi tiết bị lược bỏ trong báo cáo chính thức công bố cho gia đình: dấu vết trên hệ thống phanh của xe cho thấy dầu phanh đã bị rò rỉ trước đó, không phải do va chạm gây ra.
Ông Hoàng đưa ra bản sao biên bản khám nghiệm, chỉ vào đoạn mô tả kỹ thuật.
– Nói cách khác, hệ thống phanh đã có vấn đề từ trước khi xe khởi hành, không phải hỏng do tai nạn. Đây là dấu hiệu điển hình của việc phá hoại có chủ đích, khiến tài xế mất khả năng kiểm soát xe khi vào khúc cua nguy hiểm.
Tôi cảm thấy ngực mình nghẹn lại.
– Vậy ai đã tiếp cận được xe của phụ thân trước hôm xảy ra tai nạn?
– Tôi đã tìm được người tài xế riêng của ông Nam năm đó, hiện đã nghỉ hưu, sống ở ngoại thành. Ông ấy kể lại rằng đêm trước khi xảy ra tai nạn, xe được đưa vào garage nội bộ của tập đoàn để bảo dưỡng định kỳ theo lệnh của phòng hành chính, một việc bất thường vì lịch bảo dưỡng định kỳ còn hơn một tháng nữa mới đến.
– Ai ra lệnh bảo dưỡng đột xuất đó?
– Theo lời tài xế, lệnh đến từ văn phòng Phó Chủ tịch, tức ông Diệp Vĩnh Phát. Tài xế không nghi ngờ gì vì đó là chuyện bình thường trong công ty, sếp lớn có thể yêu cầu kiểm tra xe bất cứ lúc nào.
Anh Khải nắm chặt tay, đấm nhẹ xuống bàn.
– Vậy là đủ để xác định có yếu tố cố ý can thiệp vào phương tiện, dẫn đến cái chết của phụ thân. Đây không còn là tai nạn giao thông thông thường, mà là một vụ án hình sự bị che giấu suốt tám năm.
Ông Hoàng gật đầu, giọng thận trọng.
– Đúng vậy, nhưng để khởi tố lại vụ án đã có kết luận từ tám năm trước, cần rất nhiều bằng chứng bổ sung, và quan trọng nhất là phải có động cơ rõ ràng, liên kết trực tiếp giữa lệnh bảo dưỡng đột xuất đó với người ra lệnh và lợi ích họ nhận được sau cái chết của ông Nam. Đó chính là mảnh ghép về gian lận tài chính và di chúc giả mà hai người đang thu thập.
Tôi nhìn anh Khải, cả hai không cần nói cũng hiểu, hai mảnh ghép tưởng chừng tách biệt, gian lận tài chính và cái chết của phụ thân, thực chất là một chuỗi sự kiện liên hoàn, được thiết kế để chú Phát có thể chiếm đoạt toàn bộ quyền kiểm soát tập đoàn mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Đêm đó, khi trở về nhà, tôi ngồi thật lâu trước bàn thờ nhỏ tôi tự lập cho phụ thân trong căn hộ của mình, nơi tôi vẫn thắp hương mỗi tối dù mẫu thân không biết.
Tôi thì thầm với tấm ảnh của ông.
– Phụ thân, con và anh Khải sắp tìm ra sự thật rồi. Xin phụ thân chờ thêm một chút nữa.
Ngoài trời, một cơn mưa bất chợt đổ xuống thành phố, tiếng mưa rơi trên mái nhà như một lời đáp lại từ rất xa.
