Chương 6
Trước phiên xử sơ bộ ba ngày, bà Hà gửi cho tôi báo cáo giám định chữ ký hoàn chỉnh.
Kết luận khẳng định chắc chắn: chữ ký của Trình Bách Xuyên trong biên bản họp ngày hai mươi bốn tháng Tư là chữ ký giả mạo, được luyện tập kỹ nhưng vẫn để lộ những điểm không khớp về áp lực nét bút và tốc độ ký so với hơn hai mươi mẫu chữ ký thật được đối chiếu.
Cùng lúc đó, chuyên gia tài chính pháp y mà anh Minh thuê hoàn tất việc truy vết dòng tiền từ công ty con ở Hồng Kông.
Khoản vốn chuyển đi năm đó, sau khi qua ba lớp công ty trung gian, cuối cùng đã chảy vào một tài khoản cá nhân đứng tên vợ của Tưởng Hoài Nam, dùng để tất toán khoản vay thế chấp cho một dự án bất động sản mà ông ta đầu tư riêng, đúng như những gì lá thư cũ tiết lộ.
Tất cả các mảnh ghép giờ đã khớp với nhau.
Chữ ký giả trong biên bản, lời khai của chú Lộc về việc bị ép ký xác nhận kiểm toán, email chỉ thị giám sát tôi từ văn phòng Tưởng Hoài Nam, và giờ là dòng tiền được truy vết đến tận tài khoản gia đình ông ta.
Tôi mang toàn bộ hồ sơ này đến gặp anh Minh để chuẩn bị cho phiên xử.
“Với chừng này bằng chứng,” anh Minh nói, xem qua từng tài liệu, “chúng ta không chỉ có thể bác bỏ đơn kiện của ông Tưởng Hoài Nam, mà còn có thể khởi kiện ngược lại ông ta về hành vi giả mạo tài liệu và biển thủ tài sản công ty, đồng thời yêu cầu tòa xem xét lại toàn bộ vụ việc năm 2011 để minh oan cho cha cô.”
“Tôi muốn làm cả hai,” tôi nói. “Không phải để trả thù. Mà để đảm bảo sự thật này không bao giờ có thể bị chôn vùi lần nữa.”
Anh Minh gật đầu. “Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ phản tố ngay trong đêm nay.”
Tối hôm đó, khi tôi đang ở văn phòng chuẩn bị tài liệu cùng anh Minh, điện thoại tôi reo lên, số lạ.
Tôi bắt máy, và giọng nói vang lên khiến tôi cứng người lại.
“Trình Ý Ninh,” giọng nói vang lên, trầm và điềm tĩnh đến đáng sợ. “Tôi là Tưởng Hoài Nam.”
“Tôi biết ông là ai,” tôi nói, cố giữ giọng bình thản.
“Cô đã đi rất xa rồi,” ông ta nói. “Xa hơn tôi tưởng một đứa trẻ mười sáu tuổi có thể đi được.”
“Tôi không còn là đứa trẻ mười sáu tuổi nữa,” tôi nói.
“Đúng vậy,” ông ta nói, giọng vẫn điềm tĩnh một cách kỳ lạ. “Nhưng cô có nghĩ đến hậu quả của việc lật lại chuyện cũ không? Cha cô đã mất. Việc minh oan cho một người đã khuất không đổi lại được điều gì cho ông ấy nữa. Nhưng nó có thể phá hủy rất nhiều thứ khác, kể cả những thứ cô đang dần có được.”
Tôi hiểu ông ta đang ám chỉ điều gì. Con trai ông ta. Và có lẽ, cả những gì đang nảy sinh giữa tôi và Tưởng Dịch Phàm.
“Ông đang đe dọa tôi,” tôi nói, giọng lạnh đi.
“Tôi đang cho cô một cơ hội,” ông ta nói. “Rút đơn, dừng điều tra, tôi sẽ rút đơn kiện của mình, để cô yên ổn giữ lấy phần cổ phần đã mua. Còn nếu cô tiếp tục, tôi sẽ không chỉ chiến đấu bằng pháp lý.”
“Ông định làm gì?” tôi hỏi. “Dùng con trai mình làm con tin cho sự im lặng của tôi sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Tôi chỉ nói rằng,” ông ta nói cuối cùng, giọng chậm lại, “sự thật không phải lúc nào cũng đáng để đánh đổi tất cả, Trình Ý Ninh à. Cô nên suy nghĩ kỹ trước khi bước tiếp.”
Ông ta cúp máy.
Tôi ngồi lặng một lúc, tay siết chặt điện thoại, cảm giác giận dữ và quyết tâm hòa lẫn vào nhau thành một khối cứng trong lồng ngực.
Anh Minh nhìn tôi, chờ đợi.
“Ông ta gọi để đe dọa tôi rút lui,” tôi nói.
“Cô sẽ làm gì?” anh Minh hỏi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, nghĩ đến cha tôi, đến những đêm cuối đời ông vẫn cặm cụi viết đơn kháng nghị dù biết có thể không kịp, đến chú Lộc với chiếc hộp thiếc giữ suốt mười lăm năm, đến Cao Tuấn Khải với lời thú nhận muộn màng, đến Tưởng Dịch Phàm sẵn sàng đối đầu với chính cha mình vì sự thật.
Quá nhiều người đã đặt cược một phần của họ vào con đường này.
