Chương 5
Nhưng vài ngày Chủ tịch Tô cần lại không đủ để ngăn chặn bước đi tiếp theo của Giám đốc Hứa.
Chỉ hai ngày sau bài viết ẩn danh, tôi nhận được cuộc gọi từ cơ quan công an kinh tế, yêu cầu tôi có mặt để làm việc liên quan đến cáo buộc đánh cắp dữ liệu doanh nghiệp, dựa trên đơn tố cáo chính thức từ công ty, cụ thể là từ chính bộ phận pháp chế do người thân tín của Giám đốc Hứa đứng đầu.
Tôi ngồi trong phòng làm việc lạnh lẽo của cơ quan điều tra, trả lời hàng loạt câu hỏi về ổ cứng bị mất, về mục đích thu thập dữ liệu, về mối quan hệ giữa tôi và Chủ tịch Tô. Tôi cảm giác như mọi nỗ lực suốt mấy tuần qua đang bị bóp méo thành một câu chuyện hoàn toàn khác, biến tôi từ người tố cáo tội phạm thành kẻ tình nghi chính.
Buổi làm việc kéo dài đến tối muộn. Khi tôi bước ra khỏi cơ quan điều tra, tâm trí trống rỗng, tôi thấy có vài phóng viên đã chờ sẵn bên ngoài, máy ảnh chớp liên tục, những câu hỏi dồn dập ném về phía tôi.
“Anh có xác nhận mối quan hệ tình cảm với Chủ tịch Tô Vãn Kỳ không?”
“Anh có thừa nhận cáo buộc đánh cắp dữ liệu công ty không?”
Tôi không trả lời, chỉ cúi đầu bước nhanh qua đám đông, lòng ngổn ngang trăm mối. Về đến nhà, tôi mở điện thoại, thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ tôi, giọng bà trong tin nhắn thoại đầy lo lắng khi thấy tin tức về tôi xuất hiện trên một trang báo mạng nhỏ.
Tôi gọi lại trấn an mẹ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang bão tố. Cúp máy xong, tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, tôi cảm thấy hoàn toàn kiệt sức, muốn buông xuôi tất cả.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Không phải tin nhắn, mà là cuộc gọi trực tiếp từ Chủ tịch Tô, lần đầu tiên cô ấy gọi điện thay vì nhắn tin kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.
Tôi nhấc máy, giọng khàn đặc. “Chị Tô.”
“Tôi biết chuyện rồi.” Giọng cô ấy vang lên đầu dây bên kia, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà mang một sự lo lắng thật sự khiến tôi bất ngờ. “Anh có sao không?”
Câu hỏi đơn giản đó khiến cổ họng tôi nghẹn lại. “Tôi… tôi ổn.”
“Anh không ổn.” Cô ấy nói thẳng, giọng dịu xuống. “Nhưng anh chịu đựng thêm một chút nữa được không? Tôi hứa, đây là những giờ cuối cùng rồi. Tôi sắp có đủ mọi thứ cần thiết để kết thúc chuyện này.”
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận từng lời cô ấy nói như một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão đang nhấn chìm tôi. “Được. Tôi tin chị.”
“Ngày mai,” cô ấy nói, giọng trở nên kiên quyết. “Có mặt tại cuộc họp cổ đông bất thường lúc chín giờ sáng. Đừng nói gì với ai trước đó. Chỉ cần có mặt.”
Tôi gật đầu dù cô ấy không nhìn thấy. “Tôi sẽ có mặt.”
Đêm đó, tôi gần như không ngủ được, nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, nỗi sợ hãi trong tôi đã được thay thế bằng một niềm tin vững chắc, rằng ngày mai, mọi thứ sẽ có câu trả lời.
Sáng hôm sau, hội trường lớn của tập đoàn chật kín người. Không chỉ các thành viên hội đồng quản trị, mà còn có đại diện cổ đông lớn, đại diện cơ quan quản lý thị trường chứng khoán, và cả vài phóng viên kinh tế được mời tham dự chính thức.
Tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng theo lời dặn của Chủ tịch Tô, cố gắng làm mình càng ít bị chú ý càng tốt. Giám đốc Hứa ngồi ở hàng ghế đầu, vẫn giữ vẻ tự tin, thậm chí còn quay xuống nhìn tôi với ánh mắt đắc thắng, như thể ông ta đã chắc chắn phần thắng thuộc về mình.
Chủ tịch Tô bước lên bục phát biểu, trong bộ vest đen nghiêm trang, không một chút hoảng loạn nào trên gương mặt dù đang phải đối mặt với scandal lớn nhất sự nghiệp của mình.
“Thưa quý vị cổ đông,” cô ấy mở đầu, giọng vang rõ khắp hội trường. “Trước khi vào nội dung chính của cuộc họp hôm nay, tôi muốn giải quyết dứt điểm những tin đồn thất thiệt gần đây liên quan đến đời tư cá nhân của tôi, để chúng ta có thể tập trung vào vấn đề quan trọng hơn, tương lai tài chính của toàn bộ tập đoàn.”
Cô ấy ra hiệu, một màn hình lớn phía sau bục phát biểu bật sáng, chiếu lên toàn bộ chuỗi tin nhắn giữa tôi và cô ấy, được công khai một cách có chọn lọc, chỉ những đoạn liên quan đến công việc điều tra, không có bất kỳ nội dung tình cảm nào như bài viết ẩn danh từng ám chỉ.
“Đây là toàn bộ nội dung trao đổi giữa tôi và anh Lâm Tử Hào, người đã dũng cảm cung cấp bằng chứng quan trọng giúp chúng tôi phát hiện một vụ gian lận tài chính có hệ thống, kéo dài gần hai năm qua.” Cô ấy tiếp tục, giọng không hề run rẩy.
Cả hội trường xôn xao. Giám đốc Hứa trên hàng ghế đầu bắt đầu tỏ ra bồn chồn, liên tục liếc nhìn về phía cửa ra vào như đang tính đường lui.
“Và bây giờ,” Chủ tịch Tô nói, ánh mắt lần đầu tiên quay sang nhìn thẳng vào Giám đốc Hứa, sắc lạnh như dao. “Tôi xin mời đại diện đơn vị kiểm toán độc lập trình bày kết quả điều tra về công ty tư vấn đứng tên bà Nguyễn Thị Kim, vợ của Giám đốc Hứa Bình.”
Một người đàn ông trong bộ vest xám bước lên, mở laptop, bắt đầu trình chiếu một loạt biểu đồ dòng tiền, hợp đồng khống, và các khoản chi bất thường được đối chiếu chính xác với bản sao chép tay mà chị Mai đã cung cấp cho tôi.
Giám đốc Hứa đứng bật dậy giữa hội trường. “Đây là vu khống! Tôi sẽ kiện tất cả các người ra tòa!”
“Anh có thể kiện,” Chủ tịch Tô nói, giọng vẫn bình thản đến lạnh người. “Nhưng trước tiên, anh nên gặp hai vị khách đặc biệt đang chờ ở ngoài cửa.”
Cánh cửa hội trường mở ra, hai cán bộ điều tra kinh tế trong sắc phục bước vào, tiến thẳng về phía Giám đốc Hứa.
Cả hội trường im phăng phắc, chỉ còn tiếng bước chân của hai vị cán bộ vang lên rõ ràng trên nền sàn đá hoa cương.
Giám đốc Hứa bị đưa đi trong sự im lặng nặng nề của cả hội trường, gương mặt ông ta trắng bệch, không còn một chút dấu vết nào của sự tự tin ngạo mạn trước đó. Trước khi bước ra khỏi cửa, ông ta quay lại nhìn Chủ tịch Tô, ánh mắt đầy hận thù xen lẫn bất lực.
“Cô nghĩ cô thắng rồi sao?” Ông ta gằn giọng. “Cô không biết tôi còn những gì trong tay đâu.”
“Tôi biết.” Chủ tịch Tô đáp lại, không hề nao núng. “Và tôi cũng sẽ tìm ra, từng thứ một.”
