Chương 3
Quyết định bổ nhiệm chính thức được công bố vào sáng thứ Hai, dán trên bảng tin điện tử của toàn tập đoàn: Diệp Tiểu Vân, Chuyên viên Phân tích Chiến lược Độc lập, báo cáo trực tiếp Tổng Giám đốc điều hành.
Không ai nói thẳng ra, nhưng cả tầng ba đều hiểu, vị trí đó gần như đứng ngang hàng với các trưởng phòng, dù danh xưng nghe có vẻ khiêm tốn.
Bàn làm việc mới của tôi đặt ngay cạnh phòng của anh Khải, có cửa kính riêng, không còn cảnh phải nghe tiếng máy in kẹt giấy mỗi ngày.
Phương Linh đi ngang qua, dừng lại đúng một giây trước cửa phòng tôi, nhìn tấm bảng tên mới rồi bỏ đi không nói gì.
Tôi biết, sự im lặng đó không có nghĩa là chị chấp nhận.
Buổi trưa, tôi nhận được lời mời ăn trưa từ chị, qua tin nhắn nội bộ, giọng điệu thân mật đến kỳ lạ.
“Vân ơi, trưa nay rảnh không, chị mời đi ăn, coi như chúc mừng em lên chức.”
Tôi trả lời đồng ý. Không phải vì tôi tin chị, mà vì tôi muốn biết chị đang tính toán điều gì.
Quán ăn chị chọn nằm khá xa công ty, không gian riêng tư, ít người qua lại.
Chị gọi món, rót nước cho tôi, giọng nói ngọt như mật.
– Chị xin lỗi vì hồi trước có nói gì làm em buồn. Chị không biết em với anh Giám đốc thân thiết vậy.
Tôi cười nhẹ, không đáp trả câu xin lỗi đó bằng thái độ oán trách.
– Chuyện qua rồi chị ạ.
– Ừ, qua rồi. Mà Vân này, chị nghe nói em với anh Khải là… họ hàng à?
– Anh Khải là anh trai em.
Chị khựng lại một nhịp, rồi cười gượng.
– Ôi trời, vậy mà chị cứ tưởng… thôi bỏ đi. Vậy chắc em biết rõ về gia đình cũ của anh ấy nhỉ, hồi xưa nghe nói cũng dính vào vụ tranh chấp cổ phần gì đó với chú của anh ấy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị.
– Chị nghe ai nói vậy?
– À thì… chuyện cũ trong công ty ai cũng biết một ít mà. Chị chỉ tò mò thôi.
Tôi im lặng, để khoảng lặng đó tự nó tạo áp lực.
Phương Linh cựa quậy trên ghế, rồi đổi chủ đề, nhưng tôi đã đủ để nhận ra điều mình cần biết: chị đang được ai đó giao nhiệm vụ dò hỏi thông tin về mối quan hệ giữa tôi và anh Khải, cũng như mức độ tôi biết về quá khứ gia đình.
Buổi chiều, tôi báo lại toàn bộ cuộc trò chuyện cho anh Khải trong văn phòng riêng của anh, cửa đóng kín.
Anh nghe xong, gõ ngón tay lên bàn, một thói quen suy nghĩ tôi nhớ từ hồi nhỏ.
– Phương Linh không đủ tầm để tự nghĩ ra việc này. Có người chỉ đạo chị ta.
– Chú Phát?
– Hoặc người của chú ấy trong ban tài chính. Anh đã cho kiểm toán nội bộ rà soát sơ bộ báo cáo tài chính ba công ty con mà chú Lâm nhắc tới. Có dấu hiệu bất thường trong khoản mục chi phí nguyên liệu, giống hệt những gì chú Lâm mô tả, dù đã được làm mới tinh vi hơn nhiều so với tám năm trước.
Anh mở một tập tài liệu, chỉ vào một dòng số liệu được khoanh đỏ.
– Nhìn đây. Công ty con Vĩnh Phát Logistics, tên nghe rất tình cờ đúng không, ký hợp đồng vận chuyển nguyên liệu với một đối tác duy nhất trong sáu năm liền, giá cước cao hơn thị trường trung bình ba mươi phần trăm, không qua đấu thầu cạnh tranh.
