Chương 7
Đêm trước phiên xử chính thức, tôi không ngủ được.
Tôi ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, trải toàn bộ hồ sơ ra bàn, đọc đi đọc lại từng chi tiết, cố tìm xem còn kẽ hở nào Tưởng Hoài Nam có thể lợi dụng để lật ngược tình thế.
Chuông cửa reo lúc gần mười một giờ đêm.
Tôi mở cửa, thấy Tưởng Dịch Phàm đứng đó, tay cầm một túi giấy nhỏ.
“Tôi mang cháo đến,” anh ta nói, hơi ngượng ngùng. “Tôi đoán cô chưa ăn tối, và ngày mai sẽ là một ngày dài.”
Tôi mời anh ta vào, cả hai ngồi ở bàn bếp nhỏ, ăn cháo trong im lặng một lúc.
“Anh không cần lo cho tôi đến mức này,” tôi nói.
“Tôi không chỉ lo cho cô,” anh ta nói, đặt muỗng xuống. “Tôi cũng đang tự chuẩn bị tinh thần cho ngày mai. Tôi sẽ phải ngồi trong phòng xử, nghe người ta đọc những bằng chứng chống lại cha tôi, và có thể phải tự mình xác nhận đoạn ghi âm đó trước tòa.”
Tôi nhìn anh ta, nhận ra rõ ràng gánh nặng anh ta đang mang không hề nhẹ hơn gánh nặng của tôi, chỉ là một dạng khác.
“Anh có sợ không?” tôi hỏi.
“Có,” anh ta thừa nhận. “Nhưng không phải sợ vì phải đối đầu với cha tôi trước tòa. Tôi sợ sau tất cả những chuyện này, cô sẽ nhìn tôi như một phần của những gì đã làm tổn thương cô, dù tôi không hề mong muốn điều đó.”
Câu nói đó khiến tôi khựng lại.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy,” tôi nói thật lòng. “Từ ngày đầu tiên anh ký lệnh cho tôi mở lại hồ sơ, tôi đã biết anh không phải cha anh.”
“Nhưng tôi mang họ ông ấy,” anh ta nói. “Và mỗi lần cô nhìn thấy tôi, có lẽ cô vẫn nhớ đến những gì gia đình tôi đã gây ra cho gia đình cô.”
Tôi đặt tay lên tay anh ta, một cử chỉ tôi không hề lên kế hoạch trước, chỉ là bản năng.
“Ban đầu, có thể tôi đã nghĩ vậy,” tôi nói. “Nhưng bây giờ, khi tôi nhìn anh, tôi không còn thấy con trai của Tưởng Hoài Nam nữa. Tôi thấy một người đã chọn đứng về phía sự thật, dù nó đau đớn đến mức nào, dù nó có thể phá hủy chính gia đình mình.”
Tưởng Dịch Phàm nhìn tôi, ánh mắt anh ta chứa đầy những cảm xúc không nói thành lời.
“Ý Ninh,” anh ta nói khẽ. “Sau tất cả chuyện này, dù kết quả ngày mai ra sao, tôi mong cô biết rằng, tình cảm tôi dành cho cô không xuất phát từ hoàn cảnh này. Nó đã bắt đầu từ cái ngày cô bước vào văn phòng tôi, mặc áo len xám, nói rằng cô đến để xem sổ sách, không phải để đuổi ai đi.”
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác lâu lắm rồi tôi mới cho phép mình có.
“Tôi cũng vậy,” tôi nói khẽ. “Dù tôi đã cố không để bản thân nghĩ đến điều đó, giữa tất cả những gì đang xảy ra.”
Chúng tôi ngồi im lặng bên nhau một lúc lâu, không cần thêm lời nào, chỉ có sự hiện diện của nhau là đủ để xoa dịu phần nào nỗi lo lắng về ngày mai.
“Dù ngày mai có ra sao,” anh ta nói cuối cùng, đứng dậy chuẩn bị ra về, “tôi muốn cô biết, tôi sẽ đứng cạnh cô, không phải vì tôi cần chuộc lỗi thay cho cha tôi, mà vì tôi tin vào những gì cô đang làm là đúng.”
“Cảm ơn anh,” tôi nói, tiễn anh ta ra cửa.
Trước khi rời đi, anh ta quay lại, nhìn tôi một lúc.