“Chuẩn bị hồ sơ,” tôi nói, giọng chắc chắn. “Chúng ta ra tòa.”
Sáng hôm sau, tôi kể lại cuộc gọi đêm qua cho Tưởng Dịch Phàm, không giấu diếm bất kỳ chi tiết nào, kể cả phần ông ta ám chỉ đến mối quan hệ giữa hai chúng tôi.
Anh ta nghe xong, im lặng rất lâu, gương mặt dần trở nên trắng bệch.
“Ông ấy dùng cả tôi để gây áp lực với cô,” anh ta nói, giọng đầy tức giận, nhưng không phải tức giận với tôi. “Đây không còn là chuyện công ty hay tài sản nữa. Ông ấy đang cố biến mọi thứ xung quanh mình thành công cụ.”
“Tôi không trách anh,” tôi nói. “Nhưng tôi cần hỏi anh một câu, và tôi cần anh trả lời thật lòng.”
“Cô hỏi đi,” anh ta nói.
“Nếu phiên tòa này diễn ra, và cha anh phải chịu trách nhiệm hình sự vì tội giả mạo tài liệu và biển thủ, anh có hối hận vì đã đứng về phía tôi không?” tôi hỏi.
Tưởng Dịch Phàm nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt anh ta có sự đau đớn thật sự, nhưng cũng có một sự kiên định không lay chuyển.
“Tôi sẽ đau lòng,” anh ta nói. “Tôi sẽ đau lòng rất nhiều, vì dù ông ấy đã làm điều tồi tệ, ông vẫn là cha tôi, người đã nuôi tôi lớn, dạy tôi những bài học đầu tiên về kinh doanh và trách nhiệm. Nhưng tôi sẽ không hối hận.”
“Vì sao?” tôi hỏi.
“Vì nếu tôi chọn im lặng để bảo vệ ông ấy,” anh ta nói, “tôi sẽ trở thành phiên bản thứ hai của chú Lộc, sống suốt phần đời còn lại với một sự thật bị chôn giấu, gặm nhấm lương tâm mỗi đêm. Tôi không muốn sống như vậy.”
Tôi gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm len vào giữa nỗi lo âu đang bao trùm.
Nhưng ngay chiều hôm đó, một cú sốc khác ập đến.
Tưởng Hoài Nam tổ chức một buổi họp báo bất ngờ, không thông qua bất kỳ kênh chính thức nào của công ty, tuyên bố rằng ông đang bị “con trai ruột và một kẻ mạo danh nhân viên âm mưu cướp đoạt tài sản gia đình”, đồng thời tung ra một tài liệu được cho là di chúc miệng của cha tôi, ghi lại bởi một luật sư không rõ danh tính, trong đó cha tôi được cho là đã thừa nhận hành vi biển thủ trước khi mất.
Tài liệu này lan truyền nhanh chóng trên các trang tin, đặt lại nghi vấn về tính xác thực trong toàn bộ cuộc điều tra của tôi.
Tôi đọc tài liệu đó trong văn phòng, tay run lên vì phẫn nộ.
“Đây là giả,” tôi nói với anh Minh qua điện thoại. “Cha tôi không bao giờ thừa nhận điều ông không làm.”
“Tôi tin cô,” anh Minh nói. “Nhưng chúng ta cần chứng minh được điều đó trước công chúng và trước tòa, không chỉ bằng niềm tin.”
Ngay lúc đó, Tưởng Dịch Phàm bước vào văn phòng tôi, gương mặt căng thẳng đến mức tôi chưa từng thấy.
“Tôi vừa nói chuyện với cha tôi,” anh ta nói. “Ông ấy thừa nhận với tôi rằng tài liệu di chúc miệng đó là giả, do chính văn phòng luật của ông dàn dựng trong tuần này.”
“Anh có ghi âm cuộc nói chuyện đó không?” tôi hỏi ngay, tim đập nhanh.
Tưởng Dịch Phàm im lặng một lúc, rồi rút điện thoại ra, đặt lên bàn.
“Tôi ghi âm,” anh ta nói, giọng nặng nề. “Tôi không định dùng nó ban đầu. Nhưng khi ông ấy nói ra điều đó, tôi biết mình phải có bằng chứng, dù đó là bằng chứng chống lại chính cha mình.”
Tôi nhìn anh ta, hiểu rõ cái giá anh ta vừa phải trả để đặt đoạn ghi âm đó lên bàn.
“Anh chắc chắn muốn dùng nó chứ?” tôi hỏi lần cuối. “Một khi tôi trình nó ra tòa, sẽ không còn đường lùi cho mối quan hệ giữa anh và cha anh nữa.”
Tưởng Dịch Phàm nhìn đoạn ghi âm trên bàn, rồi nhìn tôi, mắt anh ta đỏ hoe nhưng giọng nói không hề run.
“Mối quan hệ đó đã rạn nứt từ cái đêm ông ấy chọn hại bạn thân mình để cứu lấy bản thân,” anh ta nói. “Tôi chỉ đang thừa nhận vết nứt đó đã tồn tại từ lâu, chứ không phải là người tạo ra nó.”
Tôi cầm điện thoại của anh ta lên, sao lưu đoạn ghi âm vào hệ thống lưu trữ bảo mật của anh Minh, cảm thấy một sự trân trọng sâu sắc dành cho người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, người đã chọn đứng về phía sự thật, dù cái giá phải trả là chính gia đình của anh ta.
