Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 4

  1. Home
  2. Cô Gái Quét Sân Thượng Mà Tôi Bố Thí Tiền Boa Hôm Qua
  3. Chương 4
Prev
Next

Buổi họp với ban pháp chế kéo dài gần ba tiếng đồng hồ. Tôi bị hỏi đi hỏi lại về nội dung ổ cứng bị mất, mục đích tôi mang dữ liệu ra khỏi công ty, và mối quan hệ của tôi với các nhân viên cũ đã nghỉ việc mà tôi từng liên hệ để thu thập thông tin.

Tôi kiên quyết không khai ra rằng mình đang phối hợp điều tra cùng Chủ tịch Tô, vì cô ấy đã dặn trước, nếu chuyện bại lộ quá sớm, toàn bộ kế hoạch sẽ đổ sông đổ biển, và Giám đốc Hứa sẽ có đủ thời gian để tẩu tán toàn bộ tài sản bất minh trước khi bị truy cứu.

Nhưng sự im lặng của tôi khiến mọi chứng cứ dường như càng bất lợi hơn. Trưởng phòng pháp chế, một người luôn tỏ ra thân thiết với Giám đốc Hứa, kết luận rằng tôi có dấu hiệu che giấu động cơ, đề xuất tạm thời chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra bên ngoài để làm rõ.

Ra khỏi phòng họp, tôi thấy Giám đốc Hứa đang đứng chờ sẵn ở hành lang, như thể đã biết trước kết quả buổi họp.

“Anh Lâm, tôi thật sự tiếc cho anh.” Ông ta nói, giọng đầy vẻ thương hại giả tạo. “Tôi từng đề nghị giúp anh, nhưng có vẻ anh không nghe lời tôi, lại đi tin tưởng những người không đáng tin.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Anh biết rõ tôi không đánh cắp gì cả.”

“Tôi chỉ biết những gì camera an ninh ghi lại.” Ông ta nhún vai. “Nhưng nếu anh khôn ngoan, anh nên biết dừng lại đúng lúc. Đôi khi, càng cố gắng chứng minh mình trong sạch, người ta càng lún sâu vào rắc rối hơn.”

Đó không phải một lời khuyên. Đó là một lời đe dọa trần trụi.

“Gia đình anh cũng vậy.” Ông ta nói thêm, giọng hạ thấp xuống như thì thầm. “Mẹ anh vừa thoát được một vụ kiện tụng phức tạp về nhà đất, đúng không? Tôi nghe nói vụ đó còn nhiều khúc mắc lắm, biết đâu sẽ có người khơi lại.”

Tôi nắm chặt tay, cơn giận dâng lên đến cổ họng. Ông ta đang gián tiếp thừa nhận mối liên hệ giữa mình và vụ lừa đảo nhắm vào mẹ tôi, hoặc ít nhất, ông ta đang cố khiến tôi tin là vậy để tôi sợ hãi mà lùi bước.

“Anh đang đe dọa tôi.” Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù cả người run lên vì tức giận.

“Tôi chỉ đang nói chuyện đồng nghiệp thôi mà.” Ông ta cười nhạt, vỗ vai tôi một cái rồi bỏ đi, để lại tôi đứng đó với cơn giận không biết trút vào đâu.

Tối hôm đó, tôi cố gắng liên lạc với Chủ tịch Tô nhưng không nhận được phản hồi nào suốt nhiều giờ liền. Tôi bắt đầu lo sợ, không biết có phải cô ấy cũng đang gặp rắc rối tương tự, hay tệ hơn, cô ấy đã quyết định bỏ mặc tôi để bảo toàn kế hoạch lớn hơn.

Đến gần nửa đêm, một tin nhắn ngắn gọn cuối cùng cũng hiện lên màn hình điện thoại tôi.

“Tôi biết chuyện rồi. Đừng làm gì thêm. Đừng liên lạc với tôi qua bất kỳ kênh nào trong vài ngày tới. Chờ tôi.”

Chỉ vậy thôi, không một lời an ủi, không một lời giải thích. Nhưng tôi chọn tin cô ấy, vì ngoài cô ấy ra, tôi không còn ai để tin tưởng vào lúc này nữa.

 

Ba ngày sau đó là những ngày dài nhất trong đời tôi. Tôi vẫn đi làm đều đặn, nhưng bị tước hết mọi quyền truy cập hệ thống, ngồi ở một góc bàn trống trong văn phòng như một cái bóng. Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt dò xét, có người thương hại, có người xa lánh vì sợ liên lụy.

Chủ tịch Tô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tôi. Không họp hành, không xuất hiện ở văn phòng, thậm chí Thanh Nhi cũng không thể liên lạc được với cô ấy qua các kênh thông thường.

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đang bị bỏ rơi, trở thành con tốt thí trong một ván cờ lớn hơn mà tôi không đủ tầm nhìn để hiểu hết.

Đêm thứ ba, tôi ngồi một mình trong căn hộ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xăm. Tôi nghĩ đến việc nộp đơn xin nghỉ việc trước khi bị sa thải trong nhục nhã, nghĩ đến việc rời khỏi thành phố này, bắt đầu lại từ đầu ở một nơi không ai biết đến câu chuyện của tôi.

