Chương 2
Chu Bạch Dương là cái tên tôi nghe nhắc đến lần đầu trong một cuộc họp nội bộ của Thẩm Tập Đoàn, nơi tôi được mời tham dự với tư cách cố vấn tài chính không chính thức cho thương vụ sáp nhập Minh Thái.
“Tập đoàn Bạch Dương đang cố gắng mua lại cổ phần chi phối của công ty con mà chúng ta vừa thẩm định,” giám đốc tài chính của Thẩm Tập Đoàn trình bày, giọng căng thẳng. “Nếu họ thành công, toàn bộ cấu trúc sáp nhập của chúng ta với Minh Thái sẽ bị đảo lộn.”
Thẩm Dịch Thành ngồi im, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, một thói quen tôi nhận ra mỗi khi anh đang suy nghĩ sâu.
“Chu Bạch Dương học cùng khóa MBA với tôi,” anh nói chậm rãi. “Anh ta không bao giờ hành động mà không có lý do cá nhân.”
Tôi lên tiếng, dù biết vị trí của mình trong phòng họp này khá nhạy cảm: “Nếu tôi có thể xem qua cấu trúc cổ phần hiện tại, tôi có thể tìm ra điểm yếu trong kế hoạch của họ.”
Cả phòng họp quay sang nhìn tôi. Một vài ánh mắt có chút dò xét, nhưng Thẩm Dịch Thành gật đầu ngay lập tức. “Cô Lâm sẽ tham gia trực tiếp vào nhóm phản ứng nhanh.”
Ba ngày sau, tôi phát hiện ra điều bất thường. Tập đoàn Bạch Dương đang dùng một quỹ đầu tư vệ tinh để gom cổ phần một cách âm thầm, nhưng cấu trúc sở hữu của quỹ đó lại vi phạm quy định công bố thông tin của ủy ban chứng khoán.
“Nếu chúng ta báo cáo việc này lên cơ quan quản lý,” tôi trình bày trong cuộc họp khẩn, “họ sẽ buộc phải tạm dừng giao dịch trong ít nhất sáu mươi ngày để điều tra. Đủ thời gian để chúng ta củng cố cổ phần chi phối.”
Thẩm Dịch Thành nhìn tôi, ánh mắt có gì đó giống như sự khâm phục thật sự, không phải phép lịch sự xã giao. “Chuẩn bị hồ sơ. Tôi muốn gửi đi trong hôm nay.”
Kế hoạch thành công. Tập đoàn Bạch Dương bị đình chỉ giao dịch, còn Thẩm Tập Đoàn kịp thời củng cố vị thế của mình.
Nhưng chiến thắng trên thương trường lại kéo theo rắc rối khác.
Một tuần sau, Chu Bạch Dương xuất hiện tại một sự kiện từ thiện mà cả tôi và Thẩm Dịch Thành đều tham dự với tư cách vị hôn thê chính thức.
“Cô Lâm,” anh ta tiến đến, nụ cười lịch sự nhưng ánh mắt sắc lạnh. “Tôi nghe nói chính cô là người đứng sau kế hoạch khiến tôi mất gần một trăm triệu đô tuần trước.”
“Tôi chỉ làm công việc của mình,” tôi đáp, giữ giọng điềm tĩnh.
“Công việc của cô hình như không chỉ có phân tích tài chính,” anh ta nói, ánh mắt liếc sang Thẩm Dịch Thành đang đứng cạnh tôi. “Cô còn giỏi trong việc chọn đúng người để dựa vào.”
Tôi cảm nhận được Thẩm Dịch Thành hơi siết chặt tay quanh eo tôi, một cử chỉ bảo vệ mà tôi không kịp phản ứng.
“Nếu anh có vấn đề với năng lực chuyên môn của cô ấy,” Thẩm Dịch Thành lên tiếng, giọng lạnh như băng, “anh có thể gửi khiếu nại chính thức đến ủy ban chứng khoán, nơi họ vừa xác nhận toàn bộ hồ sơ của chúng tôi là hợp lệ.”
Chu Bạch Dương nhìn cả hai chúng tôi một lúc lâu, rồi bật cười nhạt. “Được, tôi sẽ nhớ chuyện này.” Anh ta quay người bỏ đi, để lại một lời đe dọa không nói ra thành lời.
Trên đường về, tôi hỏi Thẩm Dịch Thành: “Anh nghĩ anh ta sẽ làm gì tiếp theo?”
“Anh ta không phải người chấp nhận thua dễ dàng,” Thẩm Dịch Thành nói, mắt nhìn ra cửa kính xe. “Anh ta sẽ tìm cách khác để lấy lại những gì đã mất, có thể không phải trên thương trường nữa.”
Tôi không biết rằng câu nói đó sẽ trở thành lời tiên tri cho những gì xảy đến trong bữa tiệc sinh nhật bà nội vài tuần sau.
