Chương 7 (Hoàn)
Sau đêm trò chuyện thẳng thắn đó, mối quan hệ giữa tôi và Vãn Kỳ chính thức bước sang một giai đoạn mới, dù cả hai vẫn thận trọng giữ kín chuyện tình cảm nơi công sở để tránh những lời đàm tiếu không cần thiết.
Nhưng có những khoảnh khắc, sự quan tâm của cô ấy dành cho tôi vẫn lộ ra dù cô ấy cố che giấu. Một lần tôi bị cảm nặng phải nghỉ làm, đến chiều tối, cô ấy bất ngờ xuất hiện trước cửa căn hộ tôi, tay xách một túi cháo còn nóng hổi, không còn vẻ đài các thường thấy mà chỉ mặc một chiếc áo khoác giản dị, tóc buộc gọn sau đầu.
“Chủ tịch đến tận đây thăm nhân viên ốm sao?” Tôi trêu, giọng khàn đặc vì cảm cúm.
“Đừng nói nhảm, ăn cháo đi.” Cô ấy đẩy tôi ngồi xuống ghế sofa, tự tay múc cháo ra bát, đưa cho tôi bằng thái độ chăm sóc vụng về nhưng chân thành, khác hẳn hình ảnh sắc sảo quyết đoán nơi công sở.
Tôi nhìn cô ấy loay hoay trong gian bếp nhỏ của mình, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy Tô Vãn Kỳ, người phụ nữ luôn đứng đầu mọi cuộc họp với vẻ uy nghiêm tuyệt đối, lại trở nên gần gũi, đời thường đến vậy.
“Cảm ơn em.” Tôi nói, khi cô ấy ngồi xuống cạnh tôi.
“Không cần cảm ơn.” Cô ấy đáp, rồi im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xuống bát cháo trên tay tôi. “Tôi chỉ là, không muốn để anh một mình lúc ốm đau, giống như cách anh từng không để tôi một mình quét dọn dưới nắng mà không ai để ý.”
Tôi đặt bát cháo xuống bàn, quay sang nhìn cô ấy thật lâu. “Vãn Kỳ, tôi có một điều muốn nói với em, đã giữ trong lòng từ lâu rồi.”
Cô ấy ngước lên nhìn tôi, ánh mắt có chút bất ngờ. “Anh nói đi.”
“Anh yêu em.” Tôi nói, lần này tự xưng mình là anh một cách tự nhiên, không còn ngại ngùng như trước. “Không phải vì em là Chủ tịch, không phải vì em đã cứu sự nghiệp của anh, mà vì chính con người em, mạnh mẽ, công bằng, và ấm áp hơn bất kỳ ai anh từng gặp.”
Vãn Kỳ im lặng một lúc lâu, đôi mắt dần ngấn nước. Cuối cùng, cô ấy khẽ gật đầu, giọng run run. “Em cũng vậy, Tử Hào. Từ cái ngày anh cho em tờ hai mươi nghìn dưới nắng chiều đó, em đã bắt đầu để ý đến anh rồi, dù lúc đó em không dám thừa nhận với chính mình.”
Tôi kéo cô ấy vào lòng, ôm chặt lấy cô ấy, cảm nhận trái tim mình đang đập rộn ràng hơn bao giờ hết. Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn dần buông xuống thành phố, nhuộm cả căn phòng nhỏ trong một sắc vàng ấm áp dịu dàng.
Tưởng chừng mọi sóng gió đã qua đi, nhưng đúng lúc hạnh phúc của chúng tôi bắt đầu chớm nở, một thử thách cuối cùng lại xuất hiện.
Trong phiên tòa phúc thẩm của Giám đốc Hứa, luật sư của ông ta bất ngờ đưa ra một nhân chứng mới, tuyên bố có bằng chứng cho thấy mối quan hệ giữa tôi và Vãn Kỳ đã bắt đầu từ trước khi vụ điều tra diễn ra, nhằm gợi ý rằng toàn bộ quá trình điều tra có thể đã bị thao túng bởi tình cảm cá nhân, làm dấy lên nghi ngờ về tính khách quan của bản án sơ thẩm.
Tin tức này một lần nữa gây xôn xao trong công ty và cả trên truyền thông. Một số cổ đông nhỏ lẻ tỏ ra hoang mang, yêu cầu hội đồng quản trị làm rõ trước khi tiếp tục ủng hộ các quyết định nhân sự liên quan đến tôi và Vãn Kỳ.
Tôi lo lắng nhìn Vãn Kỳ, sợ rằng lần này, chính hạnh phúc mới chớm nở của chúng tôi sẽ trở thành gót chân Asin khiến mọi nỗ lực trước đó đổ sông đổ biển.
“Em có hối hận vì đã công khai chuyện chúng ta không?” Tôi hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Không.” Vãn Kỳ đáp dứt khoát, không chút do dự. “Chúng ta không làm gì sai. Tình cảm giữa chúng ta chỉ thực sự bắt đầu sau khi vụ án đã có đủ bằng chứng khách quan, tất cả thời gian, ngày tháng đều có thể kiểm chứng rõ ràng.”
Cô ấy quyết định đối mặt trực tiếp với cáo buộc này, yêu cầu tòa án cho phép trích xuất toàn bộ nhật ký làm việc, email, tin nhắn giữa hai chúng tôi trong suốt quá trình điều tra, chứng minh rõ ràng mọi trao đổi trước khi có bản án sơ thẩm hoàn toàn chỉ xoay quanh công việc, không hề có bất kỳ dấu hiệu tình cảm riêng tư nào.
