Chương 8
Phòng xử án chật kín người, từ phóng viên đến những cổ đông cũ của công ty, ai cũng muốn chứng kiến kết quả của vụ việc đã âm ỉ suốt mười lăm năm.
Đơn kiện ban đầu của Tưởng Hoài Nam, cáo buộc tôi gián điệp doanh nghiệp, giờ đã trở thành phần nhỏ trong một phiên xử lớn hơn nhiều, khi anh Minh nộp đơn phản tố chính thức, cáo buộc Tưởng Hoài Nam tội giả mạo tài liệu, biển thủ tài sản công ty, và vu khống.
Chú Lộc là người đầu tiên được mời làm chứng.
Ông đứng trước tòa, tay run run nhưng giọng nói vững vàng, kể lại toàn bộ câu chuyện về đêm bị ép ký xác nhận kiểm toán, về chiếc hộp thiếc ông giữ suốt mười lăm năm.
“Tôi biết mình đã sai khi im lặng suốt từng ấy năm,” ông nói trước tòa, giọng nghẹn ngào. “Nhưng hôm nay, tôi muốn nói sự thật, dù muộn màng, còn hơn không bao giờ nói.”
Bà Hà trình bày báo cáo giám định chữ ký, với các biểu đồ phân tích chi tiết cho thấy sự khác biệt rõ ràng giữa chữ ký thật và chữ ký giả trong biên bản họp năm đó.
Chuyên gia tài chính pháp y trình bày sơ đồ dòng tiền, cho thấy đường đi của khoản vốn từ công ty con ở Hồng Kông đến tài khoản cá nhân của vợ Tưởng Hoài Nam.
Cao Tuấn Khải, dù run rẩy, cũng đứng ra làm chứng, trình bày email chỉ thị giám sát tôi mà anh ta nhận được từ văn phòng Tưởng Hoài Nam.
Và cuối cùng, Tưởng Dịch Phàm được mời lên bục nhân chứng.
Anh ta bước lên, mặc bộ vest chỉnh tề, nhưng gương mặt lộ rõ sự căng thẳng của người sắp phải làm điều khó khăn nhất trong đời mình.
Luật sư của Tưởng Hoài Nam đứng dậy phản đối. “Thưa quý tòa, nhân chứng này là con trai của bị đơn, lời khai của anh ta có thể bị ảnh hưởng bởi động cơ cá nhân.”
Thẩm phán nhìn Tưởng Dịch Phàm. “Anh có nhận thức được lời khai của mình có thể gây bất lợi nghiêm trọng cho cha ruột của anh không?” thẩm phán hỏi.
“Tôi nhận thức được, thưa quý tòa,” Tưởng Dịch Phàm nói, giọng chắc chắn. “Nhưng tôi tin rằng sự thật quan trọng hơn mối quan hệ huyết thống, khi sự thật đó liên quan đến sinh mạng và danh dự của một người đã khuất.”
Anh ta trình bày lại toàn bộ cuộc nói chuyện với cha mình, xác nhận đoạn ghi âm đã được nộp làm bằng chứng, trong đó Tưởng Hoài Nam thừa nhận tài liệu di chúc miệng của cha tôi là giả mạo, do văn phòng luật của ông ta dàn dựng.
Đoạn ghi âm được phát trước tòa, giọng nói của Tưởng Hoài Nam vang lên rõ ràng, thừa nhận hành vi dàn dựng tài liệu giả.
Cả phòng xử án im lặng như tờ.
Tưởng Hoài Nam ngồi ở ghế bị đơn, gương mặt trắng bệch, không còn dáng vẻ điềm tĩnh như những ngày trước đó.
Luật sư của ông ta cố gắng đưa ra một vài lập luận phản bác, nhưng trước chuỗi bằng chứng đầy đủ và logic chặt chẽ, mọi nỗ lực đều trở nên yếu ớt.
Cuối phiên xử ngày hôm đó, thẩm phán tuyên bố sẽ đưa ra phán quyết chính thức trong vòng một tuần, nhưng đồng thời ra lệnh tạm giữ hộ chiếu của Tưởng Hoài Nam và phong tỏa các tài khoản liên quan đến khoản tiền được truy vết, chờ kết quả điều tra bổ sung.
Khi rời khỏi phòng xử án, tôi thấy Tưởng Dịch Phàm đứng một mình ở hành lang, nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn.
Tôi bước đến, đứng cạnh anh ta, không nói gì, chỉ đơn giản là hiện diện.
“Xong rồi,” anh ta nói khẽ, không quay lại nhìn tôi.
“Chưa hẳn,” tôi nói. “Còn một tuần nữa mới có phán quyết chính thức.”
