Chương 5
Luật sư gia đình được triệu tập ngay trong buổi chiều hôm đó, cùng với đại diện phòng pháp chế của Thẩm Tập Đoàn, để chính thức lập biên bản về toàn bộ sự việc.
Tôi trình bày lại từng bằng chứng một cách có hệ thống, giống như cách tôi vẫn trình bày các báo cáo kiểm toán forensic trước hội đồng quản trị: log lệnh in, dữ liệu thẻ từ, bản ghi cuộc gọi, và cuối cùng là kết quả giám định chữ ký giả mạo trên tờ giấy vay của cha tôi.
“Dựa trên các bằng chứng này,” luật sư gia đình kết luận, giọng ông nghiêm túc, “bà Thẩm Bích Loan đã có hành vi giả mạo chữ ký nhằm mục đích đe dọa tài chính, đây là tội danh hình sự có thể bị truy tố theo pháp luật. Còn cô Thẩm Bội Vân, dù chưa đến mức vi phạm hình sự nghiêm trọng, nhưng hành vi cấu kết làm giả tài liệu mật của tập đoàn và vu khống danh dự người khác cũng có thể bị xử lý dân sự.”
Dì Thẩm òa khóc, quỳ sụp trước mặt bà nội. “Mẹ, con xin mẹ, đừng để chuyện này ra tòa. Con sẽ mất hết danh dự, cả gia tộc sẽ bị người ta bàn tán.”
Bà nội nhìn em dâu mình, à không, nhìn con gái mình, một lúc lâu, ánh mắt bà phức tạp giữa tình thân và lẽ phải.
“Ta sẽ không đưa con ra tòa,” bà nội cuối cùng nói, giọng bà mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự uy nghiêm. “Vì con vẫn là con gái ta, và ta không muốn danh tiếng gia tộc bị ảnh hưởng nhiều hơn nữa. Nhưng con phải công khai xin lỗi Tư Ninh và cha con bé trước toàn thể gia tộc, phải bồi thường đầy đủ mọi tổn thất, và từ nay không còn được tham gia bất cứ vị trí quản lý nào trong các công ty liên quan đến tập đoàn.”
Dì Thẩm cúi đầu, không dám phản đối thêm.
“Còn con,” bà nội quay sang Thẩm Bội Vân, giọng bà dịu lại đôi chút vì cô cháu gái còn trẻ, “con sẽ phải sang nước ngoài học tiếp, tránh xa mọi chuyện thị phi ở đây một thời gian, để con có thời gian suy nghĩ lại con người mình muốn trở thành.”
Bội Vân gật đầu trong nước mắt, không nói được lời nào.
Tôi nhìn sang Thẩm Dịch Thành, thấy anh gật đầu nhẹ, ra hiệu rằng cách xử lý của bà nội, dù không đưa mọi chuyện ra ánh sáng công khai hoàn toàn, vẫn là cách công bằng nhất trong hoàn cảnh một gia tộc lớn cần giữ gìn sự ổn định.
“Con đồng ý với cách giải quyết này không?” bà nội hỏi tôi, ánh mắt bà chân thành dò hỏi.
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu. “Con đồng ý, với điều kiện khoản nợ giả mạo phải được hủy bỏ hoàn toàn và có văn bản chính thức xác nhận cha con vô tội, để ông không còn phải sống trong lo sợ bất cứ lúc nào nữa.”
“Đương nhiên,” luật sư gia đình xác nhận ngay. “Chúng tôi sẽ soạn thảo văn bản này trong hôm nay.”
Buổi họp kết thúc, gia tộc họ Thẩm bước ra khỏi cơn khủng hoảng lớn nhất trong nhiều năm với một vết rạn nứt khó lành, nhưng ít nhất, sự thật đã được đặt lên trên mọi toan tính.