– Đối tác đó là ai?
– Công ty Thịnh Phát Vận Tải. Trên giấy tờ là công ty tư nhân độc lập. Nhưng anh đã cho người kiểm tra, người đại diện pháp luật của công ty đó là em rể của chú Phát.
Tôi thở ra một hơi dài.
– Vậy chênh lệch giá cước đó chính là kênh để rút tiền ra khỏi tập đoàn.
– Đúng. Và nó chỉ là một trong số nhiều kênh anh nghi ngờ đang tồn tại. Anh cần em, với vai trò chuyên viên phân tích độc lập, chính thức yêu cầu rà soát toàn bộ hợp đồng của các công ty con với bên thứ ba trong năm năm gần nhất. Trên danh nghĩa là cải tổ quy trình quản trị rủi ro.
– Nếu làm vậy, chú Phát sẽ biết ngay chúng ta đang nhắm vào ai.
– Đúng vậy. – Anh Khải nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. – Từ hôm nay, chúng ta không còn thời gian để âm thầm nữa. Em phải chuẩn bị tinh thần, họ sẽ phản công, và đòn đầu tiên rất có thể sẽ nhắm vào em, vì em là người dễ bị coi là mắt xích yếu nhất, một nhân viên mới lên chức, không có nền tảng quyền lực riêng.
Tôi gật đầu, tay siết nhẹ lấy tập tài liệu trên bàn.
– Em không sợ. Em chờ ngày này đã tám năm rồi.
Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, như thể vừa xác nhận với chính mình rằng cô em gái nhút nhát ngày xưa đã thực sự trưởng thành.
Yêu cầu rà soát hợp đồng được tôi soạn thảo cẩn thận, đóng khung dưới danh nghĩa “Dự án Chuẩn hóa Quản trị Rủi ro Chuỗi cung ứng”, một cái tên đủ khô khan để không ai nghi ngờ có mục đích khác.
Anh Khải ký duyệt ngay trong ngày, gửi văn bản xuống toàn bộ các phòng ban liên quan, yêu cầu cung cấp đầy đủ hồ sơ hợp đồng, biên bản đấu thầu, và báo cáo đối chiếu giá thị trường trong vòng hai tuần.
Phòng Tài chính, do ông Vũ Đình Bảo làm Giám đốc, người mà tôi đã âm thầm theo dõi suốt ba năm và biết rõ là cánh tay phải của chú Phát, phản ứng chậm chạp một cách bất thường.
Ngày thứ năm sau khi văn bản được gửi đi, tôi mới nhận được một phần nhỏ hồ sơ, thiếu hẳn các hợp đồng liên quan đến Vĩnh Phát Logistics và Thịnh Phát Vận Tải.
Tôi gọi điện trực tiếp cho thư ký phòng Tài chính, giọng vẫn giữ đúng chuẩn mực công việc.
– Chị ơi, em thấy thiếu hồ sơ của hai công ty con mảng logistics, chị kiểm tra giúp em được không?
Giọng thư ký ngập ngừng.
– Ơ… để em hỏi lại anh Bảo, hình như phần đó đang được lưu trữ riêng, em không có quyền truy cập.
Tôi cảm ơn, cúp máy, rồi lập tức báo cho anh Khải.
Anh không tỏ ra ngạc nhiên.
– Đúng như dự đoán. Họ sẽ tìm cách trì hoãn, viện lý do lưu trữ hoặc bảo mật, trong lúc đó âm thầm chỉnh sửa hoặc tiêu hủy tài liệu gốc.
– Vậy mình phải làm sao?
Anh mở một ngăn kéo có khóa số trong tủ tài liệu riêng, lấy ra một tập hồ sơ mỏng, bìa màu xám, không có nhãn.
– Đây là những gì anh thu thập được trong ba năm qua, từ các nguồn bên ngoài, trước khi chính thức quay lại tập đoàn. Một số cổ đông nhỏ đã bán cổ phần cho anh trong âm thầm, kèm theo đó là các bản sao báo cáo tài chính họ từng được cung cấp trong các đại hội cổ đông trước đây, những bản mà sau này đã bị chỉnh sửa lại trong hồ sơ lưu trữ chính thức của công ty.
Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, mở ra từng trang.
– So sánh bản gốc cổ đông giữ với bản lưu trữ hiện tại của công ty, có ít nhất bốn điểm sai lệch về số liệu chi phí logistics trong ba năm liên tiếp. Đây là bằng chứng công ty đã làm hai bộ báo cáo, một để trình cổ đông đại chúng, một để nội bộ theo dõi dòng tiền thực.
Tôi cầm từng trang, đối chiếu số liệu, tay tôi bắt đầu run, không phải vì sợ, mà vì tôi nhận ra mức độ tinh vi và lâu dài của cả một hệ thống gian lận đã ăn sâu vào bộ máy tài chính suốt tám năm.
– Nếu đưa hết chỗ này ra ánh sáng, không chỉ chú Phát mà cả một mạng lưới người liên quan sẽ bị lôi ra. Chị Bảo Giám đốc Tài chính, chắc chắn dính líu.
– Đúng. Và cả một vài thành viên Hội đồng quản trị hiện tại, những người đã bỏ phiếu thông qua các báo cáo tài chính gian lận đó, dù họ có thể không trực tiếp tham gia làm giả, nhưng họ đã nhắm mắt làm ngơ để đổi lấy quyền lợi cá nhân.
Tôi ngồi lặng đi một lúc, nhìn tập hồ sơ trước mặt.
– Vậy mình cần gì nữa để đủ mạnh, đưa việc này ra pháp luật chứ không chỉ dừng ở nội bộ công ty?
Anh Khải gật đầu, như thể câu hỏi đó đúng là điều anh đang chờ tôi hỏi.
– Cần ba thứ. Một, bằng chứng đối chiếu hai bộ sổ sách đầy đủ, không chỉ ba công ty con chú Lâm biết, mà toàn bộ hệ thống. Hai, lời khai chính thức, có công chứng hoặc dưới sự giám sát của cơ quan điều tra, từ những người trong cuộc như chú Lâm. Ba, và quan trọng nhất…
Anh dừng lại, nhìn tôi.
– Bằng chứng liên quan trực tiếp đến cái chết của phụ thân. Nếu chứng minh được đó không phải tai nạn, toàn bộ vụ việc sẽ chuyển từ một vụ gian lận tài chính dân sự sang một vụ án hình sự nghiêm trọng, và khi đó, không ai có thể dùng tiền hay quan hệ để dàn xếp êm xuôi được nữa.
Tôi siết chặt tay, nhớ lại gương mặt trắng bệch của phụ thân đêm cuối cùng, nhớ lại tiếng khóc nghẹn của mẫu thân khi nhận tin báo tử.
– Em sẽ tìm ra. Dù phải mất bao lâu.
Ngoài cửa sổ văn phòng, thành phố đã lên đèn. Tôi biết, từ đêm nay, cuộc chiến âm thầm suốt tám năm sắp bước sang một giai đoạn không còn chỗ cho sự thận trọng rụt rè nữa.
Ba ngày sau cuộc trò chuyện trong văn phòng anh Khải, tôi bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu bất thường quanh mình.
Một buổi sáng, tôi phát hiện file dự thảo báo cáo rà soát hợp đồng lưu trên máy chủ nội bộ đã bị mở truy cập vào lúc mười một giờ đêm hôm trước, thời điểm tôi chắc chắn không có mặt trong công ty.
Tôi kiểm tra lịch sử đăng nhập, tài khoản truy cập là của chính tôi, nhưng địa chỉ IP lại thuộc một máy tính ở tầng năm, khu vực phòng Tài chính.
Tôi báo ngay cho bộ phận công nghệ thông tin, yêu cầu trích xuất log chi tiết, đồng thời báo cáo trực tiếp cho anh Khải.
Anh nghe xong, gương mặt trầm xuống.
– Ai đó đã lấy được mật khẩu của em, hoặc dùng quyền quản trị hệ thống để giả mạo truy cập. Cả hai trường hợp đều nguy hiểm.
– Anh nghĩ họ đang làm gì với file đó?
