Chương 6
Phiên tòa xét xử Giám đốc Hứa Bình diễn ra ba tháng sau đó, thu hút sự chú ý lớn từ giới truyền thông kinh tế vì quy mô và tính chất tinh vi của vụ gian lận.
Tôi được triệu tập với tư cách nhân chứng chính, cùng với chị Mai, người kế toán cũ đã dũng cảm cung cấp bằng chứng dù từng bị đe dọa. Chủ tịch Tô ngồi ở hàng ghế dành cho đại diện nguyên đơn, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt không giấu được sự nhẹ nhõm khi từng lời khai được trình bày rõ ràng trước tòa.
Trước vành móng ngựa, Giám đốc Hứa không còn vẻ ngạo mạn như trước, cúi đầu im lặng khi công tố viên trình bày lần lượt từng chứng cứ, từ bản ghi log truy cập, đến lời khai của cựu vệ sĩ thừa nhận hành vi trộm cắp theo chỉ đạo, đến kết quả kiểm toán độc lập cho thấy dòng tiền bất minh trị giá hàng chục tỷ đồng đã được chuyển qua công ty tư vấn đứng tên vợ ông ta trong suốt gần hai năm.
Khi được hỏi có điều gì muốn nói trước khi tòa nghị án, Giám đốc Hứa chỉ lắc đầu, giọng khàn đặc. “Tôi chỉ muốn nói, tôi hối hận vì đã để lòng tham che mờ lý trí.”
Bản án cuối cùng tuyên phạt ông ta nhiều năm tù giam vì tội lạm dụng chức vụ quyền hạn, gian lận trong hoạt động tài chính doanh nghiệp, cùng với việc phải bồi thường toàn bộ số tiền trục lợi bất chính cho tập đoàn.
Bước ra khỏi phòng xử án, tôi cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ khỏi vai. Chủ tịch Tô đứng chờ tôi ở hành lang tòa án, ánh nắng chiều chiếu qua khung cửa kính lớn hắt lên gương mặt cô ấy một vẻ dịu dàng hiếm thấy.
“Xong rồi.” Cô ấy nói, giọng nhẹ nhõm. “Cảm ơn anh, vì đã kiên trì đến cùng.”
“Tôi mới là người phải cảm ơn chị.” Tôi đáp. “Nếu không có chị, tôi đã không thể chứng minh mình trong sạch, có khi còn ngồi tù oan vì tội danh không phải mình gây ra.”
Cô ấy im lặng một lúc, rồi nhìn tôi, ánh mắt sâu lắng khác thường. “Anh Lâm, tôi muốn hỏi anh một câu, không liên quan đến công việc.”
Tim tôi bất giác đập nhanh hơn. “Chị hỏi đi.”
“Nếu ngay từ đầu tôi không phải Chủ tịch Hội đồng quản trị, chỉ là một người quét dọn bình thường như anh từng nghĩ, anh có còn đối xử tử tế với tôi như hôm đó không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, không chút do dự. “Có. Vì lúc đó tôi không biết chị là ai, tôi chỉ thấy một người đang làm việc vất vả dưới nắng, và tôi muốn làm một điều gì đó tử tế, dù cách thể hiện có phần vụng về.”
Cô ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thật hiếm hoi tôi chưa từng thấy ở cô ấy trước đây. “Vậy thì, có lẽ tôi nên cảm ơn anh vì điều đó, một lần nữa, cho tử tế.”
Sau khi vụ án khép lại, Chủ tịch Tô bắt tay ngay vào việc giải quyết hậu quả của vụ định giá gian lận liên quan đến tòa chung cư nơi tôi sinh sống.
Cô ấy triệu tập một cuộc họp với toàn thể cư dân, công khai toàn bộ sự thật về âm mưu định giá thấp tài sản để trục lợi, đồng thời công bố mức giá đền bù mới, dựa trên kết quả thẩm định lại của một đơn vị độc lập uy tín, cao hơn nhiều so với mức giá ban đầu Giám đốc Hứa từng đưa ra.
Buổi họp diễn ra ngay tại sảnh chính của tòa nhà, nơi trước đây tôi từng thấy cô ấy đẩy chổi quét từng góc nhỏ. Nhìn cô ấy đứng trước hàng trăm cư dân, trình bày rành mạch từng con số, từng phương án đền bù công bằng, tôi cảm thấy tự hào một cách kỳ lạ, dù bản thân không có công lao gì trong việc soạn thảo phương án này.
