Chương 6
Ba tháng theo hợp đồng đầu tiên đã qua từ lâu, thay vào đó là những tuần lễ chúng tôi cùng nhau vượt qua hết sóng gió này đến sóng gió khác, không còn ai nhắc đến từ hợp đồng nữa.
Một buổi tối cuối tuần, Thẩm Dịch Thành đưa tôi đến chính căn phòng chờ khách quý nơi mọi rắc rối bắt đầu, nhưng lần này căn phòng được trang trí lại hoàn toàn khác, ngập tràn hoa lan trắng, loài hoa bà nội yêu thích nhất.
“Anh làm gì thế này?” tôi hỏi, vừa ngạc nhiên vừa cảm động.
“Tôi muốn biến nơi từng là khởi đầu của rắc rối thành nơi khởi đầu của một điều gì đó đẹp đẽ,” anh nói, rồi quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Tôi khựng lại, tim đập dồn dập.
“Lâm Tư Ninh,” anh nói, giọng anh không còn vẻ lạnh lùng kiểm soát như những ngày đầu tôi gặp anh trong thang máy, mà tràn đầy sự chân thành. “Sáu tháng trước, tôi thuê cô đóng giả vị hôn thê của tôi vì một lý do thực dụng. Nhưng giờ đây, tôi muốn cầu hôn cô vì một lý do duy nhất, tôi yêu cô, yêu sự thông minh, sự can đảm, và cả sự cứng đầu không chịu khuất phục trước bất công của cô. Cô có đồng ý làm vợ thật sự của tôi không?”
Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trong hộp, rồi nhìn vào đôi mắt anh, nơi tôi tìm thấy sự chân thành không thể giả tạo được.
“Em đồng ý,” tôi nói, giọng run lên vì xúc động, lần đầu tiên tôi tự nhiên gọi mình là em trước mặt anh mà không cần diễn bất cứ vai trò nào.
Anh đứng dậy, ôm chầm lấy tôi, và trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng mọi thử thách chúng tôi đã cùng nhau vượt qua, từ những lời khinh miệt đầu tiên của gia đình anh cho đến âm mưu hãm hại tinh vi của người trong nhà, tất cả đều dẫn đến giây phút này, giây phút mà tình yêu thật sự chiến thắng mọi toan tính.
Tin tức đính hôn chính thức của chúng tôi nhanh chóng lan ra khắp gia tộc. Bà nội, khi nghe tin, đã bật khóc vì vui mừng, ôm lấy tôi thật chặt.
“Cuối cùng ta cũng được thấy ngày này,” bà nói, giọng bà run run vì xúc động. “Ta đã lo mình sẽ không kịp chờ đến lúc này.”
“Bà sẽ còn ở đây rất lâu để xem chúng con hạnh phúc,” tôi nói, nắm chặt tay bà.
Bà cười, ánh mắt bà lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc. “Ta hy vọng vậy, con gái à. Ta hy vọng vậy.”
Nhưng hạnh phúc không đến mà không có thử thách cuối cùng.
Một tuần sau lễ đính hôn, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vị khách tại một sự kiện từ thiện, họ không biết tôi đang đứng gần đó.
“Cô ta may mắn thật,” một người phụ nữ nói, giọng đầy vẻ châm biếm. “Từ một kế toán viên bình thường mà giờ sắp trở thành mợ cả của Thẩm Tập Đoàn. Ai cũng biết cô ta chỉ là con dao hai lưỡi nhà họ Thẩm dùng để dẹp yên chuyện gia tộc, biết đâu sau này bị đá ra rìa cũng không chừng.”
“Nghe nói cô ta còn giúp giải quyết vụ Bội Vân và bà dì kia nữa,” người kia đáp. “Thủ đoạn không phải dạng vừa đâu.”
Tôi đứng đó, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh. Dù tôi biết mình đã chứng minh được năng lực và sự trong sạch của bản thân trước cả gia tộc, những lời đàm tiếu bên ngoài vẫn khiến lòng tôi chùng xuống.