– Có thể là để biết em đã thu thập được gì. Cũng có thể, tệ hơn, họ đang chuẩn bị chèn thêm dữ liệu giả vào file của em, để sau này vu cho em tội làm giả báo cáo hoặc rò rỉ thông tin nội bộ.
Linh cảm đó của anh Khải chẳng bao lâu sau đã thành sự thật.
Chiều thứ Sáu, tôi nhận được cuộc gọi khẩn từ phòng Pháp chế, yêu cầu tôi có mặt ngay lập tức tại phòng họp nhỏ tầng bốn.
Khi tôi bước vào, đã có sẵn ba người: bà Kim Chi, Trưởng phòng Pháp chế, ông Vũ Đình Bảo, Giám đốc Tài chính, và một người tôi chưa từng gặp, tự giới thiệu là chuyên viên an ninh mạng thuê ngoài.
Trên màn hình chiếu là một bức ảnh chụp màn hình email, gửi từ địa chỉ email công việc của tôi đến một địa chỉ lạ có tên miền nước ngoài, đính kèm file có tên trùng khớp với báo cáo rà soát hợp đồng mật tôi đang thực hiện.
– Cô Vân, – ông Bảo lên tiếng, giọng nghiêm trọng giả tạo, – chúng tôi phát hiện email này được gửi đi từ tài khoản của cô vào lúc mười một giờ hai mươi phút tối thứ Ba vừa qua. Nội dung đính kèm là báo cáo rà soát hợp đồng đang trong quá trình thực hiện, được gửi đến một địa chỉ có dấu hiệu liên quan đến một quỹ đầu tư đối thủ. Cô có giải thích được không?
Tôi nhìn thẳng vào màn hình, giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
– Tôi không gửi email này. Tối thứ Ba tôi không có mặt ở công ty sau bảy giờ tối.
– Vậy ai có thể truy cập tài khoản của cô? – Bà Kim Chi hỏi, ánh mắt dò xét.
– Tôi không biết. Nhưng tôi đã báo cáo với bộ phận công nghệ thông tin từ ba ngày trước về việc phát hiện truy cập bất thường vào tài khoản của mình, có nguồn gốc từ một máy tính tại tầng năm.
Ông Bảo cười nhạt, một nụ cười tôi không thích chút nào.
– Tầng năm có hơn ba mươi nhân viên phòng Tài chính, cô Vân. Nếu cô muốn đổ lỗi, xin hãy đưa ra bằng chứng cụ thể hơn là một dãy số IP mơ hồ.
Tôi im lặng, hiểu rằng đây chính là cái bẫy anh Khải đã cảnh báo.
– Trong lúc chờ kết luận điều tra nội bộ, – bà Kim Chi tiếp lời, – chúng tôi buộc phải tạm đình chỉ công tác của cô, thu hồi quyền truy cập vào các hệ thống dữ liệu mật, theo đúng quy trình bảo mật thông tin của tập đoàn.
Tôi nhìn quanh phòng, không thấy có mặt anh Khải, và tôi hiểu ngay lập tức, cuộc họp này được sắp xếp có chủ đích vào đúng lúc anh đang đi công tác nước ngoài gặp đối tác chiến lược, một lịch trình đã được lên kế hoạch từ trước, không thể hủy giữa chừng.
Họ đã chọn đúng thời điểm anh vắng mặt để ra tay.
Tôi ký vào biên bản, không tranh cãi thêm, chỉ ghi thêm một dòng phản đối vào cuối văn bản: “Tôi không thừa nhận nội dung cáo buộc và sẽ cung cấp bằng chứng phản bác trong thời gian sớm nhất.”
Bước ra khỏi phòng họp, tôi cảm nhận được ánh mắt của mọi người trong hành lang, những ánh mắt tò mò xen lẫn hả hê mà tôi đã quá quen thuộc từ ba năm trước, khi tôi còn là con nhà quê gõ phím thuê.
Chỉ khác lần này, cái giá phải trả không chỉ là danh dự cá nhân, mà là toàn bộ kế hoạch mà anh em tôi đã dày công xây dựng suốt tám năm.
