Chương 6
Mười lăm ngày trôi qua trong guồng quay chuẩn bị không ngơi nghỉ. Tôi cùng anh Khải, luật sư Quốc và nhóm điều tra của ông Hoàng làm việc gần như không ngủ, hệ thống hóa toàn bộ bằng chứng thành một bộ hồ sơ trình bày mạch lạc, dễ hiểu cho cả những cổ đông không chuyên về tài chính.
Chúng tôi cũng liên hệ trước với một số cổ đông lớn trung lập, không thuộc phe nào, trình bày sơ bộ về những bất thường được phát hiện, mời họ cử đại diện pháp lý riêng để giám sát tính minh bạch của buổi trình bày sắp tới, nhằm tránh bị cáo buộc dàn dựng một chiều.
Chú Lâm đồng ý xuất hiện trực tiếp tại đại hội để làm chứng, dù ông vẫn còn run sợ. Ông Hoàng cũng sắp xếp để người tài xế cũ của phụ thân tôi có mặt, sẵn sàng xác nhận thông tin về lệnh bảo dưỡng xe bất thường trước tai nạn.
Luật sư Hùng, sau nhiều đắn đo, cũng quyết định đồng hành, mang theo bản gốc tập hồ sơ và bản ghi âm mà phụ thân tôi đã gửi ông giữ tám năm trước.
Ngày đại hội cổ đông bất thường diễn ra tại hội trường lớn của tập đoàn, không khí căng thẳng ngay từ khi các cổ đông bắt đầu vào chỗ ngồi.
Ông Diệp Vĩnh Phát xuất hiện với vẻ tự tin thường thấy, com lê chỉnh tề, nụ cười điềm đạm, ngồi ở hàng ghế đầu cùng với ông Vũ Đình Bảo và một số thành viên Hội đồng quản trị thân cận.
Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho ban điều hành, cạnh anh Khải, tay siết chặt tập hồ sơ trình bày.
Chủ tọa đại hội, theo đúng quy trình, mời đại diện nhóm cổ đông yêu cầu triệu tập trình bày lý do trước.
Ông Phát đứng dậy, giọng trầm ấm, đầy sức thuyết phục.
– Kính thưa quý cổ đông, tôi đứng đây hôm nay không phải vì tư thù cá nhân, mà vì lo lắng thực sự cho sự ổn định của tập đoàn mà cả gia đình tôi đã dày công xây dựng. Từ khi ông Diệp Tuấn Khải nhậm chức Tổng Giám đốc điều hành, chúng ta đã chứng kiến hàng loạt xáo trộn nhân sự bất thường, việc bổ nhiệm người thân tín không qua quy trình minh bạch, và một cuộc “rà soát hợp đồng” mà tôi tin rằng chỉ nhằm mục đích thanh trừng những cá nhân trung thành với ban lãnh đạo cũ.
Ông nhìn về phía chúng tôi, ánh mắt sắc lạnh ẩn dưới vẻ ngoài điềm tĩnh.
– Vì vậy, tôi đề nghị đại hội cổ đông hôm nay bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với chức danh Tổng Giám đốc điều hành của ông Diệp Tuấn Khải, để bảo vệ sự ổn định và niềm tin của cổ đông vào tập đoàn Vĩnh Minh.
Một tràng thì thầm xôn xao lan khắp hội trường.
Chủ tọa nhìn về phía anh Khải.
– Mời đại diện ban điều hành phản hồi.
Anh Khải đứng dậy, chỉnh lại micro, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.
– Kính thưa quý cổ đông, trước khi phản hồi trực tiếp cáo buộc của ông Diệp Vĩnh Phát, tôi xin phép được trình bày một số thông tin quan trọng mà tôi tin rằng toàn thể quý vị có quyền được biết, trước khi bỏ phiếu cho bất kỳ quyết định nào liên quan đến tương lai của tập đoàn này.
Anh ra hiệu cho tôi. Tôi đứng dậy, bước đến bục trình bày, tay vẫn còn hơi run nhưng giọng nói giữ được sự vững vàng mà tôi đã luyện suốt tám năm qua.
– Kính thưa quý cổ đông, tôi là Diệp Tiểu Vân, con gái của cố Chủ tịch Hội đồng quản trị Diệp Thành Nam, người sáng lập tập đoàn Vĩnh Minh.
Cả hội trường chợt im phăng phắc.
– Tám năm trước, cha tôi qua đời trong một vụ tai nạn giao thông được kết luận là do lỗi kỹ thuật ngẫu nhiên. Nhưng hôm nay, tôi và anh trai tôi, cùng với sự hỗ trợ của đội ngũ điều tra độc lập, xin được trình bày trước quý vị những bằng chứng cho thấy sự thật hoàn toàn khác.
Tôi mở màn hình trình chiếu, bắt đầu với bức ảnh chụp trang nhật ký cuối cùng của phụ thân tôi.
Ông Phát, ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt bắt đầu biến sắc.
Trước khi tiếp tục trình bày chi tiết bằng chứng, tôi xin phép lùi lại một chút, kể cho quý cổ đông nghe về đêm hôm trước ngày đại hội, một đêm mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên.