Tối đó, khi Thẩm Dịch Thành đến đón tôi, anh nhận ra ngay sự khác thường trong ánh mắt tôi.
“Có chuyện gì vậy?” anh hỏi, giọng lo lắng.
Tôi kể lại cuộc trò chuyện mình vô tình nghe được. “Em bắt đầu tự hỏi,” tôi nói, giọng nhỏ dần, “liệu mọi người có bao giờ ngừng nhìn em như một kẻ leo lên bằng thủ đoạn không? Dù em đã cố gắng chứng minh bằng chính năng lực của mình.”
Thẩm Dịch Thành im lặng một lúc, rồi nắm lấy tay tôi. “Em nghĩ tôi cưới em vì em giỏi giang trong việc đối phó với gia tộc tôi sao?”
“Em không biết,” tôi thành thật. “Đôi khi em sợ rằng nếu không có những rắc rối đó, nếu em chỉ là một cô kế toán bình thường không có gì nổi bật để chứng minh, liệu anh có còn chọn em không.”
“Tư Ninh,” anh nói, giọng anh nghiêm túc, nắm chặt tay tôi hơn. “Tôi yêu em từ những điều nhỏ nhặt nhất, cách em cầm bút tính toán, cách em uống trà chậm rãi khi bị khiêu khích, cách em không bao giờ hạ mình để đổi lấy sự công nhận của người khác. Những rắc rối chỉ là hoàn cảnh để tôi nhìn thấy rõ hơn con người em vốn có, không phải lý do khiến tôi yêu em.”
Tôi nhìn anh, nước mắt bất giác rơi xuống. “Nhưng nếu ngoài kia người ta vẫn cứ nói em chỉ là con dao hai lưỡi thì sao?”
“Vậy thì để họ nói,” anh nói, giọng anh chắc chắn. “Chúng ta không sống để làm hài lòng những người chưa từng hiểu chúng ta là ai. Tôi chỉ cần em tin vào chính mình, và tin vào tôi, thế là đủ.”
Tôi gật đầu, cảm nhận nỗi lo âu trong lòng dần tan biến, thay vào đó là sự vững chãi mà tôi tìm thấy trong ánh mắt kiên định của anh.
Một buổi chiều, cha tôi đến thăm biệt thự họ Thẩm lần đầu tiên kể từ sau vụ việc khoản nợ giả mạo được giải quyết, để bàn chuyện chuẩn bị cho lễ cưới chính thức.
Tôi để ý thấy cha có vẻ căng thẳng bất thường, không giống với sự điềm tĩnh vốn có của một người làm kế toán ba mươi năm.
“Cha lo lắng gì vậy ạ?” tôi hỏi khi hai cha con ngồi riêng trong vườn.
Cha tôi thở dài. “Cha lo con sẽ phải sống trong một thế giới không thuộc về mình, con à. Cha thấy con phải chứng minh bản thân hết lần này đến lần khác chỉ để được công nhận. Cha sợ sau này, khi cha không còn ở bên, con sẽ phải một mình đối mặt với những ánh mắt khinh thường đó mãi mãi.”
Tôi nắm lấy tay cha, cảm động vì sự lo lắng chân thành của ông. “Cha à, con đã chứng minh được rằng con không cần phải thay đổi bản thân để thuộc về nơi này. Con vẫn là con, vẫn là kế toán trưởng giỏi giang mà cha nuôi dạy, chỉ là con có thêm một gia đình mới bên cạnh gia đình mình.”
Ngay lúc đó, Thẩm Dịch Thành xuất hiện, mang theo một tách trà nóng cho cha tôi.
“Thưa bác,” anh nói, ngồi xuống đối diện cha tôi, giọng anh nghiêm túc và tôn trọng. “Con biết bác có lo lắng về tương lai của Tư Ninh khi về làm dâu nhà con. Con muốn hứa với bác, trước mặt Tư Ninh, rằng con sẽ không bao giờ để bất cứ ai trong gia tộc này, kể cả chính con, đối xử bất công với cô ấy. Nếu có ngày con thất hứa, bác có quyền đưa con gái mình rời khỏi nơi này, và con sẽ không có bất cứ lời oán trách nào.”