Tin tức về việc Thẩm Bội Vân sang nước ngoài du học và dì Thẩm rút khỏi mọi vị trí quản lý lan truyền khắp gia tộc trong vài ngày, kèm theo đó là những lời đồn đoán không dứt.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất là cách bà nội xử lý truyền thông bên ngoài. Bà không để bất cứ thông tin tiêu cực nào lọt ra ngoài, thay vào đó, bà tổ chức một buổi gặp mặt báo chí nhỏ, công khai xác nhận tôi là vị hôn thê chính thức của Thẩm Dịch Thành, đồng thời khen ngợi những đóng góp chuyên môn của tôi trong thương vụ sáp nhập Minh Thái.
“Con không cần phải làm vậy,” tôi nói với bà nội trong một buổi chiều yên tĩnh, khi bà đang tưới nước cho mấy chậu lan quen thuộc.
“Ta làm vì ta muốn,” bà nói, không ngẩng đầu lên. “Con đã chịu quá nhiều nghi ngờ không đáng có trong những tuần qua. Đã đến lúc thế giới bên ngoài biết con là ai thật sự, không phải qua lời đồn của những kẻ ganh ghét.”
Tôi ngồi xuống cạnh bà, im lặng một lúc, rồi hỏi câu tôi vẫn ấp ủ từ lâu: “Bà có hối hận vì đã sắp xếp cho cháu bà thuê một người đóng giả hôn thê không?”
Bà nội cười khẽ, đặt bình tưới xuống. “Ta chưa từng sắp xếp việc thuê ai cả, con gái à. Ta chỉ nói với thằng Thành rằng ta muốn thấy nó hạnh phúc trước khi ta nhắm mắt. Cách nó thực hiện điều đó, dù bắt đầu bằng một hợp đồng, là lựa chọn của chính nó.”
Tôi ngạc nhiên. “Vậy bà không biết chuyện hợp đồng giả từ đầu sao?”
“Ta biết từ tuần thứ hai,” bà nội cười, ánh mắt tinh quái không hợp với tuổi tám mươi ba của bà chút nào. “Nhưng ta thấy thú vị khi quan sát hai đứa dần dần biến một hợp đồng giả thành thứ gì đó thật lòng. Ta chỉ tiếc là mình đã già, không có nhiều thời gian để xem hồi kết.”
Câu nói của bà khiến lòng tôi chùng xuống. “Bà đừng nói vậy.”
“Ta nói thật,” bà nắm lấy tay tôi, bàn tay bà gầy guộc nhưng ấm áp. “Nhưng ta không sợ, vì ta biết mình sẽ được nhìn thấy điều mình mong đợi nhất trước khi ra đi, hai đứa hạnh phúc thật sự, không phải trên giấy tờ.”
Tối hôm đó, khi tôi kể lại cuộc trò chuyện với Thẩm Dịch Thành, anh im lặng một lúc lâu, rồi nói: “Bà tôi luôn nhìn thấu mọi chuyện trước cả khi chúng ta kịp nhận ra.”
“Anh nghĩ bà nói đúng không?” tôi hỏi. “Về việc chúng ta đã biến một hợp đồng giả thành thứ gì đó thật lòng?”
Anh nhìn tôi, ánh đèn phòng khách hắt lên gương mặt anh những đường nét dịu dàng hiếm khi tôi thấy được. “Tôi nghĩ,” anh nói chậm rãi, “tôi đã thật lòng từ cái ngày cô sửa lại công thức chiết khấu cho tôi trong thang máy, dù lúc đó tôi chưa dám thừa nhận điều đó với chính mình.”
Tôi bật cười. “Tôi mới là người sửa công thức cho anh, không phải ngược lại.”
“Cô nói đúng,” anh cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thật. “Nhưng từ đó, tôi biết mình đã tìm được người tôi không cần phải diễn bất cứ vai trò nào cả.”
Trong lúc chuyện gia tộc dần lắng xuống, một tin tức khác lại ập đến từ phía thương trường. Chu Bạch Dương, sau thất bại trong âm mưu thâu tóm cổ phần công ty con của Thẩm Tập Đoàn, không hề từ bỏ ý định trả đũa.
Anh ta tung tin đồn ra thị trường tài chính rằng thương vụ sáp nhập giữa Thẩm Tập Đoàn và Minh Thái tồn tại sai phạm trong quá trình thẩm định tài sản, cố tình gieo rắc nghi ngờ để làm giảm giá cổ phiếu của cả hai công ty.