Cha tôi gọi điện lúc mười một giờ đêm, giọng run run điều hiếm khi xảy ra với một người từng làm kế toán trưởng suốt ba mươi năm và luôn giữ được sự điềm tĩnh trước mọi con số.
“Có người đến nhà tìm cha,” ông nói. “Họ bảo cha còn nợ họ một khoản từ mười năm trước, có giấy tờ đầy đủ, lãi mẹ đẻ lãi con giờ lên đến gần hai tỷ.”
Tôi ngồi bật dậy khỏi giường. “Khoản nợ nào? Con nhớ mình đã trả hết nợ của cha từ ba năm trước rồi mà.”
“Cha cũng nghĩ vậy,” ông thở dài. “Nhưng họ đưa ra một tờ giấy vay có chữ ký của cha, ngày tháng khớp với thời điểm cha còn khó khăn. Cha không nhớ mình từng ký giấy đó.”
Tôi xin phép cha gửi ảnh chụp tờ giấy vay qua điện thoại. Nhìn kỹ chữ ký, tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nét bút hơi cứng ở phần đuôi chữ, khác với cách cha tôi thường ký tên có độ mềm mại tự nhiên do ông ký hàng ngàn lần trong công việc kế toán.
“Cha đừng ký thêm bất cứ giấy tờ nào,” tôi nói dứt khoát. “Con sẽ nhờ chuyên gia giám định chữ ký, và con sẽ về ngay sáng mai.”
Tôi gõ cửa phòng Thẩm Dịch Thành lúc gần nửa đêm, một điều tôi chưa từng làm suốt thời gian ở biệt thự họ Thẩm.
Anh mở cửa ngay, có vẻ như còn thức làm việc. Nhìn thấy vẻ mặt tôi, anh không hỏi nhiều, chỉ kéo tôi vào phòng, rót cho tôi một ly nước ấm.
“Kể tôi nghe,” anh nói.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc. Anh im lặng nghe hết, rồi hỏi một câu khiến tôi giật mình vì chính tôi cũng đang nghĩ đến điều đó: “Cô có nghĩ đây là hành động trả đũa không?”
“Con có thể là dì Thẩm, cũng có thể là Chu Bạch Dương,” tôi nói. “Cả hai đều có động cơ và đều có đủ tiền để dàn dựng một khoản nợ giả.”
“Tôi sẽ cho người điều tra nguồn gốc tờ giấy vay,” anh nói, rút điện thoại ra gọi cho ai đó ngay lập tức, giọng ra lệnh dứt khoát. “Tìm công ty cho vay đứng tên trên giấy tờ này, tìm ai là chủ thực sự đứng sau, tôi cần trong hai mươi bốn giờ.”
Tôi nhìn anh, cảm động vì tốc độ phản ứng của anh, nhưng cũng có chút áy náy. “Anh không cần phải làm vậy. Đây là chuyện gia đình tôi.”
“Cô là vị hôn thê của tôi,” anh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Chuyện của cô là chuyện của tôi. Đó không phải là điều khoản trong hợp đồng, đó là điều tôi tự nguyện.”
Tôi im lặng, cảm nhận trái tim mình đập nhanh hơn một nhịp không thể giải thích bằng lý trí kế toán.
Sáng hôm sau, tôi cùng anh về nhà cha tôi, mang theo một chuyên gia giám định chữ ký mà công ty luật của Thẩm Tập Đoàn giới thiệu.
Chuyên gia xem xét tờ giấy vay dưới kính hiển vi cầm tay, so sánh với hàng chục chữ ký thật của cha tôi trên các hồ sơ kế toán cũ.
“Chữ ký này là giả,” ông kết luận sau nửa giờ. “Người làm giả có kỹ thuật khá tốt, nhưng lực nhấn bút ở nét móc cuối cùng không tự nhiên, đây là dấu hiệu của việc đồ theo mẫu chứ không phải ký tự nhiên.”
Cha tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng gương mặt ông vẫn còn nét lo âu. “Vậy ai đứng sau chuyện này?”
Chiều hôm đó, người của Thẩm Dịch Thành báo cáo kết quả điều tra. Công ty cho vay đứng tên trên giấy tờ thuộc sở hữu gián tiếp qua ba lớp công ty vỏ bọc, nhưng lớp cuối cùng dẫn về một cái tên quen thuộc, công ty quản lý tài sản riêng của dì Thẩm.
“Lại là bà ấy,” tôi nói, giọng nặng trĩu.
“Lần này bà ấy đi quá xa,” Thẩm Dịch Thành nói, giọng anh lạnh đến mức tôi hiếm khi nghe thấy. “Giả mạo chữ ký để đe dọa gia đình người khác không còn là chuyện gia tộc nữa. Đó là hành vi hình sự.”
“Anh định làm gì?”
“Chưa vội,” anh nói, ánh mắt bình tĩnh trở lại. “Chúng ta giữ bằng chứng này. Bà ấy sẽ còn hành động tiếp, và lần sau, chúng ta sẽ có đủ để kết thúc chuyện này một lần cho tất cả.”