“Ngủ một chút đi,” anh ta nói. “Ngày mai cô cần tỉnh táo hơn bao giờ hết.”
Cửa đóng lại, tôi đứng một mình trong căn hộ nhỏ, nhìn ra cửa sổ, thấy ánh đèn thành phố vẫn sáng dù đã khuya.
Đêm đó, tôi không ngủ được nhiều, nhưng lần đầu tiên sau mười lăm năm, nỗi cô đơn trong lòng tôi không còn nặng nề như trước nữa.
Ngày mai, dù kết quả ra sao, tôi biết mình sẽ không bước vào phòng xử một mình.
Sáng hôm sau, trước khi phiên tòa bắt đầu, hội đồng quản trị Thiên Minh Group triệu tập một cuộc họp bất thường theo yêu cầu của tôi, với tư cách cổ đông chi phối.
Tôi đứng trước toàn thể hội đồng, cùng Tưởng Dịch Phàm ngồi ở hàng ghế đầu, trình bày toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, từ cuốn sổ tay, chữ ký giả, lời khai của chú Lộc, email chỉ thị giám sát, đến báo cáo truy vết dòng tiền.
Cả phòng họp im lặng như tờ khi tôi trình chiếu từng tài liệu lên màn hình lớn.
“Tôi biết nhiều người trong phòng này đã làm việc dưới thời ông Tưởng Hoài Nam,” tôi nói, giọng vang khắp phòng. “Tôi không yêu cầu quý vị tin tôi ngay lập tức. Tôi chỉ yêu cầu quý vị nhìn vào bằng chứng.”
Một thành viên hội đồng lớn tuổi, người tôi biết đã làm việc tại công ty từ thời cha tôi còn tại vị, đứng dậy, giọng run run.
“Tôi luôn nghi ngờ có điều gì đó không ổn trong vụ việc năm đó,” ông nói. “Nhưng khi đó tôi không có đủ can đảm để lên tiếng. Hôm nay, nhìn thấy những bằng chứng này, tôi xin lỗi vì sự im lặng của mình suốt mười lăm năm qua.”
Nhiều tiếng xì xào tán đồng vang lên trong phòng.
Ngay lúc đó, cửa phòng họp bật mở, Tưởng Hoài Nam bước vào, không được mời, mặt đỏ bừng vì giận dữ.
“Đây là một cuộc họp bất hợp pháp,” ông ta gằn giọng. “Tôi sẽ kiện tất cả những ai tham gia vì tội phỉ báng.”
“Ông có quyền phản đối,” tôi nói, giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng ông không thể phủ nhận chữ ký giả trong biên bản này, hay khoản tiền chảy vào tài khoản vợ ông mười lăm năm trước.”
Tôi ra hiệu cho màn hình chiếu rõ tài liệu chuyển khoản.
Gương mặt Tưởng Hoài Nam trắng bệch trong một khoảnh khắc, trước khi ông ta lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo.
“Đây là tài liệu ngụy tạo,” ông ta nói, giọng gằn từng chữ. “Cô dàn dựng tất cả để cướp lấy công ty này.”
“Vậy thì mời ông đến tòa vào chiều nay,” tôi nói, “để chứng minh điều đó trước thẩm phán, với sự có mặt của chuyên gia giám định độc lập, kế toán trưởng cũ của công ty, và…”
Tôi ngừng lại một nhịp, nhìn sang Tưởng Dịch Phàm.
“…con trai ông,” tôi nói.
Tưởng Hoài Nam quay sang nhìn con trai mình, ánh mắt đầy sự phản bội.
“Con định làm gì?” ông ta hỏi, giọng nghẹn lại.
Tưởng Dịch Phàm đứng dậy, đối diện với cha mình trước toàn thể hội đồng quản trị.
“Con định nói ra sự thật,” anh ta nói, giọng không hề run. “Điều mà cha nên làm từ mười lăm năm trước.”
Tưởng Hoài Nam nhìn con trai mình một lúc lâu, rồi không nói thêm lời nào, quay người bước ra khỏi phòng họp, dáng đi không còn thẳng như lúc bước vào.
Cuộc họp kết thúc với việc hội đồng quản trị nhất trí đình chỉ tư cách thành viên hội đồng cố vấn của Tưởng Hoài Nam, chờ kết quả điều tra chính thức, đồng thời chính thức công nhận toàn bộ quyền kiểm soát của Liên Thành Capital, bác bỏ đơn kiện đòi vô hiệu thương vụ mua lại.