“Đây là đòn tấn công có chủ đích,” tôi nói trong cuộc họp khẩn với ban lãnh đạo Thẩm Tập Đoàn, giọng tôi bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Anh ta không có bằng chứng cụ thể, chỉ dựa vào việc gieo rắc sự hoài nghi để tạo áp lực bán tháo trên thị trường.”
“Chúng ta cần phản ứng nhanh,” giám đốc tài chính nói, giọng lo lắng. “Nếu để tin đồn lan rộng thêm một ngày nữa, giá cổ phiếu có thể giảm đến mười lăm phần trăm.”
Tôi đề xuất một kế hoạch mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước, dựa trên kinh nghiệm dẫn dắt các cuộc kiểm toán minh bạch: “Chúng ta công bố toàn bộ báo cáo thẩm định tài sản gốc, có chữ ký xác nhận của cả ba đơn vị kiểm toán độc lập tham gia thương vụ, kèm theo tuyên bố chính thức từ Ủy ban Chứng khoán xác nhận tính hợp lệ của giao dịch. Đồng thời, tôi sẽ đứng ra trả lời phỏng vấn trực tiếp với báo chí tài chính, dùng chính chuyên môn của mình để bác bỏ từng luận điểm sai lệch mà Chu Bạch Dương đưa ra.”
Thẩm Dịch Thành nhìn tôi, ánh mắt đầy tin tưởng. “Cô chắc chắn muốn đối mặt trực tiếp với báo chí chứ? Anh ta có thể lợi dụng cơ hội đó để công kích cá nhân cô.”
“Tôi không sợ,” tôi nói, giọng kiên định. “Tôi đã học được rằng cách tốt nhất để dập tắt tin đồn không phải là né tránh, mà là đối mặt bằng sự thật rõ ràng và chuyên môn vững vàng.”
Buổi họp báo diễn ra hai ngày sau đó. Tôi đứng trước hàng chục phóng viên tài chính, trình bày từng con số, từng biểu đồ minh chứng cho tính minh bạch của thương vụ, không né tránh bất cứ câu hỏi hóc búa nào được đặt ra.
“Có tin đồn cho rằng cô được chọn làm cố vấn tài chính vì mối quan hệ cá nhân với chủ tịch Thẩm Dịch Thành, chứ không phải vì năng lực chuyên môn,” một phóng viên hỏi thẳng, ánh mắt dò xét.
Tôi mỉm cười, không hề nao núng. “Bản phân tích định giá tài sản phái sinh của tôi đã được Quỹ Tiền tệ Quốc tế trích dẫn từ trước khi tôi quen biết chủ tịch Thẩm. Tôi nghĩ các con số và bằng chứng chuyên môn sẽ trả lời câu hỏi này tốt hơn bất cứ lời giải thích nào của tôi.”
Buổi họp báo kết thúc, thị trường phản ứng tích cực ngay trong phiên giao dịch chiều hôm đó. Cổ phiếu của cả Thẩm Tập Đoàn và Minh Thái đều phục hồi, thậm chí tăng nhẹ so với trước khi tin đồn xuất hiện.
Trong khi đó, Ủy ban Chứng khoán mở cuộc điều tra chính thức về hành vi tung tin đồn thất thiệt của Chu Bạch Dương, khiến anh ta phải đối mặt với án phạt hành chính nặng và mất uy tín nghiêm trọng trên thị trường tài chính.
“Anh ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc,” Thẩm Dịch Thành nói khi cả hai ngồi trong xe trở về sau buổi họp báo. “Nhưng ít nhất, lần này chúng ta đã chứng minh rõ ràng ai mới là người đứng vững trên sự thật.”
Tôi tựa đầu vào ghế, cảm giác mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. “Tôi chỉ muốn mọi chuyện lắng xuống để chúng ta có thể tập trung vào những gì thật sự quan trọng.”
Anh nắm lấy tay tôi, giọng anh dịu dàng hơn bao giờ hết. “Điều quan trọng nhất với tôi lúc này chính là cô đang ngồi cạnh tôi, an toàn và mạnh mẽ như con người thật của cô.”
