Chương 3
Buổi họp gia tộc cuối tuần đó được tổ chức sớm hơn thường lệ, theo yêu cầu của mẹ Thẩm Dịch Thành, bà Chu Nguyệt Hà, người từ đầu vẫn giữ thái độ trung lập một cách thận trọng giữa con trai và em gái mình.
“Mẹ nghe nói có chuyện xảy ra với gia đình cháu Ninh,” bà Nguyệt Hà mở lời, ánh mắt dò xét cả tôi lẫn dì Thẩm đang ngồi đối diện.
Dì Thẩm cười nhạt. “Chuyện nợ nần của người ta, sao lại đem ra bàn ở đây? Có khi lại là cái cớ để moi thêm tiền từ nhà họ Thẩm ấy chứ.”
Tôi định lên tiếng, nhưng Thẩm Dịch Thành đã đặt tay lên bàn, âm thanh không lớn nhưng đủ khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.
“Con có bằng chứng cho thấy tờ giấy vay giả mạo chữ ký cha của Tư Ninh xuất phát từ công ty quản lý tài sản đứng tên dì,” anh nói, giọng không hề nao núng.
Cả phòng họp chết lặng.
Dì Thẩm biến sắc mặt trong một giây, rồi lấy lại bình tĩnh. “Con nói vậy là buộc tội dì đấy à? Công ty đó dì cho hàng chục người quản lý, ai biết được có kẻ nào lợi dụng danh nghĩa để làm chuyện xấu.”
“Con không buộc tội ai cả,” Thẩm Dịch Thành nói, ánh mắt sắc như dao. “Con chỉ nói sự thật. Và con sẽ giao toàn bộ hồ sơ này cho luật sư gia đình xử lý theo đúng quy trình pháp lý, không thiên vị bất cứ ai, kể cả là dì của con.”
Bà nội Thẩm, người vẫn ngồi im lặng từ đầu buổi họp, giờ mới lên tiếng, giọng bà tuy yếu nhưng đầy uy lực: “Bích Loan.” Bà gọi thẳng tên dì Thẩm. “Nếu con làm chuyện này thật, ta sẽ không tha thứ.”
“Mẹ,” dì Thẩm hoảng hốt. “Con đâu có làm gì.”
“Vậy thì con không có gì phải sợ luật sư điều tra cả,” bà nội nói, rồi quay sang tôi, ánh mắt dịu lại. “Con gái, ta xin lỗi thay cho gia đình này.”
Tôi cúi đầu. “Bà không cần xin lỗi ạ. Đây không phải lỗi của bà.”
Thẩm Bội Vân, ngồi cạnh mẹ mình, bỗng lên tiếng, giọng hơi cao: “Sao mọi người cứ tin cô ta không có gì đáng ngờ vậy? Biết đâu cô ta tự dựng chuyện để lấy lòng thương hại của cả nhà.”
“Bội Vân,” Thẩm Dịch Thành nhìn cô em họ, giọng anh lần đầu tiên trở nên nghiêm khắc đến mức tôi cũng thấy hơi bất ngờ. “Chuyên gia giám định chữ ký độc lập đã xác nhận đó là giả mạo. Nếu em còn nghi ngờ, em có thể tự mình thuê chuyên gia khác kiểm tra lại.”
Bội Vân im bặt, mặt tái đi.
Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí căng thẳng chưa từng có. Khi mọi người lần lượt rời phòng, Thẩm Dịch Thành nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra ban công phía sau nhà.
“Cảm ơn anh,” tôi nói khẽ.
“Không cần cảm ơn,” anh nói, quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc lạ thường. “Tôi nói điều này không phải vì hợp đồng, không phải vì bà tôi muốn thấy đám cưới. Tôi đứng về phía cô vì tôi tin cô, và vì tôi không muốn cô phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh, tim đập loạn nhịp. “Anh đang nói…”
“Tôi đang nói tôi không muốn hợp đồng này kết thúc sau ba tháng,” anh nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. “Tôi muốn nó không bao giờ kết thúc.”
Gió đêm thổi qua ban công, mang theo hương hoa lan từ khu vườn bà nội vẫn chăm sóc mỗi ngày. Tôi không trả lời ngay, nhưng bàn tay tôi trong tay anh không hề rút lại.