Sau khi ông ta bị áp giải đi, Chủ tịch Tô quay lại bục phát biểu, tiếp tục trình bày chi tiết trước toàn thể cổ đông về quy mô vụ gian lận. Theo kết quả điều tra sơ bộ, Giám đốc Hứa đã câu kết với một nhóm nhỏ trong bộ phận thẩm định giá, cố tình định giá thấp nhiều bất động sản mà tập đoàn có kế hoạch mua lại, trong đó bao gồm cả tòa chung cư nơi tôi đang sinh sống, nhằm trục lợi cá nhân thông qua việc mua gom cổ phần giá rẻ trước khi thông tin mua lại chính thức được công bố.
Đồng thời, để che giấu hành vi này và ngăn chặn nguy cơ bị phát hiện thông qua dự án Bắc Hà, nơi tôi vô tình có quyền truy cập vào nhiều tài liệu tài chính nội bộ liên quan, ông ta đã chủ động làm rò rỉ tài liệu hợp đồng ra ngoài, vừa để tạo khủng hoảng truyền thông đánh lạc hướng dư luận, vừa để có cớ hợp lý loại bỏ tôi khỏi công ty trước khi tôi kịp phát hiện ra mối liên hệ giữa hai vụ việc.
Toàn bộ hội trường lặng đi trước mức độ tinh vi và tàn nhẫn của kế hoạch này. Một vài cổ đông lớn tuổi lắc đầu, không ngờ một người làm việc gần hai mươi năm tại công ty lại có thể phản bội lòng tin của tập thể đến vậy.
Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi được mời lên gặp riêng ban giám sát nội bộ để hoàn tất các thủ tục xác nhận tôi hoàn toàn vô can trong vụ đánh cắp dữ liệu, thực chất chính là do Giám đốc Hứa cho người thân tín đột nhập lấy trộm ổ cứng của tôi rồi ngụy tạo bằng chứng vu khống ngược lại.
Bước ra khỏi phòng họp, tôi thấy Chủ tịch Tô đang đứng một mình ở hành lang, nhìn ra khung cửa kính lớn, dáng vẻ có phần mệt mỏi sau nhiều giờ căng thẳng.
Tôi bước đến gần. “Chị ổn chứ?”
Cô ấy quay lại nhìn tôi, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. “Ổn. Cuối cùng cũng xong một việc lớn.”
“Cảm ơn chị.” Tôi nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. “Vì đã tin tôi, vì đã bảo vệ tôi, dù phải đánh đổi cả danh dự của chính mình.”
Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt dịu dàng hơn bất kỳ lúc nào tôi từng thấy. “Tôi không đánh đổi danh dự vì anh, anh Lâm. Tôi làm vậy vì lẽ phải. Chỉ là, tôi vui vì lẽ phải lần này lại đứng về phía một người tôi thấy đáng để tin tưởng.”
Trái tim tôi đập nhanh hơn trước câu nói đó, nhưng tôi biết, cuộc chiến vẫn chưa thực sự kết thúc. Lời đe dọa cuối cùng của Giám đốc Hứa vẫn còn văng vẳng đâu đó, và tôi có cảm giác, ông ta vẫn còn một quân bài cuối cùng chưa lật ra.
Đúng như linh cảm của tôi, mọi chuyện chưa thể kết thúc êm đẹp như vậy.
Một tuần sau khi Giám đốc Hứa bị khởi tố, luật sư của ông ta bất ngờ gửi đơn phản tố, cáo buộc ngược lại rằng toàn bộ bằng chứng công ty sử dụng để buộc tội ông ta là được thu thập bất hợp pháp, xâm phạm quyền riêng tư cá nhân, và yêu cầu tòa án loại bỏ toàn bộ chứng cứ này khỏi hồ sơ vụ án.
Nếu đơn phản tố này được chấp thuận, toàn bộ công sức của chúng tôi suốt hai tháng qua có nguy cơ trở thành công cốc, Giám đốc Hứa có thể được trả tự do vì thiếu chứng cứ hợp pháp.