Cha tôi nhìn Thẩm Dịch Thành một lúc lâu, ánh mắt ông dò xét nhưng cũng đầy cảm động. “Cậu nói được thì phải làm được, cậu Thành.”
“Con hứa,” Thẩm Dịch Thành nói, giọng anh chắc chắn không chút do dự.
Cha tôi cuối cùng cũng gật đầu, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt ông. “Vậy thì cha yên tâm gả con gái cho cậu.”
Buổi chiều hôm đó, ba chúng tôi ngồi trong vườn, trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, không còn nhắc đến những sóng gió đã qua, chỉ có sự ấm áp giản dị của một gia đình chuẩn bị đón nhận thêm thành viên mới.
Hai tuần trước ngày cưới dự kiến, bà nội đột nhiên trở bệnh nặng, phải nhập viện cấp cứu giữa đêm khuya.
Tôi và Thẩm Dịch Thành vội vã đến bệnh viện ngay khi nhận được cuộc gọi từ y tá riêng của bà. Bác sĩ thông báo tim bà đã suy yếu nghiêm trọng, cần theo dõi sát sao trong những ngày tới.
“Có cần hoãn lễ cưới lại không?” tôi hỏi Thẩm Dịch Thành, giọng đầy lo lắng khi cả hai ngồi ngoài phòng chờ bệnh viện.
Anh nắm chặt tay tôi, gương mặt anh hiếm khi lộ rõ sự bất an như lúc này. “Bà tôi mong chờ ngày này còn hơn cả chúng ta. Nếu hoãn lại, tôi sợ…” anh không nói hết câu, nhưng tôi hiểu ý anh muốn nói.
Sáng hôm sau, khi bà nội tỉnh lại, bà nắm lấy tay cả hai chúng tôi, giọng bà yếu ớt nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. “Đừng hoãn cưới vì ta,” bà nói. “Ta muốn thấy ngày đó, dù có phải ngồi xe lăn đến dự.”
“Bà phải khỏe lại trước đã,” tôi nói, nước mắt chực trào.
“Ta sẽ cố,” bà nói, siết nhẹ tay tôi. “Chỉ cần biết rằng hai đứa hạnh phúc, đó là liều thuốc tốt nhất cho ta rồi.”
Bác sĩ đề nghị một phương án táo bạo, tổ chức một buổi lễ nhỏ ngay tại khu vườn của bệnh viện, nơi bà nội có thể tham dự trong điều kiện được theo dõi y tế đầy đủ, trước khi tổ chức lễ cưới chính thức lớn hơn sau khi bà hồi phục.
Chúng tôi đồng ý ngay lập tức.
Ba ngày sau, trong khu vườn nhỏ của bệnh viện, được trang trí đơn giản với những chậu lan trắng bà nội yêu thích, tôi mặc chiếc váy cưới giản dị, đứng cạnh Thẩm Dịch Thành trước sự chứng kiến của gia đình thân thiết nhất.
Bà nội ngồi trên xe lăn, được y tá theo dõi sát sao, nhưng gương mặt bà rạng rỡ hạnh phúc hơn bất cứ lúc nào tôi từng thấy.
“Ta, Thẩm lão thái, chứng kiến cháu trai Thẩm Dịch Thành và cháu dâu Lâm Tư Ninh chính thức nên duyên vợ chồng,” bà nói, giọng bà tuy run nhưng đầy uy nghiêm của một người đứng đầu gia tộc. “Mong hai đứa mãi mãi trân trọng nhau như cách đã cùng nhau vượt qua mọi sóng gió.”
Buổi lễ nhỏ nhưng ấm áp, tràn ngập nước mắt hạnh phúc của mọi người có mặt. Khi tôi và Thẩm Dịch Thành trao nhau nhẫn cưới, tôi nhìn thấy trong ánh mắt bà nội một sự mãn nguyện trọn vẹn, như thể bà đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt cả cuộc đời còn lại của mình.