Bác bảo vệ tòa nhà, người từng cho Chủ tịch Tô mượn tạp dề để cô ấy giả làm người quét dọn, đứng lên phát biểu, giọng xúc động. “Tôi thật không ngờ, cô gái quét sân thượng suốt mấy tháng trời, lại chính là ân nhân giúp chúng tôi lấy lại công bằng.”
Cả sảnh nhà rộ lên tiếng vỗ tay. Chủ tịch Tô chỉ mỉm cười nhẹ, cúi đầu cảm ơn, không hề tỏ ra kiêu ngạo hay phô trương về những gì cô ấy đã âm thầm hy sinh.
Sau buổi họp, tôi tiễn cô ấy ra xe. “Chị định mua lại tòa nhà này để làm gì vậy? Chị vẫn chưa nói cho tôi biết kế hoạch cụ thể.”
“Phát triển thành khu phức hợp thương mại kết hợp nhà ở, nhưng lần này, toàn bộ cư dân cũ sẽ được ưu tiên quyền tái định cư ngay tại chỗ với mức giá ưu đãi, thay vì bị đẩy đi nơi khác như kế hoạch ban đầu của Giám đốc Hứa.” Cô ấy trả lời, giọng đầy quyết tâm. “Tôi không muốn lợi nhuận của công ty được xây dựng trên sự bất công của những người dân bình thường.”
Tôi nhìn cô ấy, lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. “Chị thật sự là một người khác hẳn so với ấn tượng ban đầu tôi có về những người ngồi ở vị trí cao như chị.”
“Vậy ấn tượng ban đầu của anh về tôi là gì?” Cô ấy hỏi, ánh mắt tinh nghịch hiếm hoi.
“Lạnh lùng, khó gần, và có phần đáng sợ.” Tôi thành thật trả lời.
Cô ấy bật cười thành tiếng, lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng cười thật sự của cô ấy, trong trẻo và nhẹ nhõm hơn tôi tưởng rất nhiều. “Còn bây giờ thì sao?”
Tôi ngập ngừng một lúc, rồi trả lời thật lòng. “Bây giờ, tôi nghĩ chị là người đáng ngưỡng mộ nhất mà tôi từng gặp trong đời.”
Cô ấy nhìn tôi, không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi bước lên xe. Nhưng trước khi cửa xe đóng lại, tôi thấy đôi má cô ấy ửng hồng nhẹ dưới ánh nắng chiều, một điều mà tôi chưa từng thấy ở người phụ nữ luôn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối này.
Ba tuần sau, tôi được hội đồng quản trị chính thức phục chức, không chỉ trở lại vị trí cũ mà còn được thăng lên làm Phó Tổng Giám đốc phụ trách phát triển dự án, thay thế vị trí trống mà Giám đốc Hứa để lại.
Buổi lễ công bố diễn ra trang trọng trong hội trường lớn của công ty, đông đủ các phòng ban tham dự. Tôi đứng trên bục, nhận quyết định bổ nhiệm từ chính tay Chủ tịch Tô, lòng dâng trào một cảm xúc khó tả, xen lẫn tự hào, biết ơn, và một chút bồi hồi khi nhớ lại quãng thời gian đen tối vừa qua.
“Chúc mừng anh, Phó Tổng Lâm.” Cô ấy nói, giọng trang trọng trước ống kính máy quay của bộ phận truyền thông nội bộ, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự ấm áp riêng tư mà chỉ tôi mới nhận ra.
“Cảm ơn Chủ tịch đã tin tưởng.” Tôi đáp lại, giữ đúng phép tắc trước đám đông, dù trong lòng muốn nói nhiều hơn thế.
Sau buổi lễ, đồng nghiệp vây quanh tôi chúc mừng, có người từng nghi ngờ tôi trong những ngày khủng hoảng giờ cũng ngại ngùng đến bắt tay, xin lỗi vì đã có những lời nói không hay trước đây. Tôi không trách móc ai, chỉ mỉm cười bắt tay từng người, lòng nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng lấy lại được sự tôn trọng xứng đáng.
Giữa đám đông, mẹ tôi cũng có mặt, được tôi mời đến tham dự buổi lễ đặc biệt này. Bà nắm chặt tay tôi, mắt ngấn lệ. “Mẹ tự hào về con lắm, Tử Hào à. Mẹ biết con đã trải qua bao nhiêu khó khăn suốt thời gian qua.”
Tôi ôm lấy mẹ, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết giá trị của gia đình, của những người luôn tin tưởng mình dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.