Chủ tịch Tô triệu tập tôi cùng đội ngũ pháp lý của công ty vào một cuộc họp khẩn cấp. Không khí trong phòng họp căng thẳng đến nghẹt thở.
“Vấn đề nằm ở bản ghi log truy cập hệ thống.” Trưởng phòng pháp chế mới, người thay thế vị trí cũ sau khi người tiền nhiệm bị phát hiện có liên đới với Giám đốc Hứa, giải thích. “Bản ghi log đó được sao lưu qua một kênh không chính thức, không tuân thủ đúng quy trình bảo mật dữ liệu nội bộ được quy định trong điều lệ công ty. Luật sư bên kia đang khai thác điểm yếu này.”
Chủ tịch Tô nhíu mày. “Còn những bằng chứng khác thì sao? Bản sao chép tay của nhân viên cũ, kết quả kiểm toán độc lập?”
“Những phần đó vẫn giữ được giá trị pháp lý, nhưng nếu thiếu bản ghi log liên kết trực tiếp hành vi truy cập của Giám đốc Hứa với thời điểm rò rỉ tài liệu, chuỗi bằng chứng sẽ có một khoảng trống lớn, đủ để luật sư bên kia lập luận rằng không có bằng chứng trực tiếp nào chứng minh chính ông ta là người thực hiện hành vi, mà chỉ là suy đoán gián tiếp.”
Tôi ngồi im lặng, đầu óc quay cuồng suy nghĩ. Đột nhiên, tôi nhớ ra một điều.
“Camera an ninh.” Tôi nói, mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía tôi. “Camera an ninh của cửa hàng tiện lợi nơi ổ cứng của tôi bị đánh cắp. Nếu chúng ta có thể xác định được người đã đột nhập lấy trộm ổ cứng, và người đó có liên hệ trực tiếp với Giám đốc Hứa, chúng ta sẽ có một chuỗi bằng chứng độc lập, không phụ thuộc vào bản ghi log gây tranh cãi.”
Chủ tịch Tô nhìn tôi, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng. “Anh còn nhớ chính xác cửa hàng đó không?”
“Nhớ rõ.” Tôi gật đầu chắc chắn.
Ngay trong buổi chiều hôm đó, đội pháp lý cùng tôi đến làm việc với chủ cửa hàng tiện lợi, xin trích xuất lại toàn bộ dữ liệu camera an ninh lưu trữ từ đêm xảy ra vụ trộm. May mắn thay, hệ thống lưu trữ đám mây của cửa hàng vẫn còn giữ bản sao lưu, dù đã quá thời hạn lưu trữ thông thường trên ổ cứng vật lý tại chỗ.
Đoạn video cho thấy rõ ràng một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác tối màu, tiếp cận chiếc xe máy của tôi, rạch balo lấy đi vật gì đó chỉ trong vòng chưa đầy một phút, thao tác thuần thục như đã được huấn luyện bài bản.
Đội điều tra đối chiếu hình ảnh này với dữ liệu nhân sự của các công ty an ninh, bảo vệ từng có liên hệ làm việc với Giám đốc Hứa trong quá khứ, và cuối cùng xác định được danh tính kẻ trộm, một cựu vệ sĩ riêng từng được chính Giám đốc Hứa thuê bảo vệ an ninh cho gia đình mình nhiều năm trước.
Khi bị thẩm vấn, người này, dưới áp lực của bằng chứng hình ảnh rõ ràng cùng lời hứa được giảm nhẹ trách nhiệm nếu hợp tác, đã khai ra toàn bộ sự thật, chính Giám đốc Hứa đã thuê anh ta đánh cắp ổ cứng và cũng chính là người đứng sau vụ tố cáo nặc danh nhắm vào tôi trước đó.
Chuỗi bằng chứng độc lập này, không phụ thuộc vào bản ghi log gây tranh cãi, đã đủ sức thuyết phục tòa án bác bỏ đơn phản tố của luật sư bên Giám đốc Hứa.