Bữa tiệc sinh nhật lần thứ tám mươi ba của bà nội được tổ chức hoành tráng tại đại sảnh chính của biệt thự họ Thẩm, quy tụ gần như toàn bộ gia tộc và các đối tác kinh doanh quan trọng nhất của tập đoàn.
Tôi mặc chiếc váy dạ hội màu xanh rêu đậm mà bà nội đích thân chọn cho tôi, đứng cạnh Thẩm Dịch Thành đón khách suốt hơn một giờ đồng hồ.
“Con bé xinh quá,” một vị khách lớn tuổi khen ngợi khi bắt tay tôi. “Thằng Thành có phúc mới cưới được người vừa giỏi vừa đẹp thế này.”
Tôi mỉm cười cảm ơn, trong lòng vẫn giữ sự cảnh giác. Sau những gì xảy ra với người đàn ông giả danh và tờ giấy vay giả mạo, tôi không còn dám lơ là bất cứ điều gì trong không gian của gia tộc này.
Giữa bữa tiệc, tôi mang chiếc túi xách nhỏ của mình gửi tạm ở phòng chờ dành cho khách quý, theo sự sắp xếp của người quản gia. Tôi không để ý rằng Thẩm Bội Vân đã theo dõi hành động đó từ xa.
Sau tiết mục cắt bánh và những lời chúc mừng, bà nội đứng lên phát biểu, giọng bà tuy run nhưng đầy xúc động: “Tám mươi ba năm cuộc đời, ta chỉ mong nhìn thấy các con cháu sống hạnh phúc, trung thực với nhau. Hôm nay ta muốn công bố, ta sẽ chuyển giao một phần cổ phần cá nhân của mình cho cháu dâu tương lai, Lâm Tư Ninh, như một món quà và cũng là sự công nhận của ta.”
Cả sảnh tiệc vỗ tay, nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt của dì Thẩm và Bội Vân đang nhìn tôi như những mũi dao.
Khoảng nửa giờ sau, khi tôi quay lại phòng chờ để lấy túi xách chuẩn bị về, người quản gia hớt hải chạy đến tìm tôi, gương mặt tái mét.
“Cô Ninh, xin lỗi cô,” ông nói, giọng run run. “Có người vừa tìm thấy… trong túi xách của cô… một xấp tài liệu có dấu mật của tập đoàn.”
Tôi sững người. “Tôi không hề để bất cứ tài liệu nào như vậy trong túi mình.”
“Nhưng nó đang ở đó, thưa cô,” ông nói, đưa cho tôi xem xấp giấy đã bị lộ ra một phần từ chiếc túi xách của tôi, con dấu mật của Thẩm Tập Đoàn đóng rõ ràng ở góc trên.
Trước khi tôi kịp phản ứng thêm, dì Thẩm đã xuất hiện ở cửa phòng chờ, theo sau là vài vị khách quan trọng, như thể bà ta đã chờ sẵn thời điểm này.
“Tôi đã nói rồi mà,” bà ta nói lớn, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. “Con bé này không đơn giản như vẻ ngoài đâu. Ai lại mang tài liệu mật của tập đoàn giấu trong túi xách riêng như vậy chứ?”
Tôi nhìn xấp tài liệu, cảm giác lạnh toát sống lưng không phải vì sợ hãi, mà vì nhận ra mình đang bị gài bẫy một cách có tính toán, ngay trong đêm quan trọng nhất của bà nội.
Thẩm Dịch Thành, nghe tin, vội vã chạy đến, gương mặt anh đanh lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đây?” anh hỏi, giọng lạnh như băng.
“Con tự xem đi,” dì Thẩm nói, giọng đầy vẻ đắc thắng được che giấu vụng về sau lớp mặt nạ lo lắng. “Vị hôn thê của con giấu tài liệu mật trong túi xách. Nếu đây không phải là gián điệp công nghiệp thì là gì?”
Tôi đứng đó, giữa ánh mắt dò xét của hàng chục vị khách, cảm nhận rõ ràng đây chính là khoảnh khắc mà tất cả những gì tôi xây dựng trong sáu tuần qua có thể sụp đổ trong một phút.
Nhưng tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu.
“Tôi chưa từng chạm vào những tài liệu này,” tôi nói, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Và tôi sẽ chứng minh điều đó, không phải bằng lời nói suông, mà bằng bằng chứng.”