“Tôi không nói về phiên tòa,” anh ta nói, quay sang nhìn tôi, mắt đỏ hoe. “Tôi nói về mối quan hệ giữa tôi và cha tôi. Nó đã chính thức kết thúc từ hôm nay.”
Tôi nắm lấy tay anh ta, không nói gì thêm, chỉ để anh ta biết rằng anh ta không phải đối mặt với điều đó một mình.
Một tuần sau, tòa án chính thức tuyên phán quyết.
Tưởng Hoài Nam bị kết luận có tội giả mạo tài liệu công ty, biển thủ tài sản doanh nghiệp và vu khống, phải chịu trách nhiệm hình sự với mức án tù giam, đồng thời phải bồi thường toàn bộ thiệt hại cho gia đình tôi và công ty.
Cha tôi, ông Trình Bách Xuyên, được chính thức minh oan, tuyên bố vô tội đối với cáo buộc biển thủ tài sản công ty mười lăm năm trước.
Tòa án cũng ra lệnh công bố công khai toàn bộ kết luận trên các phương tiện truyền thông, để khôi phục danh dự cho một người đã khuất không còn cơ hội tự mình lên tiếng.
Ngày phán quyết được công bố, công ty tổ chức một buổi lễ nhỏ tại chính sảnh chính của tòa nhà, nơi cha tôi từng bước vào làm việc mỗi ngày mười lăm năm trước.
Một tấm bảng đồng nhỏ được lắp lên, ghi tên cha tôi là người sáng lập, cùng dòng chữ tưởng niệm về những đóng góp của ông cho công ty.
Tôi đứng trước tấm bảng đó, tay run run chạm vào dòng chữ khắc tên cha mình, cảm giác nước mắt trào ra mà tôi không thể ngăn lại.
“Cha ơi,” tôi thì thầm, “con đã làm được rồi.”
Chú Bình, người bảo vệ già năm nào, đứng cạnh tôi, tay lau nước mắt bằng ống tay áo.
“Ông Trình ngày xưa đối xử với tôi rất tốt,” chú nói. “Ông ấy luôn nhớ tên từng nhân viên bảo vệ, hỏi thăm gia đình họ mỗi dịp lễ tết. Tôi luôn tin ông ấy không thể làm chuyện xấu như người ta đồn.”
“Cảm ơn chú,” tôi nói, nắm lấy tay chú Bình. “Cảm ơn vì đã tin, dù không có bằng chứng gì cả.”
Chú Lộc cũng có mặt, đứng ở góc phòng, không dám đến gần quá, như thể vẫn còn mang một chút áy náy trong lòng.
Tôi bước đến, đứng trước mặt ông.
“Chú không cần tránh mặt cháu,” tôi nói. “Nếu không có chú, có lẽ sự thật này sẽ không bao giờ được phơi bày.”
“Tôi xin lỗi cháu, xin lỗi cha cháu,” chú Lộc nói, giọng nghẹn lại. “Vì đã im lặng quá lâu.”
“Chú đã chọn nói ra khi có cơ hội,” tôi nói. “Đó là điều quan trọng nhất.”
Cao Tuấn Khải cũng xuất hiện ở buổi lễ, đứng ở hàng cuối, không dám tiến lên gần.
Tôi tiến đến chỗ anh ta.
“Cảm ơn anh đã làm chứng,” tôi nói.
“Tôi chỉ làm điều đáng lẽ phải làm từ đầu,” anh ta nói, cúi đầu. “Tôi nghe nói công ty đang mở một vị trí ở phòng tuân thủ nội bộ, giám sát đạo đức doanh nghiệp. Tôi không dám mong được nhận, nhưng nếu có cơ hội, tôi muốn được góp phần đảm bảo chuyện như thế này không xảy ra lần nữa.”
Tôi nhìn anh ta một lúc, nghĩ về hành trình từ một người coi thường tôi đến một người đứng ra làm chứng chống lại chính người từng nâng đỡ mình.
“Tôi sẽ đề xuất anh cho vị trí đó,” tôi nói. “Không phải vì tôi đã quên những gì anh từng làm, mà vì tôi tin một người từng sai và biết sửa sai có thể là người cẩn trọng nhất trong việc ngăn chặn sai lầm lặp lại.”
Cao Tuấn Khải cúi đầu thật sâu, không nói thêm được lời nào.
Buổi lễ kết thúc trong ánh nắng chiều nhạt chiếu qua khung cửa kính lớn của tòa nhà, và lần đầu tiên sau mười lăm năm, tôi cảm thấy gánh nặng mình mang trên vai từ ngày cha mất đã được đặt xuống, dù chỉ là một phần.
Sự thật đã được công bố.
Nhưng vẫn còn một điều tôi cần đối mặt, mối quan hệ giữa tôi và Tưởng Dịch Phàm, người đã đánh đổi cả gia đình mình để đứng về phía sự thật.