Đêm đó, khi tôi đang ở lại văn phòng đến khuya để hoàn thiện lần cuối bộ tài liệu trình bày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ, nội dung ngắn gọn nhưng đầy đe dọa.
“Cô Vân, hãy suy nghĩ kỹ trước khi làm chuyện dại dột ngày mai. Gia đình cô đã mất một người rồi, đừng để mất thêm ai nữa.”
Tay tôi run lên khi đọc tin nhắn đó, không phải vì sợ cho bản thân, mà vì nỗi lo lắng bất chợt dâng lên khi nghĩ đến mẫu thân đang ở cùng chúng tôi trong căn hộ.
Tôi lập tức gọi cho anh Khải, đọc lại nội dung tin nhắn.
Giọng anh trầm hẳn xuống qua điện thoại.
– Em đừng về nhà một mình đêm nay. Anh cử người đến đón em ngay bây giờ, đồng thời anh sẽ tăng cường an ninh cho mẫu thân.
Anh Khải đã chuẩn bị từ trước cho tình huống này, thuê hẳn một đội bảo vệ riêng từ công ty an ninh uy tín, âm thầm túc trực quanh khu vực căn hộ chúng tôi ở suốt hai tuần qua mà tôi không hề hay biết, để tránh gây hoang mang không cần thiết.
Đêm đó, dưới sự hộ tống của đội bảo vệ, tôi trở về nhà an toàn. Nhưng khi vừa bước vào phòng làm việc riêng, tôi phát hiện ổ khóa tủ tài liệu cá nhân, nơi tôi cất giữ một bản sao dự phòng của toàn bộ hồ sơ, có dấu hiệu bị cạy phá.
May mắn thay, theo lời khuyên của anh Khải từ trước, bản gốc quan trọng nhất, bao gồm cuốn nhật ký của phụ thân và bản ghi âm từ luật sư Hùng, đã được tôi gửi vào một két sắt an toàn tại văn phòng luật sư Quốc từ hai ngày trước, chỉ để lại bản sao ít quan trọng hơn ở nhà làm mồi nhử.
Tôi báo ngay cho anh Khải và ông Hoàng. Đội an ninh rà soát camera khu vực, phát hiện một người đàn ông lạ mặt, đeo khẩu trang kín, đã đột nhập vào tòa nhà qua lối cầu thang thoát hiểm khoảng chín giờ tối, đúng vào thời điểm tôi vẫn còn ở văn phòng.
– Họ đã theo dõi lịch trình của em rất sát. – Anh Khải nói, giọng đầy lo lắng xen lẫn phẫn nộ. – Điều này càng chứng tỏ họ đang hoảng loạn thực sự, sẵn sàng làm liều trước ngày đại hội.
Ông Hoàng đề nghị trình báo sự việc lên công an khu vực ngay trong đêm, đồng thời gửi kèm toàn bộ hình ảnh camera an ninh làm bằng chứng, chính thức mở một hồ sơ vụ việc độc lập, không liên quan trực tiếp đến vụ gian lận tài chính, nhưng đủ để tạo áp lực pháp lý bổ sung.
Sáng hôm sau, trước giờ đại hội diễn ra chỉ vài tiếng, luật sư Quốc gọi điện thông báo, công an đã xác định được chiếc xe máy của kẻ đột nhập thông qua camera giao thông, biển số xe được đăng ký dưới tên một nhân viên bảo vệ hợp đồng ngắn hạn, từng làm việc tại tòa nhà văn phòng của Vĩnh Phát Logistics.
Manh mối đó, dù chưa đủ để buộc tội trực tiếp ông Phát, nhưng đã trở thành một mảnh ghép quan trọng khác trong toàn bộ bức tranh, cho thấy mức độ liên quan sâu rộng của hệ thống công ty con do ông kiểm soát.
Chính vì vậy, khi tôi đứng trên bục trình bày tại đại hội cổ đông sáng hôm đó, trong lòng tôi không còn chỉ là quyết tâm tìm lại công lý cho phụ thân, mà còn là sự phẫn nộ trước hành vi đe dọa trực tiếp đến an toàn của chính tôi và gia đình.
Tôi nhìn thẳng vào ông Phát, giọng nói không hề run rẩy dù trong lòng vẫn còn dư âm của nỗi sợ đêm qua.
– Trước khi tiếp tục, tôi xin thông báo thêm với quý cổ đông một sự việc vừa xảy ra tối qua, có liên quan trực tiếp đến những gì tôi sắp trình bày.
Cả hội trường lại một lần nữa chìm vào im lặng, chờ đợi những gì sắp được phơi bày.
Tôi trình bày ngắn gọn về vụ đột nhập đêm qua, kèm theo hình ảnh camera an ninh được trình chiếu ngay trên màn hình lớn của hội trường, đủ để mọi cổ đông hiểu rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp nội bộ thông thường.
– Tôi không khẳng định ông Diệp Vĩnh Phát trực tiếp ra lệnh cho vụ đột nhập này, – tôi nói, giọng thận trọng nhưng rõ ràng, – nhưng tôi tin quý cổ đông sẽ tự đặt câu hỏi, tại sao ngay trước một đại hội quan trọng như hôm nay, lại có người cố tình xâm nhập nhà riêng của tôi để tìm kiếm tài liệu.