Không khí trong đại sảnh trở nên ngột ngạt. Nhạc đã ngừng từ lúc nào, mọi ánh mắt đổ dồn về góc phòng chờ nơi tôi đang đứng cùng xấp tài liệu mật vừa được tìm thấy trong túi xách của mình.
“Con nghĩ nói suông là đủ à?” dì Thẩm cười nhạt, quay sang bà nội đang được người giúp việc dìu đến gần. “Mẹ xem, con dâu tương lai của nhà mình đấy. Vừa được tặng cổ phần xong đã lộ bản chất.”
Bà nội nhìn xấp tài liệu, rồi nhìn tôi, ánh mắt bà không giống như đang buộc tội, mà giống như đang chờ đợi một điều gì đó.
“Con nói con sẽ chứng minh,” bà nội nói chậm rãi. “Vậy con chứng minh đi.”
Tôi quay sang người quản gia. “Anh có thể cho tôi mượn camera an ninh của khu vực phòng chờ khách quý trong ba giờ qua không?”
“Không cần thiết,” dì Thẩm ngắt lời, giọng gấp gáp một cách bất thường. “Camera có thể bị chỉnh sửa. Ai cũng biết công nghệ bây giờ giả được hết.”
“Vậy dì đề nghị cách nào để chứng minh sự trong sạch của tôi?” tôi hỏi thẳng, nhìn thẳng vào mắt bà ta.
Dì Thẩm không trả lời được ngay, một khoảng lặng ngắn đủ để những vị khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Thẩm Dịch Thành lên tiếng, giọng anh cứng rắn: “Camera an ninh của biệt thự này do chính công ty bảo mật của tập đoàn lắp đặt và quản lý độc lập, không ai trong gia đình có quyền truy cập chỉnh sửa, kể cả tôi. Đây là bằng chứng đáng tin cậy nhất chúng ta có.”
Anh ra lệnh cho trưởng bảo vệ ngay lập tức trích xuất đoạn ghi hình khu vực phòng chờ từ đầu buổi tiệc.
Trong lúc chờ đợi, tôi cảm nhận được sức nặng của hàng chục ánh mắt đang dò xét mình. Một vài người khách trước đó còn tấm tắc khen ngợi tôi giờ đã lộ vẻ e dè, tránh nhìn thẳng vào tôi.
Thẩm Bội Vân đứng nép sau lưng mẹ mình, tay siết chặt ly rượu, ánh mắt thoáng qua có chút hoảng loạn mà tôi kịp nhận ra dù chỉ trong tích tắc.
“Sao con lại nhìn con bé đó với ánh mắt như vậy?” tôi thầm nghĩ, ghi nhớ chi tiết đó trong đầu như cách tôi vẫn ghi chú những bất thường trong một bộ báo cáo tài chính.
Mười lăm phút sau, trưởng bảo vệ quay lại với một chiếc máy tính bảng, gương mặt có chút do dự.
“Thưa ông chủ,” ông nói với Thẩm Dịch Thành, “đoạn ghi hình cho thấy có người đã vào phòng chờ khách quý lúc tám giờ hai mươi phút, trước khi cô Lâm gửi túi xách ở đó lúc tám giờ ba mươi lăm phút.”
“Cho tôi xem,” Thẩm Dịch Thành nói.
Trưởng bảo vệ phát đoạn video. Hình ảnh cho thấy một bóng dáng mặc đồng phục nhân viên phục vụ tiệc, đội mũ che gần hết khuôn mặt, đặt một vật gì đó vào một trong các túi xách khách để trong phòng, trước khi rời đi nhanh chóng.
“Không thể xác định rõ danh tính người này qua góc quay,” trưởng bảo vệ nói. “Nhưng chúng tôi có thể đối chiếu với danh sách nhân viên phục vụ tiệc hôm nay.”
Cả sảnh im lặng. Dì Thẩm bất giác lùi lại nửa bước, gương mặt bà ta trắng bệch.
“Vậy là,” bà nội lên tiếng, giọng bà giờ đây lạnh hẳn đi, khác hẳn vẻ hiền từ thường ngày, “có kẻ đã cố tình gài bẫy con bé này ngay trong đêm sinh nhật của ta. Ta muốn biết chính xác ai đứng sau chuyện này, và ta muốn biết trước khi buổi tiệc kết thúc.”