Buổi tối hôm đó, Chủ tịch Tô mời tôi ở lại văn phòng sau khi mọi người đã ra về, nói là để bàn giao chi tiết công việc mới. Nhưng khi tôi bước vào, cô ấy đã chuẩn bị sẵn hai ly rượu vang trên bàn, ánh đèn phòng làm việc được vặn dịu xuống, không khí khác hẳn không khí công việc thường ngày.
“Bàn giao công việc kiểu này sao?” Tôi hỏi, có chút bối rối.
“Coi như một buổi ăn mừng nhỏ, giữa hai chúng ta.” Cô ấy đáp, đẩy một ly rượu về phía tôi. “Anh xứng đáng được ăn mừng, sau tất cả những gì đã trải qua.”
Chúng tôi ngồi trò chuyện đến khuya, không còn là những cuộc đối thoại công việc khô khan như trước, mà là những câu chuyện đời thường, về tuổi thơ của cô ấy, về áp lực phải chứng minh bản thân trong một ngành công nghiệp vốn coi trọng đàn ông, về những đêm cô ấy một mình đẩy chổi quét sân thượng, cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết dù đang nắm trong tay quyền lực của cả một tập đoàn.
Tôi lắng nghe, lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc, và cả một cảm giác ấm áp mới mẻ mà tôi chưa dám gọi tên, nhưng đang lớn dần lên trong lòng mỗi ngày.
Những tuần sau đó, mối quan hệ giữa tôi và Chủ tịch Tô dần trở nên gần gũi hơn, dù cả hai vẫn giữ khoảng cách vừa đủ nơi công sở. Chúng tôi thường xuyên trao đổi công việc đến tối muộn, đôi khi cùng nhau ăn tối tại một quán ăn nhỏ gần công ty mà không ai trong công ty biết đến.
Nhưng tôi cảm nhận được, mỗi khi tôi cố tiến thêm một bước, cô ấy lại khéo léo lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn nhất định.
Một buổi tối, sau khi cùng nhau hoàn thành báo cáo quý cho hội đồng quản trị, tôi quyết định hỏi thẳng. “Vãn Kỳ, tôi có thể hỏi em một chuyện được không?”
Đây là lần đầu tiên tôi gọi cô ấy bằng tên riêng, không kèm chức danh, cũng là lần đầu tiên tôi tự xưng mình khác đi so với trước đây. Cô ấy khựng lại một giây, không phản đối cách xưng hô mới của tôi, chỉ khẽ gật đầu.
“Anh hỏi đi.”
“Tại sao mỗi khi tôi cố đến gần em hơn, em lại có xu hướng lùi lại?” Tôi hỏi thẳng, không vòng vo. “Có phải vì khoảng cách vị trí giữa chúng ta không? Vì em là Chủ tịch, còn tôi chỉ là cấp dưới của em?”
Cô ấy im lặng một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố phản chiếu trong đôi mắt cô ấy. “Không hẳn vì địa vị. Tôi lo sợ nhiều hơn thế.”
“Em sợ điều gì?”
“Tôi sợ, nếu chúng ta bắt đầu một mối quan hệ, người ta sẽ luôn nhìn vào đó và nói rằng anh có được vị trí ngày hôm nay không phải vì năng lực, mà vì mối quan hệ với tôi. Tôi không muốn công sức thật sự của anh bị người khác phủ nhận chỉ vì tình cảm cá nhân của chúng ta.” Cô ấy nói, giọng chậm rãi nhưng đầy chân thành.
Tôi im lặng, hiểu ra nỗi lo lắng sâu xa của cô ấy, không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cô ấy đang cố bảo vệ tôi khỏi những định kiến không đáng có.
“Vãn Kỳ, nghe tôi nói này.” Tôi nắm lấy tay cô ấy, lần đầu tiên trong mối quan hệ giữa chúng tôi. “Mọi người trong công ty đã chứng kiến toàn bộ những gì tôi trải qua, từ lúc bị nghi oan, bị đình chỉ, đến lúc chứng minh được sự trong sạch của mình bằng chính bằng chứng tôi tự tay thu thập. Không ai có thể phủ nhận năng lực thật sự của tôi chỉ vì tôi yêu em.”
Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt ngấn nước hiếm hoi. “Anh chắc chắn không hối hận sao? Yêu tôi sẽ không dễ dàng, tôi bận rộn, tôi khó tính, và tôi luôn đặt công việc lên hàng đầu.”
“Tôi không cần một mối quan hệ dễ dàng.” Tôi mỉm cười, siết chặt tay cô ấy hơn. “Tôi chỉ cần một người tôi thật lòng tôn trọng và ngưỡng mộ, và người đó chính là em.”