Nhưng rồi tôi nhớ lại lời Thanh Nhi kể, về việc Chủ tịch Tô đã âm thầm hy sinh vị trí cao quý của mình để hóa thân thành một người quét dọn tầm thường, chỉ để tìm ra sự thật. Nếu một người ở vị trí như cô ấy còn dám đánh đổi như vậy, tôi, một kẻ đang mất tất cả, có tư cách gì để bỏ cuộc giữa chừng.

Tôi quyết định không chờ đợi trong thụ động nữa. Tôi lục lại toàn bộ ký ức, cố nhớ xem còn manh mối nào tôi chưa khai thác hết.

Tôi nhớ đến những nhân viên cũ đã nghỉ việc mà tôi từng liên hệ trước đó. Một trong số họ, một kế toán tên chị Mai, từng làm việc trực tiếp dưới quyền Giám đốc Hứa suốt năm năm trước khi đột ngột xin nghỉ vì lý do sức khỏe không rõ ràng.

Tôi tìm lại số điện thoại cũ của chị, nhắn tin xin gặp mặt, nói rõ tình cảnh khó khăn hiện tại của mình. Ban đầu chị Mai từ chối, có vẻ sợ hãi khi nhắc đến quá khứ làm việc ở công ty. Nhưng sau khi tôi kể lại toàn bộ những gì mình đang phải chịu đựng, chị dần mềm lòng, đồng ý gặp tôi ở một quán nước vắng vẻ ngoại thành.

Chị Mai kể cho tôi nghe, chị từng phát hiện những khoản chi bất thường trong sổ sách kế toán liên quan đến công ty tư vấn của vợ Giám đốc Hứa, nhưng khi chị định báo cáo lên cấp trên, chị bị chính Giám đốc Hứa gọi riêng, đe dọa sẽ tung tin đồn thất thiệt về đời tư của chị nếu chị không im lặng và tự nguyện xin nghỉ việc.

“Tôi sợ quá nên đành nghỉ.” Chị Mai nói, giọng vẫn còn run rẩy dù chuyện đã qua nhiều năm. “Tôi còn giữ một bản sao chép tay những khoản chi bất thường đó, phòng khi cần đến. Nếu anh nghĩ nó giúp được, tôi sẵn sàng đưa cho anh, nhưng anh phải hứa bảo vệ tôi, đừng để lộ ra tôi là người cung cấp.”

Tôi cầm bản sao chép tay ấy trong tay, cảm giác như đang cầm một mảnh ghép quan trọng cuối cùng của bức tranh toàn cảnh mà chúng tôi đang cố hoàn thiện.

Tôi lập tức nghĩ đến việc phải tìm cách chuyển thông tin này đến Chủ tịch Tô, nhưng cô ấy đã dặn không được liên lạc. Tôi đứng giữa ngã ba đường, một bên là lời dặn dò phải im lặng chờ đợi, một bên là bằng chứng quan trọng có thể xoay chuyển cục diện đang nằm trong tay tôi.

Cuối cùng, tôi quyết định tin vào bản năng của mình. Tôi phải hành động.

 

Tôi biết rõ mình đang phá vỡ lời dặn của Chủ tịch Tô, nhưng tôi không thể ngồi yên khi trong tay đang có bằng chứng có thể thay đổi cục diện.

Tôi không có cách nào liên lạc trực tiếp với cô ấy, nên tôi tìm đến Thanh Nhi, hy vọng cô ấy còn giữ một kênh liên lạc khẩn cấp nào đó.

“Chủ tịch dặn tuyệt đối không liên lạc trong giai đoạn này.” Thanh Nhi lo lắng nói. “Em cũng không biết chị ấy đang ở đâu.”

“Vậy chuyển giúp tôi thứ này.” Tôi đưa cho cô ấy bản sao chép tay của chị Mai, đã được tôi chụp ảnh lại cẩn thận và mã hóa trong một tệp tin gửi kèm mật khẩu riêng. “Nếu Chủ tịch liên lạc lại, nhờ em chuyển giúp tôi ngay lập tức. Đây có thể là mắt xích cuối cùng để chứng minh động cơ của Giám đốc Hứa.”

Thanh Nhi nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu nhận lấy. “Em sẽ tìm cách.”

Ngày hôm sau, tình hình công ty đột nhiên biến chuyển. Một cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp được triệu tập, không thông báo trước cho toàn thể nhân viên. Tin đồn lan nhanh trong công ty rằng có một cuộc thanh tra đột xuất từ cơ quan quản lý thị trường chứng khoán, liên quan đến nghi vấn thao túng giá cổ phiếu và gian lận trong báo cáo tài chính.

Tôi đứng ngoài hành lang, nhìn từng thành viên hội đồng quản trị lần lượt bước vào phòng họp lớn, gương mặt ai cũng căng thẳng. Cuối cùng, tôi thấy Chủ tịch Tô xuất hiện, không còn vẻ mệt mỏi ẩn giấu như những lần trước, mà toát lên một khí chất sắc bén, quyết đoán mà tôi chưa từng thấy ở cô ấy.