Nhưng đó chỉ là bước đầu tiên.
Phiên tòa chiều nay mới là nơi quyết định liệu công lý có thực sự được thực thi, cho cha tôi, và cho tất cả những người đã phải im lặng suốt mười lăm năm qua.
Trước khi đến tòa, tôi và anh Minh còn một việc quan trọng phải hoàn tất, đại hội cổ đông bất thường, nơi tôi cần sự đồng thuận chính thức của toàn thể cổ đông để công bố công khai vụ việc và tiến hành các bước pháp lý tiếp theo dưới danh nghĩa công ty.
Phòng đại hội chật kín cổ đông lớn nhỏ, phóng viên tài chính đứng ở hàng sau cùng ghi hình.
Tôi bước lên bục phát biểu, không phải với tư cách Lâm Tĩnh Khê, cũng không chỉ với tư cách đại diện Liên Thành Capital, mà với tư cách Trình Ý Ninh, con gái của người sáng lập công ty này.
“Mười lăm năm trước,” tôi bắt đầu, giọng vang rõ khắp phòng, “cha tôi, ông Trình Bách Xuyên, người đã xây dựng công ty này từ một xưởng gia công nhỏ, bị buộc tội biển thủ tài sản công ty. Ông mất chức, mất danh dự, và ba năm sau, mất cả mạng sống trong oan ức.”
Cả phòng im lặng tuyệt đối.
“Hôm nay, tôi đứng đây để nói với quý vị rằng, cha tôi vô tội,” tôi nói. “Và tôi có đầy đủ bằng chứng để chứng minh điều đó.”
Tôi trình bày lại toàn bộ chuỗi bằng chứng, từ chữ ký giả, lời khai chú Lộc, đến dòng tiền được truy vết, trước sự chứng kiến của toàn thể cổ đông.
Một số cổ đông lớn tuổi, những người từng biết cha tôi, bắt đầu rơi nước mắt.
“Tôi không đứng đây để yêu cầu quý vị thương hại,” tôi nói tiếp. “Tôi đứng đây để yêu cầu công ty này chính thức lên tiếng ủng hộ việc minh oan cho một người sáng lập đã bị vu khống, và cam kết một tương lai nơi công lý và minh bạch được đặt lên hàng đầu.”
Tôi đề xuất một nghị quyết, yêu cầu công ty chính thức công nhận sai lầm trong việc xử lý vụ việc năm 2011, hỗ trợ pháp lý cho quá trình minh oan, và thành lập một ủy ban giám sát đạo đức doanh nghiệp độc lập để ngăn chặn những vụ việc tương tự trong tương lai.
Cuộc bỏ phiếu diễn ra ngay tại chỗ.
Nghị quyết được thông qua với tỷ lệ áp đảo, chỉ có vài phiếu trắng từ những cổ đông thân cận cũ của Tưởng Hoài Nam.
Khi kết quả được công bố, cả phòng vỗ tay, không phải vì một thương vụ kinh doanh thành công, mà vì một điều gì đó lớn hơn, sự thừa nhận rằng công lý, dù đến muộn, vẫn đáng để theo đuổi.
Tưởng Dịch Phàm đứng ở hàng ghế đầu, nhìn tôi với ánh mắt đầy tự hào, khẽ gật đầu khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau.
Sau đại hội, một phóng viên tiến đến gần tôi, đặt câu hỏi.
“Cô Trình Ý Ninh, cô có thể chia sẻ cảm xúc của mình lúc này không?” phóng viên hỏi.
Tôi nhìn về phía tấm biển tên công ty ở cuối phòng, Thiên Minh Group, cái tên cha tôi đã đặt cho đứa con tinh thần của ông mười lăm năm trước.
“Tôi cảm thấy,” tôi nói, giọng hơi nghẹn, “cuối cùng, sau mười lăm năm, tôi có thể đứng ở đây, dưới chính tên thật của mình, và nói rằng cha tôi đã đúng.”
Buổi chiều hôm đó, chúng tôi lên đường đến tòa án, mang theo toàn bộ hồ sơ, cùng sự ủng hộ chính thức của hội đồng quản trị và cổ đông công ty, để đối mặt với phiên xử quyết định.