Ông Phát đứng phắt dậy, giọng gay gắt.
– Đây là sự vu khống trắng trợn! Cô không có bất kỳ bằng chứng nào liên quan trực tiếp đến tôi!
– Tôi đồng ý, thưa ông, đây chỉ là một sự việc bên lề. – Tôi đáp, giữ giọng điềm tĩnh. – Vậy xin phép cho tôi trình bày phần chính, để quý cổ đông tự đánh giá.
Tôi tiếp tục trình chiếu, lần lượt đưa ra từng bằng chứng đã thu thập được suốt nhiều tháng qua: bản đối chiếu hai bộ sổ sách tài chính của các công ty con mảng logistics, bất động sản và đầu tư tài chính; hợp đồng bất thường giữa Vĩnh Phát Logistics và Thịnh Phát Vận Tải, công ty do em rể ông Phát đứng tên; và bản sao chênh lệch giá cước vận chuyển so với mặt bằng thị trường suốt sáu năm liền.
Tiếng xì xào trong hội trường ngày càng lớn khi từng con số được phơi bày, tổng giá trị thất thoát ước tính lên đến hơn hai nghìn tỷ đồng trong gần một thập kỷ.
Tiếp theo, tôi mời chú Lâm lên phát biểu.
Ông Trần Đức Lâm, với giọng run nhưng kiên định, kể lại toàn bộ câu chuyện tám năm trước, việc ông phát hiện hai bộ sổ sách, báo cáo cho ông Nam, và việc bị đe dọa ngay sau đám tang để giữ im lặng.
– Tôi giữ im lặng suốt tám năm vì sợ hãi cho con gái mình. – Ông nói, giọng nghẹn lại. – Nhưng hôm nay, tôi không thể tiếp tục im lặng được nữa. Lương tâm tôi không cho phép.
Cả hội trường lặng đi trước lời chứng của ông.
Tiếp đến, tôi mời người tài xế cũ của phụ thân tôi lên trình bày về lệnh bảo dưỡng xe bất thường đêm trước khi xảy ra tai nạn, cùng với báo cáo của ông Hoàng về dấu vết rò rỉ dầu phanh được phát hiện trong biên bản khám nghiệm hiện trường gốc.
Ông Phát, gương mặt đã tái nhợt, cố gắng phản bác.
– Đây toàn là những suy diễn vô căn cứ! Lệnh bảo dưỡng xe là chuyện bình thường, không thể quy kết cho tôi ý đồ sát hại anh trai mình!
Đến lúc này, anh Khải đứng dậy, đích thân bật đoạn ghi âm cuối cùng, đoạn ghi âm cuộc gọi giữa phụ thân tôi và ông Phát hai ngày trước khi ông mất.
Giọng nói lạnh lùng của ông Phát vang lên khắp hội trường qua hệ thống loa: “Anh Nam, anh nên nhớ, công ty này không chỉ có mình anh gây dựng. Nếu anh cứ khăng khăng đưa chuyện này ra ánh sáng, anh sẽ hối hận, và không chỉ riêng anh đâu.”
Hội trường chìm trong im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng giọng nói phát ra từ đoạn ghi âm, như một bóng ma từ quá khứ vừa hiện về giữa thanh thiên bạch nhật.
Ông Phát đứng chết lặng, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.
Luật sư Quốc đứng dậy, giọng trang trọng.
– Kính thưa quý cổ đông, dựa trên toàn bộ bằng chứng vừa được trình bày, chúng tôi đã hoàn tất hồ sơ và sẽ chính thức gửi đơn tố cáo hành vi gian lận tài chính, làm giả tài liệu và có dấu hiệu liên quan đến cái chết của cố Chủ tịch Diệp Thành Nam lên cơ quan công an điều tra kinh tế, ngay trong hôm nay.
Ông vừa dứt lời, cửa hội trường bật mở. Một nhóm cán bộ điều tra kinh tế, đã được luật sư Quốc phối hợp báo trước trên cơ sở những bằng chứng ban đầu, bước vào, tiến thẳng về phía ông Diệp Vĩnh Phát.
– Ông Diệp Vĩnh Phát, – vị cán bộ dẫn đầu lên tiếng, giọng nghiêm nghị, – chúng tôi mời ông về trụ sở để làm việc liên quan đến đơn tố cáo hành vi gian lận tài chính và các dấu hiệu hình sự khác đang được điều tra.
Cả hội trường lặng người trước cảnh tượng đó. Ông Phát, người đàn ông từng đứng sau lưng phụ thân tôi trong mọi bức ảnh đại hội cổ đông suốt mười lăm năm, giờ đây bị dẫn đi giữa ánh mắt của toàn thể cổ đông, gương mặt không còn một chút điềm tĩnh nào còn sót lại.
Trước khi bước ra khỏi hội trường, ông quay lại nhìn tôi và anh Khải, ánh mắt vừa hận thù vừa như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng không một lời nào được thốt ra.