Cô ấy đi ngang qua tôi, chỉ dừng lại một giây, ánh mắt chạm vào tôi thoáng qua. “Tôi nhận được thứ anh gửi. Cảm ơn anh đã không nghe lời tôi lần này.”

Rồi cô ấy bước thẳng vào phòng họp, cánh cửa đóng lại sau lưng, để lại tôi đứng đó với trái tim đập thình thịch, vừa lo lắng vừa hy vọng.

Cuộc họp kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ. Không ai bên ngoài biết chính xác chuyện gì đang diễn ra bên trong, chỉ thấy thỉnh thoảng có nhân viên pháp chế hối hả mang thêm tài liệu vào, có lúc lại thấy bảo vệ được gọi đến đứng chờ ngoài cửa.

Đến chiều muộn, cánh cửa phòng họp mở ra. Giám đốc Hứa là người đầu tiên bước ra, gương mặt trắng bệch, không còn vẻ tự tin thường ngày. Ông ta đi ngang qua tôi, không nói một lời, ánh mắt đầy sự căm hận lẫn hoảng loạn.

Tôi biết, trận chiến quyết định đã bắt đầu.

 

Tưởng chừng cuộc họp hội đồng quản trị hôm đó sẽ là dấu chấm hết cho Giám đốc Hứa, nhưng ông ta vẫn còn một quân bài cuối cùng chưa lật ra.

Ba ngày sau, một bài viết ẩn danh xuất hiện trên một diễn đàn tài chính nội bộ ngành, cáo buộc Chủ tịch Tô Vãn Kỳ có mối quan hệ tình cảm mờ ám với một nhân viên cấp dưới, cụ thể là tôi, và toàn bộ cuộc điều tra nhắm vào Giám đốc Hứa thực chất chỉ là một âm mưu được dàn dựng để tôi được thăng chức nhanh chóng, đồng thời loại bỏ đối thủ cạnh tranh trong nội bộ ban lãnh đạo.

Bài viết kèm theo một tấm ảnh chụp tôi và Chủ tịch Tô ngồi cùng nhau ở quán cà phê hôm chúng tôi gặp nhau lần đầu để trao đổi bằng chứng, được cắt ghép chú thích đầy ẩn ý.

Tin tức lan truyền với tốc độ chóng mặt. Trong công ty, những ánh mắt từng cảm thông với tôi giờ chuyển thành nghi ngờ, dò xét. Có người thì thầm sau lưng tôi rằng tôi đã dùng thủ đoạn để lấy lòng Chủ tịch, có người lại nói toàn bộ chuyện Giám đốc Hứa gian lận chỉ là vu khống được dựng lên.

Tôi tìm đến văn phòng Chủ tịch Tô, lần này Thanh Nhi không ngăn tôi lại nữa. Cô ấy ngồi sau bàn làm việc, gương mặt bình thản đến đáng ngạc nhiên, dù tôi biết đây hẳn là đòn tấn công nặng nề nhất nhắm vào danh dự của cô ấy từ trước đến giờ.

“Chị không định phản hồi gì sao?” Tôi hỏi, giọng có phần sốt ruột thay cô ấy.

“Phản hồi lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm rối.” Cô ấy nói, mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính. “Ông Hứa đang cố kéo dài thời gian, đánh lạc hướng dư luận khỏi vụ gian lận tài chính thật sự. Nếu tôi phản pháo ngay bây giờ, tôi sẽ rơi vào đúng cái bẫy ông ta giăng ra, biến một vụ án kinh tế nghiêm trọng thành một câu chuyện scandal tình cảm rẻ tiền.”

Tôi hiểu lý lẽ của cô ấy, nhưng lòng vẫn không khỏi bức xúc thay cho cô ấy. “Nhưng để người ta xúc phạm chị như vậy…”

“Anh Lâm.” Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào tôi lần đầu tiên từ đầu cuộc trò chuyện. “Tôi ngồi ở vị trí này mười năm, đã quen với việc bị đàm tiếu, bị nghi ngờ, bị đánh giá vì là phụ nữ giữ chức vụ cao. Danh dự cá nhân, tôi có thể chịu đựng được. Nhưng công lý cho hàng nghìn cổ đông nhỏ lẻ, cho những cư dân sắp mất nhà vì bị định giá gian lận, cho anh, người suýt mất cả sự nghiệp vì bị vu oan, đó mới là thứ tôi không thể để mất.”

Tôi lặng người trước câu nói đó. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một Tô Vãn Kỳ hoàn toàn khác, không phải người phụ nữ lạnh lùng đầy quyền uy tôi từng e dè, cũng không phải người quét dọn thầm lặng chịu đựng sự coi thường của tôi hôm nào, mà là một người sẵn sàng hy sinh cả danh dự bản thân để bảo vệ những điều cô ấy tin là đúng đắn.

“Chị cần tôi làm gì?” Tôi hỏi, giọng chắc nịch.

Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mà tôi chưa từng thấy trên gương mặt cô ấy trước đây. “Chờ thêm vài ngày nữa. Tôi cần thời gian để hoàn tất một việc quan trọng hơn.”

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi