Chương 3
Trong lúc cuộc điều tra ngầm về Giám đốc Hứa đang dần thành hình, một cơn bão khác lại ập đến với gia đình tôi.
Mẹ tôi gọi điện lúc mười giờ đêm, giọng nghẹn ngào đến mức tôi phải hỏi lại ba lần mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chú Bảy, em trai của bố tôi, người vẫn hay ghé nhà vay mượn tiền bạc mỗi khi làm ăn thua lỗ, lần này đã lừa mẹ tôi ký vào một giấy tờ thế chấp căn nhà đang ở để vay vốn ngân hàng, với lý do đầu tư vào một dự án bất động sản mà chú ta quả quyết sẽ sinh lời gấp ba trong sáu tháng.
Dự án đó vỡ. Chú Bảy biến mất, để lại khoản nợ hơn tám trăm triệu đứng tên căn nhà của mẹ tôi.
Tôi vội vàng xin nghỉ nửa ngày, chạy về nhà. Mẹ tôi ngồi thu lu trên ghế, tay cầm xấp giấy tờ ngân hàng, mắt đỏ hoe. “Mẹ không biết phải làm sao, con ơi. Ngân hàng nói nếu không thanh toán đúng hạn, họ sẽ phát mãi căn nhà.”
Tôi cầm xấp giấy tờ, đọc từng dòng, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Số tiền đó lớn hơn nhiều so với khoản tiết kiệm cả đời tôi làm việc gom góp được. Tôi vừa mới bị đình chỉ công tác, tương lai sự nghiệp còn chưa biết đi về đâu, giờ lại thêm gánh nặng này đè lên vai.
Tôi không muốn kể chuyện này với ai ở công ty, đặc biệt là Chủ tịch Tô. Tôi không muốn cô ấy nghĩ tôi đang tìm cách lợi dụng lòng thương hại để đổi lấy sự giúp đỡ.
Nhưng có vẻ như tôi không giấu được lâu.
Vài ngày sau, một luật sư tên Đặng bất ngờ liên hệ với mẹ tôi, giới thiệu là được một khách hàng ẩn danh nhờ hỗ trợ pháp lý miễn phí cho các trường hợp bị lừa đảo tài chính liên quan đến giấy tờ nhà đất. Vị luật sư này giúp mẹ tôi rà soát lại toàn bộ hợp đồng thế chấp, phát hiện ra chữ ký của mẹ tôi trên một trang phụ lục quan trọng đã bị làm giả, không phải chữ ký thật của bà.
Nhờ phát hiện này, ngân hàng buộc phải tạm dừng quy trình phát mãi để điều tra lại tính pháp lý của hợp đồng.
Tôi hỏi mẹ tôi ai đã giới thiệu vị luật sư đó, nhưng mẹ tôi chỉ nói người ta xưng là do một tổ chức thiện nguyện hỗ trợ pháp lý cử đến, không để lại tên cụ thể.
Tôi có một linh cảm mơ hồ về việc ai đứng sau chuyện này, nhưng tôi không dám hỏi thẳng. Tôi sợ nếu đúng là cô ấy, việc tôi hỏi ra sẽ khiến mọi thứ trở nên gượng gạo, như thể tôi đang mang ơn một người mà tôi còn chưa biết rõ tình cảm của mình đối với cô ấy là gì.
Nhưng nếu không phải cô ấy, thì ai có thể biết chi tiết đến vậy về hoàn cảnh gia đình tôi, trong khi tôi chưa từng kể với bất kỳ ai ở công ty?
Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho cô ấy, chỉ một câu ngắn gọn. “Cảm ơn.”
Không nói rõ cảm ơn vì điều gì. Nếu cô ấy không liên quan, câu đó chỉ đơn giản là một lời cảm ơn vu vơ. Nếu cô ấy có liên quan, cô ấy sẽ hiểu.
Ba phút sau, cô ấy trả lời, ngắn gọn không kém.
“Đừng cảm ơn tôi vì những chuyện tôi chưa từng làm.”
Tôi đọc câu đó và bật cười một mình trong bóng tối căn phòng. Cô ấy vẫn kiên quyết không thừa nhận, nhưng cách cô ấy trả lời, sự cẩn trọng lựa chọn từng từ để không thừa nhận cũng không phủ nhận hoàn toàn, đã đủ nói lên tất cả.
Tôi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, lần đầu tiên trong nhiều ngày qua tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút, không chỉ vì chuyện căn nhà của mẹ, mà còn vì một cảm giác mới mẻ đang len lỏi vào lòng tôi, một cảm giác tôi chưa dám gọi tên.
Tôi vẫn luôn thắc mắc, tại sao một người quyền lực như Tô Vãn Kỳ lại phải hóa trang thành người quét dọn, chịu đựng sự khinh thường của những kẻ không biết thân phận thật của cô ấy, chỉ để theo dõi một tòa chung cư bình thường.
Câu trả lời đến vào một buổi tối, khi Thanh Nhi, sau vài lần gặp gỡ trao đổi thông tin, dần trở nên cởi mở hơn với tôi, kể cho tôi nghe câu chuyện đằng sau quyết định kỳ lạ đó của Chủ tịch Tô.
Hóa ra, tòa chung cư nơi tôi sinh sống nằm trong danh sách các bất động sản mà tập đoàn đang cân nhắc mua lại để phát triển thành khu phức hợp thương mại. Nhưng trước khi ký bất kỳ hợp đồng mua bán nào, Chủ tịch Tô phát hiện một điều bất thường trong báo cáo thẩm định giá trị tài sản do chính bộ phận của Giám đốc Hứa phụ trách. Giá trị tòa nhà bị định giá thấp hơn thực tế một cách bất hợp lý, trong khi đó, có dấu hiệu cho thấy một nhóm lợi ích bên trong công ty đang âm thầm mua gom cổ phần của công ty quản lý tòa nhà với giá rẻ, chờ sau khi tập đoàn mua lại với giá thị trường thật sẽ hưởng chênh lệch khổng lồ.
Để xác minh mà không đánh động ai, Chủ tịch Tô quyết định tự mình đóng vai người quét dọn, xin vào làm việc tạm thời qua công ty vệ sinh thuê ngoài, nhằm quan sát trực tiếp tình trạng thực tế của tòa nhà, gặp gỡ cư dân, và âm thầm thu thập thông tin mà không ai nghi ngờ.
“Chủ tịch nói,” Thanh Nhi kể, “làm sếp lâu quá, người ta chỉ nói cho mình nghe những gì họ muốn mình nghe. Muốn biết sự thật, đôi khi phải tự mình đi tìm, không qua báo cáo, không qua trợ lý, không qua bất kỳ ai có thể bị mua chuộc.”
Tôi im lặng một lúc, nghĩ về câu nói đó. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh cô ấy, người phụ nữ vẫn ngồi đầu bàn họp với vẻ lạnh lùng uy nghiêm, lại từng đẩy chổi quét từng góc hành lang dưới cái nắng chiều gay gắt, chịu đựng những ánh mắt coi thường của người qua lại, trong đó có cả tôi.
“Vậy còn tôi…” Tôi hỏi Thanh Nhi. “Chủ tịch có nói gì về tôi không?”
Thanh Nhi cười, ánh mắt có chút tinh nghịch. “Chủ tịch nói anh là người duy nhất trong tòa nhà đó, dù không biết thân phận thật của chị ấy, vẫn đối xử tử tế. Ai cũng lướt qua người quét dọn như lướt qua đồ vật, chỉ có anh dừng lại, cho tiền boa, dù cách nói hơi trịch thượng một chút.”
Tôi đỏ mặt. “Trịch thượng thì đúng thật.”
“Nhưng chị ấy nói, giữa hàng trăm con người sống trong tòa nhà đó, ít nhất anh còn có một chút lòng tốt, dù vụng về. Đó cũng là lý do khi phát hiện ra âm mưu định giá sai lệch tòa nhà có liên quan mật thiết đến chính dự án Bắc Hà của anh, chị ấy quyết định tin tưởng giao cho anh vai trò quan trọng trong việc thu thập bằng chứng, thay vì gạt anh sang một bên như một nghi phạm đơn thuần.”
Tôi ngồi lặng người, cảm giác như vừa được trao một phần trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự. Không chỉ là chuyện rò rỉ tài liệu hợp đồng, mà cả một mạng lưới lợi ích ngầm liên quan đến bất động sản, định giá tài sản, và rất có thể, cả tương lai của hàng trăm gia đình đang sống trong tòa chung cư đó.
Tôi nhìn Thanh Nhi. “Cảm ơn em đã kể tôi nghe chuyện này.”
“Đừng cảm ơn em.” Cô ấy lắc đầu, đứng dậy chuẩn bị ra về. “Cảm ơn thì hãy giúp Chủ tịch lấy lại công bằng thật sự cho tòa nhà đó, và cho cả bản thân anh nữa.”
Tôi gật đầu, trong lòng thầm hạ quyết tâm, lần này, tôi sẽ không chỉ chiến đấu để minh oan cho bản thân, mà còn để bảo vệ những gì cô ấy đã âm thầm hy sinh suốt thời gian qua.
Sau cuộc trò chuyện với Thanh Nhi, tôi và Chủ tịch Tô bắt đầu phối hợp chặt chẽ hơn để thu thập bằng chứng liên kết giữa vụ rò rỉ tài liệu dự án Bắc Hà và mạng lưới định giá sai lệch tài sản của Giám đốc Hứa.
Chúng tôi lập một kế hoạch cẩn thận. Tôi sẽ tiếp tục đóng vai người bị nghi ngờ, thu thập thêm thông tin từ những đồng nghiệp thân cận với Giám đốc Hứa trong lúc trò chuyện tự nhiên. Chủ tịch Tô, thông qua kênh riêng của mình, sẽ xác minh dòng tiền của công ty tư vấn đứng tên vợ ông Hứa với sự hỗ trợ của một đơn vị kiểm toán độc lập bên ngoài, tránh sử dụng bộ phận kiểm toán nội bộ vì lo ngại có thể đã bị mua chuộc.
Sau gần hai tuần âm thầm thu thập, chúng tôi đã có trong tay một bộ hồ sơ khá đầy đủ, bao gồm bản ghi log truy cập hệ thống, bản sao email trao đổi giữa công ty tư vấn ma và bộ phận thẩm định giá, cùng với lời khai gián tiếp từ vài nhân viên cũ từng làm việc dưới quyền Giám đốc Hứa nhưng đã nghỉ việc vì bất mãn.
Tôi cẩn thận sao lưu toàn bộ hồ sơ vào một ổ cứng mã hóa, mang theo bên người mọi lúc, không dám để ở nhà hay ở công ty vì sợ bị phát hiện.
Nhưng tai họa vẫn ập đến.
Một buổi tối, trên đường từ công ty về nhà, tôi ghé qua một cửa hàng tiện lợi mua ít đồ ăn. Chỉ trong vài phút tôi rời mắt khỏi chiếc balo để trên xe máy, khi quay lại, balo đã bị rạch một đường, chiếc ổ cứng mã hóa chứa toàn bộ bằng chứng đã biến mất.
Tôi đứng chết lặng giữa bãi đỗ xe, cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân. Đây không phải một vụ trộm cắp ngẫu nhiên. Kẻ ra tay biết chính xác thứ gì cần lấy, chỉ lấy đúng ổ cứng, không động đến ví tiền hay điện thoại của tôi để trong cùng chiếc balo.
Tôi lập tức gọi cho Chủ tịch Tô, giọng run lên vì hoảng loạn. “Bằng chứng bị mất rồi. Ai đó đã lấy trộm ổ cứng của tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Anh có sao lưu bản khác không?”
“Không kịp. Tôi định về nhà sao lưu tối nay.”
Tôi nghe tiếng cô ấy thở dài nhẹ, không trách móc, nhưng sự im lặng đó còn nặng nề hơn bất kỳ lời trách mắng nào.
Tệ hơn nữa, sáng hôm sau, tôi nhận được thông báo triệu tập khẩn cấp từ phòng pháp chế công ty. Có người đã ẩn danh tố cáo tôi, cáo buộc tôi đánh cắp dữ liệu nội bộ nhạy cảm của công ty để mang ra ngoài với mục đích không rõ ràng, kèm theo bằng chứng là đoạn video an ninh cho thấy tôi rời khỏi văn phòng vào buổi tối muộn với một ổ cứng di động giấu trong balo.
Tôi nhận ra ngay, kẻ đánh cắp ổ cứng của tôi và kẻ tố cáo tôi chính là một, và rất có thể, tất cả những bằng chứng tôi dày công thu thập giờ đã nằm trong tay chính kẻ mà chúng tôi đang cố lật tẩy.
Ngồi trong phòng họp của ban pháp chế, đối diện với ánh mắt dò xét của những người tôi từng coi là đồng nghiệp, tôi cảm thấy mình như đang đứng trước vực thẳm. Nếu không chứng minh được mình vô tội lần này, tôi không chỉ mất việc, mà còn có thể phải đối mặt với cáo buộc hình sự về tội đánh cắp dữ liệu doanh nghiệp.
Và giữa lúc tuyệt vọng nhất, tôi lại không thấy Chủ tịch Tô đâu.