Đồng thời, nhân chứng mới mà luật sư bên Giám đốc Hứa đưa ra, sau khi bị thẩm vấn chéo kỹ lưỡng, đã bộc lộ nhiều mâu thuẫn trong lời khai, cuối cùng buộc phải thừa nhận mình được chính gia đình Giám đốc Hứa trả tiền để đưa ra lời khai gian dối nhằm gây nghi ngờ, hy vọng có thể lật ngược bản án.
Tòa án bác bỏ hoàn toàn yêu cầu xem xét lại bản án dựa trên lời khai gian dối này, giữ nguyên toàn bộ phán quyết đối với Giám đốc Hứa Bình.
Sau phiên tòa phúc thẩm, đứng trước các phóng viên đang chờ sẵn, Vãn Kỳ nắm lấy tay tôi, công khai xác nhận mối quan hệ giữa chúng tôi trước ống kính máy quay, không còn e ngại hay giấu giếm như trước.
“Tôi và anh Lâm Tử Hào đang trong một mối quan hệ tình cảm nghiêm túc.” Cô ấy nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy tự hào. “Mối quan hệ này bắt đầu sau khi công lý đã được thực thi, không hề ảnh hưởng đến tính khách quan của bất kỳ quyết định nào tôi từng đưa ra trên cương vị Chủ tịch Hội đồng quản trị.”
Tôi đứng cạnh cô ấy, siết chặt tay cô ấy hơn, cảm nhận rõ ràng, cơn bão cuối cùng đã thực sự qua đi, để lại phía sau một bầu trời quang đãng cho cả sự nghiệp lẫn tình yêu của chúng tôi.
Một năm sau, tòa chung cư nơi tôi từng sống, nơi mối duyên kỳ lạ giữa tôi và Vãn Kỳ bắt đầu, đã được cải tạo hoàn thiện thành một khu phức hợp thương mại kết hợp nhà ở hiện đại, đúng như lời hứa của cô ấy với toàn thể cư dân cũ. Bác bảo vệ năm nào giờ vẫn làm việc tại đó, mỗi lần gặp chúng tôi đều cười đôn hậu, nhắc lại câu chuyện ngày xưa như một giai thoại vui trong tòa nhà.
Công ty dưới sự điều hành của Vãn Kỳ và tôi, giờ đã ổn định trở lại sau cơn khủng hoảng, thậm chí còn phát triển mạnh mẽ hơn trước nhờ những cải cách minh bạch trong quy trình quản trị mà chúng tôi cùng nhau xây dựng sau vụ việc của Giám đốc Hứa. Chị Mai, người kế toán cũ từng run sợ khi cung cấp bằng chứng, được mời trở lại công ty với vị trí cao hơn, phụ trách giám sát minh bạch tài chính nội bộ.
Vào một buổi chiều cuối tuần, tôi đưa Vãn Kỳ trở lại chính tầng thượng chung cư cũ, nơi giờ đã trở thành một khu vườn nhỏ xinh xắn cho cư dân thư giãn, thay vì hành lang cũ kỹ ngày nào.
“Nhớ chỗ này không?” Tôi hỏi, mỉm cười nhìn cô ấy.
“Sao lại không nhớ.” Vãn Kỳ đáp, ánh mắt hoài niệm. “Chỗ này, một chàng trai vô tâm từng nhét tiền boa vào túi tạp dề của em, còn nói một câu khiến em suýt bật cười giữa lúc đang cải trang điều tra nghiêm túc.”
Tôi cười xòa, quỳ một chân xuống nền gạch mát lạnh của khu vườn, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.
“Vãn Kỳ, từ cái ngày anh vô tình bố thí nhầm cho em, đến hôm nay, khi em đã trở thành người quan trọng nhất trong cuộc đời anh, anh muốn hỏi em một câu, lần này là câu hỏi nghiêm túc nhất trong đời anh. Em có đồng ý làm vợ anh không?”
Vãn Kỳ đứng lặng người, đôi mắt ngấn lệ, tay khẽ che miệng đầy xúc động. Xung quanh, vài cư dân tình cờ đi ngang qua khu vườn cũng dừng lại, vỗ tay reo hò cổ vũ.
“Em đồng ý.” Cô ấy nói, giọng nghẹn ngào nhưng tràn đầy hạnh phúc. “Nhưng với một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Tôi hỏi, vừa đứng dậy đeo nhẫn vào tay cô ấy vừa tò mò.
“Lần sau, nếu muốn bố thí cho ai, nhớ hỏi trước xem người ta có cần không.” Cô ấy nhắc lại đúng câu nói ngày nào, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch.
Tôi bật cười, ôm chầm lấy cô ấy giữa khu vườn nhỏ trên tầng thượng, nơi câu chuyện của chúng tôi đã bắt đầu từ một buổi chiều nắng gắt tưởng chừng như bình thường nhất.
Đám cưới của chúng tôi diễn ra ba tháng sau đó, giản dị nhưng ấm cúng, với sự tham dự của gia đình hai bên, đồng nghiệp thân thiết, và cả bác bảo vệ, chị Mai, Thanh Nhi, những người đã cùng chúng tôi đi qua giông bão để đến được bến bờ hạnh phúc hôm nay.
Đứng trên bục lễ, nhìn Vãn Kỳ trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, tôi thầm nghĩ, đôi khi, những khởi đầu tưởng chừng ngớ ngẩn và vụng về nhất, lại chính là khởi nguồn cho những điều đẹp đẽ và trọn vẹn nhất trong cuộc đời mỗi con người.
